Hiển thị các bài đăng có nhãn KHỞI NGUYÊN. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn KHỞI NGUYÊN. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 10 tháng 9, 2008

Sách Khởi nguyên - Chương 11




THÁP BABEN


CHƯƠNG 11


1. Khởi đầu ngôn ngữ đều chung
Do cùng một tiếng, một dòng đầu tiên
2. Họ đi tìm kế mưu sinh
Phương đông nhắm hướng đi tìm cho ra
Cánh đồng mầu mỡ Sin-a
Nơi đây chọn lấy làm nhà lập cư
3. Cùng nhau cất nói tức thì
"Nào ta đúc gạch mau đi chất lò
Nung lên thành gạch đem vô
Để dùng thay đá, với hồ lịch thanh
4. "Nào ta xây cất tháp thành
Ngọn vươn cao ngất trời xanh đi nào
Để lưu danh tiếng công lao
Sau này tản mác xa nhau nhìn vào"
5. Gia-vê đi xuống xem sao
Thành đây và tháp công lao con người
6. Và Ngài đã phán ngỏ lời:
"Chúng cùng ngôn ngữ giống nòi như nhau
Từ đây chúng đã bắt đầu
Rủ nhau làm thế mai sau chắc này
Biết bao ý định mưu bày
Cùng nhau thực hiện có ngày làm nên
7. Nào ta đi xuống đó xem
Làm ngôn ngữ chúng thành thêm rối ngầu
Khiến cho chẳng hiểu ý nhau
Bởi lời ba láp ra nào khó nghe
8. Từ đây Thiên Chúa Gia-vê
Ngài liền phân tán chúng đi khắp miền
9. Bấy giờ bỏ giở công trình
Cho nên tên gọi là thành Ba-ben
Vì Gia-vê đã tạo nên
Ngữ ngôn lộn xộn khắp trên chốn này
Ngài phân rải chúng đi ngay
Khắp nơi khắp chốn ra đầy trần gian.

CÁC TỔ PHỤ SAU HỒNG THỦY

10. Đây là dòng giống lưu tràn
Cháu con dòng tộc rộng lần của Sem
Khi ông sống trọn trăm năm
Sinh Ác-pắc-sát trưởng nam nối dòng
Hai năm trước lụt thủy hồng
Trưởng nam đã được kế tông ra đời
11. Tiếp dần Sem sống luôn rồi
Năm trăm tuổi thọ ông thời vãng sanh.
Ông sinh trai gái tăng dân
Ngõ hầu thêm số rộng lan trên trần
12. Ác-pắc-sát sống ba nhăm
Hạ sinh Se-lác tiếp ngành gia tông
13. Sau thời ông sống tiếp luôn
Bốn trăm lẻ ba năm tròn tuổi ông
Sinh thêm trai gái ra đông
Để cho nối dõi tông đường mãi luôn
14. Se-lác ba chục tuổi tròn
Hạ sinh Ê-ve nối dòng tổ tiên
15. Sau thời ông sống tiếp liên
Bốn trăm lẻ ba năm liền trần gian
Sinh thêm trai gái tăng dân
Hầu cho miêu duệ lan tràn thế nhân
16. Ê-ve ba chục bốn năm
Hạ sinh Pe-léc tiếp ngành cha anh
17. Sau thời ông sống trần gian
Bốn trăm ba chục năm thành tuổi ông
Cũng sinh trai gái thêm luôn
Hầu cho dòng dõi nối tông ở đời
18. Pe-léc ba chục tuổi thời
Hạ sinh Rơ-u tiếp nòi cha ông
19. Sau thời ông sống tiếp luôn
Hai trăm lẻ chín năm tròn sống thêm
Cũng sinh trai gái tăng lên
Cho dân đông số mãi liên ở đời
20. Rơ-u ba hai tuổi thời
Hạ sinh Xơ-rúc tiếp nòi cha ông
21. Sau thời ông sống tiếp luôn
Hai trăm lẻ bảy năm tròn trần gian
Cũng sinh trai gái gia tăng
Cho luôn đông số thêm dân ở đời
22. Xơ-rúc ba chục tuổi thời
Sinh Na-kho để tiếp nòi cha ông
23. Sau thời ông sống tiếp luôn
Hai trăm năm chẵn tuổi tròn trần gian
Cũng sinh trai gái tăng dân
Ngõ hầu miêu duệ dân tăng ở đời
24. Na-kho hai chín tuổi thời
Hạ sinh Te-ra tiếp nòi cha ông
25. Sau thời ông sống tiếp luôn
Một trăm mười chín năm tròn trần gian
Cũng sinh trai gái gia tăng
Cho thời thêm số thế nhân kế thời
26. Te-ra bảy chục tuổi đời
Nối dòng con cái tiếp nòi sản sanh
Áp-ram, Na-kho, Ha-ran
Đó là con cái tiếp ngành cha anh.

DÒNG DÕI TE-RA

27. Te-ra con cái sản sanh
Áp-ram, Na-kho, Ha-ran, ở đời
Ha-ran sinh Lót tiếp nòi
Nối dòng tông giống mãi thời diễn luôn
28. Ha-ran chết trước cha ông
Tại Ua thành thị nơi vùng Can-đê
29. Áp-ram, Na-kho tiếp kề
Áp-ram kết bạn với kìa Xa-rai
Na-kho cũng cưới vợ ngay
Cô nàng được gọi danh này Min-ca
Nàng kêu, Ha-ran là cha
Min-ca, Gít-ca sinh ra bởi Ngài
30. Xa-rai son sẻ mãi hoài
Sống chung ròng rã kéo dài không con
31. Te-ra cất bước đi luôn
Với Áp-ram, Lót cháu ông lên đường
Cô dâu Xa-rai đi cùng
Bỏ Ua thành thị người vùng Can-đê
Nhắm đường hướng tới ra đi
Ca-na-an phía trước kìa dừng chân
Tại nơi chốn gọi Kha-ran
Ngụ cư nơi chỗ sống sanh tạm thời
32. Bấy giờ Te-ra tuổi đời
Hai trăm lẻ năm tuổi rồi vãng sinh
Xác ông mai táng ngay liền
Tại nơi cư ngụ của miền Kha-ran

Sách Khởi nguyên - Chương 8





NƯỚC RÚT

CHƯƠNG 8

1. Bấy giờ Chúa nhớ đến luôn
Nô-ê mọi vật ẩn nương trong tàu
Chúa truyền gió thổi ào ào
Ngang qua mặt đất nước hầu rút mau
2. Các nguồn suối nước theo nào
Với bao cửa mở tuôn theo ngừng dần
3. Từ đây nước giảm xuống lần
Tới khi cạn một trăm năm chục ngày
4. Vào mười bảy tháng bảy này
Con tàu mắc cạn tại ngay đỉnh đồi
A-ra-rát gọi tên nơi
Khiến tàu nằm lại muôn đời chốn đây
5. Tháng mười nước giảm cạn ngay
Vào ngày mùng một núi này nổi lên
6. Hạn thời bốn chục ngày đêm
Nô-ê mở cửa sổ xem ngó trời
7. Thử cho chim quạ bay rồi
Nó bay đi mất chẳng lui về tàu
8. Tiếp liền ông thả bồ câu
Dò đường tìm lối biết hầu rõ hơn
9. Nhưng chim chẳng chốn đậu chơn
Tức thời bay lại về luôn nơi tàu
Bởi vì mực nước còn sâu
Tràn lan mặt đất phủ bao kín cùng
Ông giơ tay đón chim luôn
Đem chim trở lại nhốt trong buồng tàu
10. Rồi chờ đợi bảy ngày sau
Ông thời lại thả chim câu dò đường
Tới chiều chim trở về luôn
Ô-liu cành lá ngắt công về tàu
11. Nô-ê nhận biết được nào
Nước gần cạn hết để hầu khô đi.
12. Bảy ngày nữa ở kiên trì
Ông thời chờ đợi xem thì ra sao
Rồi ông lại thả bồ câu
Chúng bay đi mất chẳng bao giờ về
13. Sáu trăm một đời Nô-ê
Ngày mùng một tháng giêng se đất liền
Nô-ê lật mái tàu lên
Nhìn coi mặt đất trải trên khô này
14. Chính ngày hai bảy tháng hai
Là ngày nước cạn luôn hoài nhớ ghi.

RA KHỎI TÀU

15. Chúa còn phán bảo Nô-ê
Sau khi trái đất đang se khô dần
16. Hãy đem tất cả ra lần
Mọi người con cái ẩn thân trong tàu
17. Mọi sinh vật xác thịt nào
Muông chim cầm thú với bao côn trùng
Hãy đem tất cả ra luôn
Từ đây chúng lại lưu tồn sản sinh
Khắp nơi trái đất triền miên
Hầu cho lưu giống mọi miền trần gian
18. Nô-ê toàn thể gia nhân
Bước ra sau đã ẩn thân trong tàu
19. Cùng bao tạo vật đi vào:
Mãnh rừng, chim chóc với bao côn trùng
Mọi loài cùng trú ẩn chung
Trong tàu ra hết cả luôn mọi loài
20. Nô-ê đi dựng tế đài
Hầu dâng của lễ tiến Ngài tạ ân
Ông dùng những loại vật trên
Thứ nào trong sạch đặt lên tế đài
21. Gia-vê nhận của lễ này
Trong lòng tự nhủ từ rày về sau
Ta không nguyền rủa đất màu
Vì căn nguyên tội chúng hầu gây ra
Từ khi nhỏ tuổi đã là
nguyên do sự dữ trải qua ở đời.
Ta không tiêu diệt hết nòi
Một lần nào nữa như thời hôm nay.
22. Bao lâu trái đất còn xoay
Vẫn còn nóng lạnh có ngày và đêm
Để cho gieo gặt tiếp liền
Mùa màng thâu lượm ở trên gian trần.

Sách Khởi nguyên - Chương 7




VÀO TÀU

CHƯƠNG 7

1. Gia-vê phán bảo Nô-ê
Ngươi và gia quyến mau đi vào tàu
Vì ngươi đức nghĩa trước sau
Tại nơi trần thế tin vào Ta thôi
2. Hãy đi bắt lấy mọi nòi
Trong lành trống mái bẩy đôi bắt nào
Bẩn nhơ đực cái như sau:
Mỗi loài một cặp đem vào tàu nuôi
3. Loài chim cũng vậy từng đôi
Bẩy đôi trống mái đem xuôi lên tàu
Để lo cứu độ mai sau
Trải ra trên đất khắp hầu trần gian
4. Bảy ngày sắp tới Ta làm
Cho mưa xuống đất lan tràn lụt lên
Bốn mươi ngày cả thâu đêm
Và Ta xóa hết khắp trên đất này
Mọi sinh vật hiện sống đây
Do Ta đã dựng nên ngay mọi nòi
5. Nô-ê thực hiện xong rồi
Mọi điều Chúa dạy ông thời tròn chu.
6. Vào năm ông sống tuổi thì
Sáu trăm tuổi thọ mưa kia thủy hồng
7. Tránh cơn lụt quyến tộc ông
Vào tàu cùng với vợ con gia đình
8. Mọi loài thú vật trong lành
Cũng như dơ bẩn song hành từng đôi
Mọi loài chim chóc trên trời
Loài bò sát đất cũng thời có đây
9. Cứ từng cặp một đến ngay
Với Nô-ê để hôm nay lên tàu
Như lời Chúa dạy cách sao
Ông đi thực hiện đúng theo Chúa truyền
10. Bảy ngày hồng thủy đến liền
Nước tràn đổ ngập đất chìm mất đi.
11. Sáu trăm tuổi thọ Nô-ê
Tháng hai mười bảy lụt về tràn lan
Mọi nguồn mạch nước uông mang
Cửa vòm to nhỏ mở toang hết này
12. Đổ mưa xuống đất kéo dài
Suốt trong bốn chục đêm ngày không ngưng?
13. Đang khi ấy quyến thuộc ông
Sem, Kham, Gia-phét vợ con trong tàu
14. Cùng bao mãnh thú mang vào
Mọi loài sinh vật với bao côn trùng
Các loài chim chóc đi cùng
Các loài có cánh cũng chung đến nào.
15. Với Nô-ê để vào tàu
Mỗi loài một cặp theo sau đi vào
Là loài xác thịt kèm mau
Với cùng sinh khí trong nào xác thân
16. Từng đôi trống mái đến lần
Thuộc loài xác thịt, Chúa truyền cho ông
Gia-vê đóng cửa tàu luôn
Mọi loài thụ tạo ở trong đợi chờ

LỤT

17. Đại hồng thủy Chúa truyền cho
Bắt đầu trào đổ mưa to kéo dài
Mưa rơi bốn chục đêm ngày
Nước dâng cao ngất tàu này lênh đênh
18. Cứ lần dâng mãi cao lên
Tàu trôi dào dạt đi liền khắp nơi
19. Với đà nước chảy thác rơi
Đỉnh non cao ngất cũng vùi lấp mau
20. Nước dâng mười lăm xích cao
Núi đồi bao phủ ngập trào nước dâng
21. Mọi loài sinh sống trần gian
Muông chim cầm thú, thụ sanh chết chìm
22. Các loài sinh sống đất liền
Cũng không còn sót một sinh vật nào
23. Gia-vê xóa sạch hết mau
Từ người cho đến biết bao giống nòi
Sống sinh mọi giống mọi nơi
Thụ sinh tất cả chẳng thời thoát thân
Trừ Nô-ê mấy người gần
Cùng bao loài vật ở lân trong tàu
24. Nước dâng tiếp tục lên cao
Một trăm năm chục ngày sau mới ngừng

SÁCH KHỞI NGUYÊN - Chương 6



CON TRAI THIÊN CHÚA, CON GÁI LOÀI NGƯỜI

CHƯƠNG 6

1. Từ khi dòng giống loài người
Sản sinh trên đất ra đời rất đông
Lan tràn trai gái nối dòng
Rải ra khắp chốn sống trong gian trần
Cùng con cháu Ca-in sanh
Ra nơi trần thế lan tràn bao la
2. Và khi con Chúa sinh ra
Là con cháu Sết tông gia lưu truyền
Chúng nhìn thương mến nhau liền
Rồi đi cưới hỏi theo mình ham vui
3. Gia-vê mới phán những lời:
"Khí thiêng Ta chẳng mãi nơi loài người
Chúng mê xác thịt ăn chơi
Cho nên Ta rút cuộc đời ngắn đi
Một trăm hai chục tuổi thì
Ta cho chúng sống ở kìa trần gian
4. Từ nay nếu có siêu nhân
Do con cái Chúa cưới dân gian trần
Và rồi khiến chúng sản sanh
Đây là dòng dõi trâm anh nối đường
Trở nên danh tiếng vang lừng
Cũng từ nguồn gốc anh hùng cũ đây

LỤT HỒNG THỦY
LOÀI NGƯỜI SA NGÃ

5. Gia-vê thấy tội nhân loài
Suốt ngày độc ác phơi bày trải ra
6. Đau lòng hối tiếc đã qua
Dựng nên nhân loại bao la trên trần
7. Gia-vê mới tỏ lời rằng:
Ta mau xóa hết dương gian mọi loài
Tiếc thay Ta dựng nơi này
Nào người nào vật mọi bầy thụ sinh
8. Nhưng còn riêng với gia đình
Nô-ê đức nghĩa kính tin Chúa Trời
9. Thuộc dòng tông giống ở đời
Là người thánh thiện Chúa thời kính tin
10. Ba con ông đã hạ sinh:
Sem, Kham, Gia-phét lưu truyền mai sau.
11. Đất đai bại hoại làm sao
Gai chông độc ác nơi nào cũng sinh!
12. Gia-vê từ chốn thiên đình
Ghé trông đôi mắt xuống nhìn trần gian
Đất đai màu mở lụi tàn
Do bao tội ác tràn lan dương trần
13. Gia-vê phán dạy ông rằng
Này giờ khánh tận thế gian đến thời
Vì bao tội ác loài người
Vậy Ta hủy diệt mọi nòi hết mau
14. Ngươi dùng ván bách đóng tàu
Có buồng ngăn cách trám sao khỏi rò
15. Tàu dài ba trăm xích đo
Rộng năm chục xích cao cho ba mười
16. Hãy làm thêm một cái mui
Cao hơn một xích mạn thời trổ qua
Trong tàu phân đặt thành ba
Tầng hầm, tầng giữa phân ra rõ ràng.
17. Ta cho hồng thủy lan tràn
Diệt đi hết mọi thụ sanh đời này
Mọi loài biến thành tử thây
Ngổn ngang la liệt phơi bày khắp nơi.
18. Còn ngươi ta lập những lời
Giao kèo ký kết giữa người với T
Ngươi cùng con cái quyến gia
Vào tàu với hết cả nhà vợ con.
19. Mọi sinh vật, xác thịt luôn
Ngươi đem cùng với vào trong tàu này
Mỗi loài sẽ chọn lấy hai
Các con trống mái, đem ngay vào tàu
20. Mọi loài tất cả cùng nhau
Chim muông, cầm thú vật nào sống sanh...
Côn trùng trên đất bò lan
Mỗi loài trống mái để dành từng đôi
Cùng đem tất cả theo ngươi
Vào tàu cứu sống sinh sôi sau thời
21. Đem theo thực phẩm cho người
Cũng như mọi giống đủ mồi chúng ăn
22. Nô-e vâng lệnh Chúa ban
Thi hành mọi việc chu toàn đúng y.

Sách Khởi nguyên - Chương 5

CÁC TỔ PHỤ TRƯỚC LỤT HỒNG THỦY

CHƯƠNG 5

1. A-đam phổ hệ nối dài
Từ ngày Thiên Chúa dựng ngay nhân loài
Thể theo ý muốn của Ngài
Chính Ngài đã dựng người này trần gian
2. Khởi đầu nam nữ tạo nên
Rồi Ngài chúc phước gọi tên là người
3. A-đam khi tuổi đến thời
Một trăm ba chục tuổi đời hạ sinh
Con trai, ước nguyện ông dành
Đặt tên là Sết con mình nối tông
4. Sau khi sinh Sết, tiếp luôn
Tám trăm năm tuổi sống trong cõi đời
Cũng trong niên hạn tuổi thời
Sản sinh trai gái bao người thêm đông
5. A-đam tuổi hạn cuối cùng
Chín trăm ba chục mệnh chung cuộc đời
6. Sết qua ngày tháng dần trôi
Một trăm, năm lẻ tuổi thời sinh con
7. Ê-Nốt nhập thế vuông tròn
Tám trăm lẻ bảy năm còn sống đây
8. Sết sinh con gái con trai
Chết khi chín trăm mười hai tuổi đời
9. Ê-nốt khi tuổi chín mươi
Hạ sinh con trẻ ra đời Kê-nan
10. Sau còn lưu sống trần gian
Tám trăm cùng với mười lăm tuổi đời
11. Gái trai ông lại sinh sôi
Chết khi chín trăm tuổi thời lẻ năm
12. Kê-nan tuổi bảy mươi nhăm
Ma-ha-lan-ên hạ sanh nối ngành
13. Ông còn lưu sống thế trần
Tám trăm bốn chục niên thành qui tiên
14. Sinh thêm trai gái tiếp liên
Chín trăm mười tuổi thăng thiên qui trời
15. Ma-ha-lan-ên sống đời
Sáu mươi lăm tuổi tức thời mới sinh
16. Hạ sinh Gie-rét con mình
Tám trăm ba chục niên thành sống thêm
17. Ông sinh trai gái tăng dân
Tám trăm chín chục lẻ năm tuổi này
18. Gie-rét một trăm sáu hai
Hạ sinh Kha-nốc gọi hoài trưởng nam
19. Rồi ông sống tám trăm năm
Cũng sinh trai gái gia tăng kéo dài
20. Gie-rét lìa khỏi đời này
Chín trăm sáu chục lẻ hai tuổi đời
21. Con ông Kha-nốc kế thời
Sáu mươi lăm tuổi sinh rồi cậu con
Gọi Mơ-thu-se-lác luôn
Cuộc đời sinh sống tiếp tông dòng nòi
22. Kha-nốc về với Chúa Trời
Sau khi ông đã sinh sôi con mình
Ba trăm năm tiếp sống liên
Các con trai gái hạ sinh cho đời
23. Tới khi niên tuổi ông thời
Ba trăm sáu chục năm trời lẻ năm
24. Kha-nốc ra khỏi trần gian
Chúa đem đi mất thế nhân chẳng tường
25. Mơ-thu-se-lác tiếp đường
Một trăm tám bảy tuổi trường hạ sanh :
26. La-méc nhập thế gian trần
Một trăm tám chục hai năm tuổi này
27. Sinh thêm con gái con trai
Chín trăm sáu chục và này lẻ năm
28. La-méc sống giữa trần gian
Một trăm tám chục hai năm tuổi đời.
29. Nô-ê con trưởng sinh sôi
Chính nguồn an ủi ta nơi việc vàn
Gia-vê xưa chúc dữ dằn
Cho bao ruộng đất khô cằn khó khăn
30. Sau khi Nô-ê được sanh
Năm trăm chín chục lẻ năm tuổi này
31. La-méc sinh thêm gái trai
Bảy trăm bảy bảy ông đây qui trời
32. Nô-ê năm trăm tuổi thời
Sem, Kham, Gia-phét sinh sôi cho đời

Thứ Ba, 2 tháng 9, 2008

Sách Khởi nguyên - Chương 4




CAIN & ABEN

CHƯƠNG 4

1. Ông bà chung sống yêu thương
Cưu mang sinh hạ cậu cưng ra đời
Ca-in đem đặt tên rồi
Bà liền cất tiếng reo vui những lời:
"Nay tôi sinh hạ một người
Bé trai nhờ bởi Chúa Trời thương ban"
2. Sau bà sinh hạ A-ben
Tới khi khôn lớn chăn chiên theo nghề
Ca-in chọn nghiệp đồng quê
Gieo trồng gặt hái thu về trái trăng
3. Ca-in đã có nhiều lần
Trái trăng đồng ruộng tiến dâng Chúa Trời
4. A-ben cũng tiến dâng rồi
Cừu non đầu lứa đồng thời mỡ chiên
Gia-vê vui nhận ngay liền
Khi em cúng tiến dâng lên cho Ngài
5. Còn kìa lễ vật anh hai
Thời Ngài chẳng có đoái hoài nhận đâu
Nên anh tức giận điên đầu
Mặt sầm sa xuống chẳng hầu ngó lên
6. Gia-vê phán bảo Ca-in
Cớ chi ngươi phải tức điên giận hờn
Cớ chi nét mặt đau buồn
Cứ hoài như thế để lòng hờn căm
7. Phải chăng thuộc loại tốt lành
Này ngươi hãy ngẩng đầu đành ngó lên
Nếu ngươi chẳng tốt vượt trên
Kìa bao sự dữ đến bên chực chầu
Phần ngươi chống cự ra sao
Hãy lo liệu lấy ngõ hầu đối đương
8. Ca-in dụ dỗ em Thương:
"Chúng ta hãy dạo băng ngang nương đồi
Anh em cùng thỏa thuận rồi
Dắt nhau đi dạo ra chơi cánh đồng
Bỗng anh tức giận nổi xung
Giết em tức khắc lạnh lùng khiếp kinh!
9. Chúa liền phán bảo Ca-in:
"Giờ này em bé đi tìm đâu ra?"
Ca-in thưa Chúa rằng là:
"Con đâu canh giữ sao mà hỏi con?"
10. Gia-vê phán bảo cho luôn
Vừa đây ngươi đã làm xong điều gì?
Tại sao tiếng máu em mi
Vọng vang lên tận tai kìa của Ta?
11. Từ nay Ta chúc dữ là
Bao nhiêu mầu mỡ đất ra khô cằn
Vì đây nuốt máu A-ben
Người em ruột thịt ở liền bên ngươi
12. Dầu ngươi canh tác đất nơi
Ra công vất vả chẳng thời lợi huê.
Lang thang vất vưởng ra đi
Khắp nơi trên đất chẳng thì bình an
13. Ca-in thưa với Chúa rằng
"Tội con quá lớn con mang thế nào?"
14. Hôm nay đuổi khỏi đất màu
Sống ngoài nhan Chúa nơi đâu bảo trì?
Người ta sẽ giết con đi
Đương khi bắt gặp con kia trên đàng.
15. Gia-vê phán bảo nó rằng:
Chẳng ai được phép dám làm việc đây
Hễ ai đụng tới ngươi này
Mối thù sẽ bị trả thay bảy lần
Rồi Ngài ghi dấu trên thân
Chẳng cho ai giết trên đàng gặp anh.
16. Cuối cùng chàng cất bước chân
Ra ngoài nhan Chúa đi lần kiếm nơi
Phía đông thượng uyển kia rồi
Ngụ cư đất Nốt cuộc đời sống vui.

DÒNG DÕI CAIN

17. Ca-in cùng vợ hai người
Thương yêu chung sống sinh sôi con mình
Hạ sinh Kha-nốc quí danh
Ca-in cũng đã xây thành thị ngay
18. Đặt tên Kha-nốc thành này
Sau thời Kha-nốc sinh đây con mình
Đặt cho I-rát quí danh
Nối dòng tông giống cha anh kế thời
I-rát cuộc sống tiếp nòi
Mơ-khu-gia-ên chào đời vui thay!
Lớn khôn lập nghiệp kéo dài
Sinh Mơ-thu-sa-ên đây nối dòng
Mơ-thu-sa-ên sinh con:
Cậu con La-méc nối đường tổ tông
19. La-méc kết bạn keo-sơn
Sống chung hai vợ vui luôn hợp hòa;
20. A-đa, Xi-la hai bà
A-đa sinh Gia-van ra cho đời
21. Chuyên nghề lều trại chăn nuôi
Giu-van em ruột nghề chơi địch đàn
22. Xi-la sinh Tu-van-cain
Tổ tiên đồng sắt luyện nên đồ dùng
Nàng còn sinh gái cuối cùng
Na-a-ma được gọi luôn tên là
23. La-méc gọi bảo hai bà
Các nàng này hỡi nghe ta nói lời
Bị thương nên mới giết người
Ta đây đã giết chết tươi một chàng
Với cùng em bé trên đàng
Bởi làm ta bị tích thương vết trầy
24. Ca-in được báo thù đây
Bảy lần trả báo cho này đủ thôi
Còn ta La-méc tức thời
Bẩy mươi lần bẩy trả rồi mới cân.

SÉT & DÒNG DÕI

25. A-đam thương vợ ân cần
E-va lần nữa cưu mang con mình
Tới ngày mãn nguyệt sinh thành
Câu trai quí tử Sết sinh chào đời
Miệng vui bà cất lên lời
Chúa Trời xếp đặt cho tôi giống dòng
Thay vì anh nó mất tông
Do Ca-in giết hết nguồn sống thôi
26. Sau Ngài cho Sết sinh sôi:
Cậu trai Ê-nốùt tiếp thời nối tông
Bấy giờ thiên hạ một lòng
Gia-vê danh Chúa kêu dùng tên đây

Sách Khởi nguyên - Chương 3




SA NGÃ

CHƯƠNG 3

1. Bấy giờ loài rắn luôn hoài
Thuộc hàng tinh mãnh trong loài thụ sinh
Cũng do Thiên Chúa tác thành
Nó dùng lời nói dỗ dành khéo khôn
Nói cùng người nữ trong vườn:
"Phải chăng Chúa cấm vẹn tròn chớ ăn?"
2. Đáp lời con rắn nàng rằng:
Chúa cho ăn cả chẳng ngăn cấm gì
Ngoại trừ cây giữa vườn kia
Chúa Trời đã phán: Chớ thì có ăn
3. Chẳng nghe án chết vào thân
Để đền bù lại bởi can phạm này.
4. Rắn liền nói với nàng ngay
Chớ nên e ngại việc đây có gì
Cứ ăn chết chóc đâu chi
Tại sao lo lắng ngại e hết nào
5. Quả vì Chúa biết khi nao
Các ngươi ăn nó mắt hầu mở to
Các ngươi thấu suốt thông qua
Như Ngài thấy rõ hết cho mọi điều
Nhìn vào xấu tốt thấy mau
Cũng đều thấu hiểu như nào chúng đây.
6. Nàng coi hoa trái tốt thay
Ngắm nhìn đẹp mắt tưởng này ăn ngon
Quả cây quí giá tinh khôn
Giơ tay hái lấy quả luôn ăn vào
Đồng thời nàng cũng dâng trao
Cho chồng nhận lấy, hiện nào đứng bên
Và chàng cũng đã ăn liền
Tỏ lòng thương mến vợ hiền trao cho.
7. Ăn rồi bốn mắt mở to
Thấy mình trần trụi đứng trơ chốn này
Vội dùng lá vả khâu may
Trở thành chiếc khố che ngay trên người
8. Khi nghe Chúa bước gần nơi
Thảnh thơi tản bộ dạo chơi trong vườn
Hiu hiu gió mát thổi luôn
Buổi chiều đang đến hoàng hôn tiến về
Ông bà sợ hãi Gia-vê
Trong vườn ẩn núp sau kề bụi cây
9. Gia-vê cất tiếng hỏi ngay:
Hỡi người hiện đã xa bay nơi nào?
10. Họ thưa: nghe Chúa bước vào
Chúng con sợ quá dám đâu tới gần
Bởi nay nhìn thấy khỏa thân
Chúng con chạy trốn tìm đàng ẩn đi
11. Chúa liền phán hỏi tức thì
Ai cho người thấy điều chi đó rồi
Hay người ăn quả cây nơi
Ta đây đã cấm chớ thời có ăn!
12. Thưa: Người Chúa đặt cận lân
Cô nàng hái lấy đứng gần trao con
Con đây đã trót ăn luôn
Bởi thương nàng quá lỗi đường Chúa răn.
13. Gia-vê liền hỏi nàng rằng:
Tại sao làm thế, hỡi nàng E-va
Nàng liền khúm lúm thân thưa
Bởi kìa con rắn nó lừa gạt con
Nên con đã trót ăn luôn Quả cây
Chúa cấm bỏ đường dạy răn.
14. Gia-vê quở rắn ngay rằng:
Bởi mi quyến rũ nàng ăn quả rồi
Nên Ta chúc dữ cho ngươi
Giữa loài muông thú ở nơi gian trần
Phần mi lê bụng bò thân
Hàng ngày bụi đất đi lần kiếm ăn
15. Ta gây nên mối thù hằn
Giữa mi cùng với người đàn bà đây
Và cùng dòng giống tương lai
Giống dòng người nữ đạp day trên đầu
Còn mi rình rập làm sao
Gót chân tìm cắn nhưng nào được đâu!
16. Gia-vê phán dậy như sau:
Đàn bà sẽ lãnh khổ đau mai này
Trong vòng thời hạn mang thai
Gia tăng đau đớn trong ngày sinh con
Với chồng đon đả mến thương
Nhưng chàng thống trị còn nàng vâng mau
17. Gia-vê còn phán như sau:
Vì ngươi nghe vợ rủ nhau ăn rồi
Trái cây Ta cấm trước thôi
Chớ nên đụng tới lỗi lời dạy răn
Từ nay vất vả khó khăn
Với bao lao nhọc nuôi thân hàng ngày
18. Ruộng đồng sẽ mọc chông gai
Cỏ cây hoa trái sinh ngay cho người
Đây là lương thực mọi thời
Ngươi dùng thứ đó nuôi đời sống thôi
19. Hàng ngày phải đổi mồ hôi
Lấy phần cơm bánh cho người no nê
Mai ngày sẽ phải trở về
Giữa lòng bụi đất xưa khi tạo thành
20. E-va ngươi gọi vợ mình
Vì danh xưng ấy sẽ sinh nhân loài.
21. Chúa dùng da thú khâu may
Áo chùng che phủ cho hai ông bà
22. Gia-vê còn phán dạy là:
"Này ngươi nên giống chúng Ta thấu tường
Nhìn coi xấu tốt biết đường
Bây giờ ta phải cản đàng chúng ngay
Khỏi giơ tay hái quả này
Của cây sự sống ăn gây sống hoài"
23. Gia-vê đuổi khỏi vườn này
Trở ra canh tác luôn đây nhọc nhằn
24. Ra đi rong ruổi kiếm ăn
Phía đông thượng uyển sứ thần giữ canh
Với gươm lửa sáng bảo toàn
Lối cây sự sống giữ ngăn cản đường

Sách Khởi nguyên - Chương 2

CHƯƠNG 2

1. Đất trời tạo vật muôn nòi
Hoàn thành tất cả tuyệt vời trần gian
2. Mọi công việc Chúa tạo thành
Tới ngày thứ bảy hảo hoàn thành công
Cùng ngày đó Chúa nghỉ luôn
Mọi công việc đã vẹn tròn dựng nên
3. Và Ngài chúc phước triền miên
Đồng thời tác thánh luôn trên ngày này
Kể từ thứ bảy hôm nay
Chúa ngừng công việc dựng xây gian trần
4. Đây là sự tích tiến hành
Đất trời được dựng hảo hoàn tròn viên.

THỬ THÁCH

Vào ngày Thiên Chúa dựng nên
Đất trời mọi sự diễn liền từ không
5. Đất đai cây cối ruộng đồng
Cỏ lan cũng vậy chưa trông thấy nào
Gia-vê chưa đổ mưa rào
Vì người canh tác đất mầu có đâu?
6. Một nguồn nước tự dưng mau
Thấm nhuần mặt đất dâng trào triền miên
7. Gia-vê Thiên Chúa dựng nên
Hình người bùn đất Ngài liền hà hơi
Theo đường lỗ mũi vào người
Một luồng sức sống tức thời thành nên
Mạng người sinh sống trần gian
Tiếp theo cuộc sống Chúa ban ở đời.
8. Gia-vê thiết lập đồng thời
Tại E-đen một vườn rồi trồng cây
Hướng đông về phía vườn này
Rồi đem vào đó người Ngài tác sinh
Vừa đây đã được tạo thành
Hầu cho chúng sống hỉ hoan hàng ngày
9. Ngài cho từ đất nẩy hoài
Mọi cây xanh tốt cho này quả ngon
Với cây sự sống giữa vườn
Bên cây hiểu tốt cùng nguồn xấu xa.
10. Sông nguồn thượng uyển phân ra
Bốn ngành nước chảy chan hòa láng lây
11. Pi- sôn ngành nhất bao vây
Miền Kha-vi-la chốn đây có vàng
12. Vàng đây thứ tốt nhất hàng
Còn thêm mã não nhũ hương nơi này.
13. Ghi-khôn ngành thứ bao vây
Quanh miền đất Cút hàng ngày tưới cho
14. Tích-ra đông bọc Át-sua
Êu-phơ-rát nhánh thứ tư cuối nguồn
15. Gia-vê đem đặt trong vườn
Con người cai quản trông nom giữ gìn
16. Chính Ngài đã phán dậy truyền
Mọi cây hoa trái dùng liên hàng ngày
17. Nhưng cây "biết xấu tốt" đây
Ngày nào ăn trái chết ngay vào người
18. Gia-vê còn phán ngỏ lời:
Con người không tốt lẻ loi một mình
Ta làm giúp nó sống sinh
Vật gì trợ lực song hành yêu đương
19. Gia-vê truyền lệnh xếp hàng
Mọi loài dã thú muôn vàn bày ra
Thú rừng chim chóc bao la
Cho người xem thấy rõ là tận nơi
Khi coi trước mắt xong rồi
Người kêu cho chúng danh nòi ra sao.
Vật chi được gọi tên nào
Trở thành danh gọi ngay sau cho mình
20. Người kêu tên mọi thụ sinh
Chim trời, dã thú sau liền khi coi
Song nhìn chẳng thấy nơi nơi
Vật nào trợ lực sóng đôi với mình
21. Gia-vê lập tức giáng liền
Trên người giấc ngủ đắm chìm say luôn
Rồi Ngài rút một xương sườn
Đắp bù vào thịt như dường trước đây.
22. Xương sườn mới rút ra này
Gia-vê đã dựng nên ngay một nàng
Rồi Ngài dẫn đến đặt gần
A-đam đương ngủ ngon lành mê say
23. Ông vừa chợt tỉnh nói ngay
Nàng là chính bởi xương này của tôi
E-va sẽ gọi danh rồi
Bởi vì rút lấy từ người đàn ông
24. Trở nên khắn khít với chồng
Sẽ rời cha mẹ tông dòng họ đương
Vợ chồng nên một thịt xương
Cả hai lúc ấy còn đang ở trần
Nhưng sao không thấy ngại ngần
Cũng như chẳng thấy có phần hổ ngươi!

Thứ Tư, 30 tháng 7, 2008

Sách Khởi Nguyên, chương 48-50

GIACÓP NHẬN VÀ CHÚC LÀNH HAI CON GIUSE

CHƯƠNG 48

1. Mọi công việc diễn ra xong
Giu-se được loan báo tin luôn tức thời
Thân sinh ốm liệt nguy rồi
Ông đem ấm tử hai người con đây
Vội vàng chạy tới cha ngay
Hầu mong gặp mặt trước ngày vãng sinh
2. Gia-cóp được báo cho tin
Giu-se đang đến gần bên cha rồi
Trên giường ông gắng gượng ngồi
Đợi chờ con đến dặn lời với con
3. Thấy con ông cất nói luôn
Chúa trời ngày trước đến cùng với cha
Bấy giờ cha ở quê nhà
Lút thành đất xứ Ca-na-an này
Chúa Trời chúc phước xuống ngay
Cha thời đã lãnh luôn hòai bao ơn
4. Và ngài phán dạy Cha luôn
Ta cho ngươi hạ sinh muôn muôn người
Trở thành đại hội tộc nòi
Ta cho dòng giống của ngươi sau này
Lãnh phần đất đã hứa đây
Làm cơ sở hữu kéo dài bền lâu
5. Hai con ngươi mới dắt vào
Chúng từ Ai cập ngày nào sinh ra
Trước khi ta bước chân qua
Đất người Ai cập kéo đà tới nay
Từ đây chúng được gọi ngay
Cùng chung nòi giống ta đây nối dòng
Như Rưu-ven. Si-mê-on
Là con cái cháu chắt luôn ở đời
6. Còn bao con khác tiếp nòi
Chúng là con cái thuộc người sẽ sinh
Chúng mang danh các người anh
Để cùng chung nghiệp hưởng phần với nhau
7. Còn ta khi trở về mau
Pát-đan, Ca-na-an vòo quê hương
Ra-khen đã chết dọc đường
Trước khi Ep-ra-ta dường tới đây
Ta liền mai táng nàng ngay
Gần Ep-ra-ta kêu này Be-lem
8. Ông coi cháu nội gần bên
Cất lời lên hỏi ngay liền: ai đây?
9. Giu-se đáp lại cha ngay:
Các con Chúa tặng nơi này sinh sôi
Ông truyền đem cháu đến nơi
Để ông cầu phước Chúa Trời ban ơn
10. Cha già mắt đã kém trông
Giuse đem cháu tới ông ôm choàng
Ôm hôn cháu nội ghì lòng
Tỏ niềm thương mến cháu luôn hết tình
11. Quay sang ông bảo con mình
Tưởng cha chẳng thể thấy hình bóng con
Thế mà Chúa lại ban luôn
Cho cha thấy cả con cùng cháu đây
12. Giu-se đem các con ngay
Khỏi nơi gối nội lúc này xích xê
Sấp mình sát đất tức thì
Lạy Cha già yếu trọn bề mến thương
13. Rồi ông đem dắt hai con
Ep-ra-im phía trái ông nội này
Mơ-na-se đặt liền ngay
Tại nơi phía phải nội đây xong rồi
Để cho cháu áp vào người
Của ông nội chúng một hồi lâu sau
14. Nội giơ tay phải lên đầu
Ep-ra-im thứ con nào Giu-se
Còn tay trái Mơ-na-se
Là người con trưởng, tất thì tréo tay.
15. Rồi cha chúc phước cho ngay
Giu-se lãnh nhận phước đây chúc rằng :
Ước gì Thiên Chúa vĩnh hằng
Của dòng giống Áp-ra-ham với cùng
Dòng I-xa-ac tiếp luôn
Hàng ngày luôn ở trước tôn nhan Ngài
Tổ tiên vững bước đi hoài
Ngài luôn chăn dắt mọi ngày ta đây"
16. Sứ thần Đấng cứu ta này
Thoát bao hoạn nạn lâu dài tháng qua
Xin Ngài chúc phước bao la
Xuống cho các trẻ chan hòa phước ân
Ước gì ta vọng uy danh
Với cùng tiên tổ trên ngành chúng thôi
Ước gì chúng mãi sinh sôi
Thành dân đông đảo khắp nơi khắp miền
17. Bàn tay phải nội trên em
Giu-se chướng mắt nhắc lên anh này
18. Và thưa lên với cha ngay
Đây là anh cả cha hay đổi chuyền
19. Nhưng cha không chịu nói liền
Hỡi con ta biết cháu trên sẽ thành
Một dân tộc lớn đông dân
Đứa em sẽ lớn hơn anh kia mà
Giống nòi em nó mở ra
Lũ đoàn dân tộc bao la tràn đầy
20. Hôm nay nội chúc cho này
Ích Diên dùng cháu chúc ngay lời rằng:
Ước chi Thiên Chúa thương ban
Cho ngươi sánh được với ngang tức thì
Ép-ra-im, Mơ-na-sê
Nội đem em đặt trước kìa anh hai
21. Ích diên bảo con những lời
Giờ cha sắp chết đến rồi con ơi!
Nhưng Chúa ở giữa các ngươi
Ngài đem về đất hứa thời tổ tiên
22. Còn cha sẽ tặng con liền
Đất Si-khem trổi vượt trên mọi người
Chính là phần của cha thôi
Đã dùng cung kiếm chiếm rồi bởi tay
Người E-mơ-ri hiện nay
Để làm sản nghiệp con đây ở đời

CHÚC THƯ CỦA GIA CÓP

CHƯƠNG 49

1. Gia-cóp vời gọi đến nơi
Cháu con tất cả mọi người đến luôn
Hãy tề tựu cả tông dòng
Để ta loan báo tin trong những ngày
Cuộc đời ta sắp chia tay
Về nơi tiên tổ xum vầy nay mai
2. Hãy mau họp lại nơi này
Các con Gia-cóp nghe hay những lời
Của Ích diên cha các người
Muốn trăng trối lại dòng nòi cháu con
3. Rưu-ven con trưởng đầu dòng
Cùng là sức lực với cùng tinh hoa
Có thừa kiên dũng tỏ ra
Uy năng quyền thế nơi cha dư thừa
4. Ào ào nước lũ tràn đưa
Chớ nên quá trớn vượt qua khỏi đà
Bởi ngươi thượng bước giường cha
Làm ra ô uế giường ta đang nằm
5. Si-mê-on, Lê-vít lầm
Lưỡi siêu đao khí bạo tàn dã man
6. Hồn ta chớ có liên quan
Khi bày chúng họp hội bàn với nhau
Tim ta chớ nhập hội mau
Của bày chúng muốn rủ vào bày chơi
Nổi xung chúng đã giết người
Chặt chân bò tót để nguôi giận hờn.
7. Chém cha tính nóng ngông cuồng
Chém cha cơn giận nổi sùng chúng đây
Trong tay Gia-cóp tan thây
Trong nhà Ích diên bỏ ngay mạng liền
8. Giuse thời được ngợi khen
Bởi ngay nơi chính anh em của mình
Cánh tay trên ót địch liền
Cháu con dòng tộc phục quyền tôn sư
9. Giu-đa ví tựa hùm tơ
Xé xong mồi sống lần mò đi liên
Hỡi con nó tự thu mình
Nó bò phục xuống nó liền đứng lên
Như sư tử Chúa sơn lâm
Nào ai bắt nó đứng lân được nào?
10. Giu-đa phù việt bền lâu
Gậy quyền luôn mãi chẳng bao giờ rời
Tới khi thời thế đến nơi
Đó là Đấng mọi dân người phục uy
11. Gốc nho ngài cột lừa kia
Cả cho lừa mẹ lẫn thì lừa con
Áo ngài gặt chính rượu ngon
Áo ngoài giặt bởi máu hồng rượu nho
12. Rượu làm cho mắt mở to
Hàm răng trắng sữa lộ cho thấy liền
13. Giơ-vu-lun có hải tần
Làm nơi cư ngụ an thân chẳng sờn
Con thuyền náu bờ Xi-đôn
Chẳng còn lo sợ bão cơn phá tàn
14. Ít-xa-kha giống lừa nằm
Dáng như xương xẩu, cản ngăn ngõ vào
15. Nhìn coi nhàn hạ lợi sao
Xứ miền đẹp đẽ với nào dáng duyên
Giơ vai vác nặng triền miên
Chịu kham số phận bình yên luôn hoài.
16. Đan như một vị trọng tài
Đường hoàng xét xử dân này Ích diên
17. Hãy nên như rắn ẩn thân
Như con tằm hoặp nằm ngang lối vào
Rình chờ gót ngựa khi nao
Tới gần chớp cắn bổ nhào ngựa kia
18. Tôi trông cậy Chúa Gia-vê
Nơi ơn cứu độ ngài thì ban cho
19. Gát thời quân cướp chộp vồ
Nhưng rồi cướp lại, đuổi tru diệt nòi
20. A-se bánh lắm mỡ mùi
Cấp cùng vua chúa hưởng thời vị ngon
21. Nép-ta-li nai thả rong
Sản sinh con cái bày ròng nai tơ
22. Giu-se cây cối sai hoa
Trồng bên bờ suối quả sà chĩu cây
Lá cành tươi tốt phủ dầy
Cành cây sức nặng rợp ngay qua tường
23. Bao tên nỏ đã bày giương
Nhắm vào bắn nó mọi đường dọc ngang
Ý đồ những kẻ thù hằn
Giỏi giang cung bắn thi hành lẹ mau
24. Nhưng cung nỏ vẫn giơ cao
Cánh tay dai dẻo nhờ vào sức tiên
Ở nơi đấng mạnh thế quyền
Của Ngài Gia cóp bao phen tỏ bày
Nhờ danh mục tử hàng ngày
Chính Ngài đá tảng dân này Ích diên
25. Nhờ Thiên Chúa của tổ tiên
Là Thiên Chúa của cha hiền giúp luôn
Xin Ngài ban xuống muôn ơn
Phước lành ngày tháng trên con dạt dào
Phước lành trên bầu trời cao
Phước lành xuống tận đáy sâu biển hồ
Phước lành cho vú bà bu
Phước lành nơi dạ sinh cho con người
26. Phước lành bông lúa hoa tươi
Phước lành vạn đại núi đồi non cao
Mọi điều nguyện ước bền lâu
Xin cho đậu lại trên đầu Giu-se
Nơi đầu đã hiến thánh kìa
Giữa anh em một cha đi giữa đời
27. Ben-gia-min sói tham mồi
Sáng ngày ăn đã của hôi cướp về
Chiều hôm tham dự thứ gì
Cũng là chiến quả thu kìa noi nơi
28. Họ sinh tất cả ra đời
Mười hai chi tộc mọi người anh em
Cùng là con cái Ích diên
Những điều trên được cha hiền nói lên
Rồi ông chúc phước cho liền
Mỗi người nhận lãnh lời riêng phần mình

GIA-CÓP LÌA ĐỜI

29. Đoạn Gia-cóp bảo con liền
"Ta đây sắp với tổ tiên xum vầy
Các con chôn cất ta đây
Trong hang đồng ruộng miền này Ép-ron
Của người dân Khét bán luôn
Tổ tiên đã tậu lưu tồn tới nay
30. Trong hang mộ cánh đồng này
Mac-pê-la sẵn tên đây gọi liền
Song hành với đất của miền
Mêm-rê trong xứ thuộc quyền xứ đây
Gọi Ca-na-an danh này
Bởi Ap-ra-ham tậu ngày khi xưa
Của người Ép-rôn nhượng cho
Làm nơi chôn cất, huyệt mồ nghĩa trang
31. Nơi an táng Áp-ra-ham
Với cùng bà vợ là nàng Xa-ra
I-xa-ác, Rê-bê-ca
Cùng nơi chôn cất Lê-a chốn này
31. Việc mua sắm ruộng đồng đây
Với con cái Khét của ngày xưa khi
Ông truyền con cái nhớ ghi
Xong rồi ông đã kéo thu chân vào
Trên giường nằm nghỉ nơi cao
Trút hơi tắt thở đi vào cõi thiên
Phút này mọi sự ổn yên
Tiễn người quá cố tổ tiên xum vầy

ĐÁM TÁNG GIACÓP

CHƯƠNG 50

1. Giu-se gục mặt xuống ngay
Áp vào bên má cha đây khóc ròng
Hôn cha thương xót đau lòng
Giã cha vĩnh biệt vô cùng xót thương
2. Ông đi nhờ cậy y lương
Rành nghề ướp xác xông hương cha già
3. Bốn mươi ngày ướp trải qua
Bởi vì kỹ thuật phải lo chu toàn
Những người Ai cập khóc ròng
Hết ngày ướp xác mới ngừng khóc thôi
4. Những ngày thương khóc qua rồi
Giu se đi đến chính nơi triều đình
Ông liền thưa bẩm đệ trình
Nếu tôi được nghĩa tín thành các quan
Quý ngài giúp đỡ tâu lên
Thấu tai bệ hạ vua trên biết rằng:
5. Thân sinh truyền dạy hạ thần
Phải thề trước mặt thân sanh rõ ràng:
"Này ta sắp phải lìa trần
Ca-na-an có mộ phần ta đây
Hãy đem chôn cất thân này
Tại nơi phần mộ để ngay sẵn kìa."
Vậy xin cho phép thần đi
Lên kia mai táng, mộ bia chu toàn
Sau khi chôn cất phụ thân
Hạ thần lại trở về làm dân tôi"
6. Pha-rao cất nói những lời
"Khanh đi mai táng theo đòi thân sanh
Mà khanh đã hứa buộc mình
Phải tuân giữ kỹ tiến hành thực thi
7. Giu-se cất bước ra đi
Để lên chôn cất tức thì thân sinh
Vua quan cùng cả triều đình
Kỳ hào Ai cập hành trình cùng lên
8. Toàn gia tộc với anh em
Bà con thân quyến tròn viên tộc dòng
Ngoại trừ một ít trẻ con
Với bày súc vật lưu còn Gô-sen
9. Lên đường xe cáng vua quan
Với bao kỵ mã một đoàn nghiêm trang
10. Cả đoàn mai táng dừng chân
Gô-ren Ha-a-tát gần nơi đây
Bên kia sông Gióc-đan này
Lễ tang diễn tiến ra ngay bây giờ
Lễ nghi trọng thể lớn lao
Bảy ngày tang lễ mới nào xong xuôi
11. Dân Ca-na-an đến coi
Vừa đi kháo láo những lời như sau:
"Đám tang Ai cập lớn lao
Nơi này sau gọi cho nào thành tên
Là A-ven Mít-ra-gim
Ở bên kia Gio-đan liền diễn ra
12. Các con làm đúng lời Cha
Trước khi tắt thở ngài đà dạy răn
13. Đem cha đến Ca-na-an
Cất chôn ở tại nơi hang cánh đồng
Mác-pê-la gọi tên luôn
Áp-ra-ham được Ép-rôn nhượng quyền
Hầu làm mộ huyệt tổ tiên
Nối dài dòng giống lưu truyền mãi luôn.
14. Lo tròn công việc cất chôn
Giu-se cùng với bà con trở về
Xứ Ai Cập hiện chốn quê
Định cư sinh sống với nghề chăn chiên

TỪ KHI GIACÓP QUA ĐỜI TỚI LÚC GIUSE CHẾT

15. Thấy cha đã chết, anh em
Lắng lo bối rối nói lên những lời
Nếu Giu-se ghét chúng tôi
Tìm đường báo trả thì rồi làm sao?
Bởi xưa tội lỗi gây nào
Chúng tôi hành hạ em bao khốn cùng
Bây giờ em nhớ lại luôn
Tìm đường báo trả cho xong hận thù?
16. Họ liền phái một người đi
Đến cùng van vỉ Giu-se lời này
Trước khi chết chính cha sai
Các ngươi hãy đến van nài em mau
Xin em tha thứ tội nào
Anh em trót phạm với hầu khi xưa
Lỗi lầm sự dữ gây cho
Làm con cực khổ bây giờ đã qua
Vậy giờ xin hãy thứ tha
Bao nhiêu tội ác theo đà gây ra
Của bao người thuộc tông gia
Tôn thờ Thiên Chúa ông cha giống nòi
17. Giu-se nước mắt tuôn rơi
Vì niềm xúc động của lời anh em
18. Các anh đến phục nói lên
"Này đây xin nhận lấy liền chúng tôi
Trở nên tôi tớ ngài rồi
Xin lo phục vụ suốt đời ngài đây"
19. Giu-se đáp trả lời ngay
Anh em chớ sợ điều này làm chi
Tôi thay Thiên Chúa được gì
Để mà tha thứ cho kìa anh em?
20. Các anh mưu dữ làm phiền
Chính Thiên Chúa biến dữ nên tốt lành
Hôm nay coi thấy các anh
Chính là cứu sống một dân đông người
21. Bây giờ đừng sợ hãi tôi
Là người cung dưỡng các ngươi no lành
Với cùng bao trẻ sơ sinh
Được chăm nuôi sống an bình diễn luôn
Giu-se an ủi yên lòng
Những lời tâm phúc tăng nguồn sống vui
22. Ông và quyến tộc mọi người
Sống nơi Ai cập cuộc đời vui tươi
Ông mang tuổi thọ trăm mười
Vãng sinh về với một nơi tông đường
23. Giu-se đã nhìn thấy luôn
Ba đời con cháu tông dòng nơi đây
Các con Ép-ra-im này
Sản sinh nối dõi kéo dài tiếp đi
Ma-khia con Mơ-na-se
Đã sinh chắt của Giu-se nối dòng
24. Giu-se bảo các anh luôn
Tôi nay giờ chết đã trông thấy gần
Chúa thời sẽ viếng các anh
Cho anh em thoát khỏi ranh giới này
Về nơi đất hứa của ngài
Đã thề hứa với mãi hoài tổ tiên
Áp-ra-ham kế tiếp liên
I-xa-ác với Ích diên nối thời
25. Ông còn đòi hỏi mọi người
Ích diên con cái cất lời thề ngay
Khi nào Chúa đến nơi này
Viếng thăm yên ủi cả bày anh em
Anh em đem cốt tôi lên
Hầu về xum họp tổ tiên giống dòng
26. Giu-se đã tận bước đường
Trút hơi tắt thở trên giường bình an
Trăm mười tuổi thọ ông mang
Người ta ướp xác liệm quàn thân ông
Đặt trong quan quách địa phương
Như người Ai cập quen thường cất chôn.

Sách Khởi Nguyên, chương 45-47

GIUSE TỎ MÌNH

CHƯƠNG 45

1. Quan không cầm nổi mình này
Trước đông người đứng bao vây quanh rồi
Ông truyền tất cả mọi người
Lui ra cho khỏi tức thời chốn đây
Lúc này ông mới tỏ bày
Cho anh em biết rõ ngay chính mình
2. Rồi oà tiếng khóc vang inh
Bao ngươi Ai cập coi nhìn hiện nay
Pha-rao cũng thấy chuyện này
Bởi do báo cáo trình bày lên vua
3. Giu-se đã kể ra cho
Anh em được biết việc xưa như này
Tôi em ruột các anh đây
Cha tôi còn sống không hay thế nào?
Anh em kinh ngạc biết bao
Lặng thinh chẳng dám lời nào nói lên!
4. Giu-se mới bảo anh em
Hãy mau xích lại gần bên tôi này
Anh em liền xích lại ngay
Ông thời kể rõ việc đây xưa làm
Tôi là em của các anh
Người mà bị bán do huynh đệ này
5. Bây giờ đừng quá phiền rầy
Cũng đừng bực bội mưu bày năm xưa
Chính phương thế cứu sống cho
Chúa sai tôi trước bây giờ các anh
6. Thời gian đói mới hai năm
Lan tràn khắp xứ hoành hành dân gian
Nhưng còn tiếp tục năm năm
Không cày không gạt không sanh hoa màu
7. Chúa sai tôi trước để lưu
Giống dòng sót lại người sau tiếp nòi
Anh em cũng được cứu rồi
Và mưu công việc cứu đời lớn lao
8. Chẳng do các anh sai đâu
Tôi do Thiên Chúa đem vào xứ đây
Chính Ngài đặt để tôi này
Làm như cha của vua ngay xứ người
Còn làm chủ điện cung rồi
Cùng toàn xứ Ai cập thời hôm nay
9. Các anh về báo cha hay
Hầu cha thấy rõ việc đây tỏ tường
Giu-se con của cha thương
Chúa cho làm chủ hiện đương cầm quyền
Quản cai Ai Cập mọi miền
Xin cha hãy xuống chớ phiền ngại chi
10. Gô-sen cha hãy định cư
Hầu cha con sẽ ở kề gần bên
Cha cùng con cháu, bò chiên
Gia tài sản nghiệp đem kèm đi ngay
11. Con lo cung dưỡng hàng ngày
Năm năm nữa mới hết này đói cơn
Sợ cha thân quyến tộc luôn
Với cũng gia sản lâm đường khốn nguy,
12. Các anh tận mắt thấy gì
Ut Ben-gia-min cũng thì thấy đây
Cùng lời chính miệng tôi này
Đang thời kể chuyện trình bày anh em.
13. Hãy về thuật lại ngay liền
Cho cha được biết việc trên rõ ràng
Lợi quyền vinh lộc cao sang
Mọi điều nhìn thấy tỏ tường hiện nay
Tại nơi Ai cập xứ này
Trước con mắt các anh đây thấy rồi
Và mời cha chóng đến nơi
Cha con hợp mặt gần thời bên nhau
14. Nói xong ôm cổ út mau
Và oà lên khóc trước nào anh em
Ben-gia-min cũng khóc liền
Trong vòng tay của anh em ruột mình
15. Ông còn ôm lấy các anh
Hôn đi hôn lại thắm tình anh em
Xong hồi hội ngộ hàn huyên
Anh em thương mến gắn liền tâm giao

LỜI MỜI CỦA PHARAO

16. Tin đồn thấu đến Pha-rao
Anh em hội ngộ sau bao năm trường
Vua quan thiện cảm với cùng
Đồng lòng hiệp ý đón mừng cha sang
17. Vua truyền lệnh Giu-se rằng:
Hãy cho họ ngựa lừa cần đi ra
Về Ca-na-an quê nhà
Hầu cho cha biết chuyện qua rõ ràng
18. Rồi đem ông, quyến tộc sang
Trẫm dành đất tốt tặng ban mọi người
Đất màu mỡ Ai cập rồi
Làm nên sản nghiệp của thời mình đây
19. Khanh dùng xa cáng xứ này
Đem về chuyên chở đi ngay cha già
Cùng bao con trẻ, đàn bà
Toàn thể gia quyến sang qua xứ này
20. Mắt đừng luyến tiếc gì đây
Những gì tốt nhất xứ Ai cập thời
Đều là của cải các ngươi
Trọn quyền xử dụng cho đời sống nay.

TRỞ VỀ CANAAN

21. Các con Ích diên vâng ngay
Làm theo mệnh lệnh truyền này đi mau
Giu-se thừa lệnh Pha-rao
Cấp xe, lương thực theo nhau lên đàng
22. Còn cho y phục áo quần
Mỗi người đủ thứ hành trang đi đường
Với riêng em út anh thương
Ba trăm lượng bạc đi đàng tặng em
Áo quần năm bộ trao liền
Để em xử dụng triền miên thường ngày
23. Với cha ông gửi cho ngay
Mười lừa chở vật tốt, Ai cập này
Mười lừa cái chở lúa đầy
Bánh và lương thực mang ngay ăn đàng
24. Giu-se đưa tiễn lên đường
Với cùng lời dặn kỹ càng anh em
Dọc đường chớ quá hăng thêm
Trở nên lộn xộn gây nên phiền hà.
25. Họ từ Ai cập về nhà
Ca-nan quê quán hiện ra tới gần
Anh em về tới lần lần
Đến bên Gia-cóp cha hàng ngóng trông
26. Họ liền kể lại hết luôn
Cho cha phấn khởi vui mừng điều đây
"Giu-se còn sống hiện nay
Quản cai Ai cập quyền này phụ vương
Cha nghe, ngài điếng tim luôn
Bởi đâu tin được chuyện đương kể hoài
27. Các con kể lại cha hay
Giu-se đã dặn ở ngay xứ người
Khi coi xe cáng tới nơi
Để dùng chuyên chở ngai thời mới tin
Bây giờ sinh khí hồi lên
Tâm hồn hồi tỉnh, bình yên trở về
28. Ích Diên mới nói tức thì:
Giu-se còn sống thôi đi đủ rồi
Ta đây phải đến nhìn coi
Con ta trước lúc lìa đời ra đi

GIA CÓP TRẨY ĐI AI CẬP

CHƯƠNG 46

1. Ích Diên vội trẩy tức thì
Đem theo sản nghiệp tay kìa tạo nên
Đi Bơ-e Sê-va liền
Tại đây tế lễ ngợi khen Chúa trời
Ngài là Chúa của dòng nòi
Cụ I-xa-ác muôn đời về sau
2. Đêm trong thị kiến Chúa kêu
Gia-cóp ông đáp: Tôi theo thưa Ngài
3. Chúa liền phán dạy những lời
Ta là Thiên Chúa Cha ngươi muôn đời
Chớ đừng có sợ đến nơi
Chốn này ẩn náu xứ người lạ xa
4. Ta cho ngươi sản sinh ra
Một dân đông đảo bao la giống nòi
Ta đi Ai Cập với rồi
Sau ta cũng sẽ theo người về thôi
Giu-se sẽ vuốt mắt ngươi
Khi giờ viên mãn cuộc đời vãng xa
5. Gia-cóp rời Bơe-sê-va
Các con Ích diên đặt cha lên liền
Với cùng phụ nữ ấu niên
Lên xe vừa gởi để đem rước về
6. Đem theo đàn vật, đồ nghề
Từ Ca-na-an chốn kìa đem sang
Đến nơi Ai cập làm ăn
Theo lời mời rước đi sang xứ này
7. Gia-cóp với cả một bày
Mọi người con cháu: gái trai giống dòng
Trọn toàn tất cả tông đường
Tiến sang Ai cập theo ông hợp đoàn.

GIA ĐÌNH GIA CÓP

8. Đây là danh sách đi sang
Xứ người Ai cập hợp hoan tông dòng
Gia-cóp cùng cháu con luôn
Rưu-ven con trưởng đi cùng với cha
9. Rưu-ven con cái cả nhà:
Các con: Kha-nốc với Pa-lu này
Khét-rôn và Các-mi đây
Đó con cái của chính ngài Rưu-ven
10. Si-mê-ôn thứ sản sinh :
Giơ-mu-en với Gia-min tiếp nòi
Ô-hát, Gia-kim kế thời
Xo-pha, Sa-un, sáu người sinh sôi
Bởi do bà mẹ gốc người :
Ca-na-an quán quê nơi sinh thành
11. Các con Lê-vít sản sinh
Ghéc-sôn, Cơ-hát nối ngành cha ông
Mơ-ra-ri út nối dòng
Đó là Lê-vít tông đường sinh sôi
12. Giu-đa sinh hạ cho đời
E, Ô-nan, Sê-la rồi tiếp theo
Pe-rét, Dê-rác cùng nhau
E, Ô-nan chết ở nào tại ngay
Thuộc miền xứ sở nơi này
Ca-na-an gọi tên đây xứ miền
Pe-rét thời đã hạ sinh
Khét-rôn, Kha-mun hai anh em người
13. Ít-xa-kha đã sinh sôi
Tô-la, Pu-va với thời Giốp luôn
Cuối cùng sinh hạ Sim-rôn
Đó Ít-xa-kha bốn con tiếp dòng
14. Xê-rét con Dơ-vu-lun
Ê-lôn, Gia-lo-en cùng con ông
15. Đó là con cháu tông đường
Sinh cho Gia-cóp bởi nàng Lê-a
Khi còn Pát-đan quê nhà
Với cùng con gái Đi-na tiếp nòi
Ba mươi tổng số con người
Cả trai lẫn gái ở đời nối tông
16. Cháu con Gát hạ sinh luôn
Xi-giôn, Khác-gi với cùng Su-ni
Ét-bôn, E-ri tiếp kề
A-rô-đi, Ác-ê-li cho đời
17. A-se sinh Gim-va rồi
Gít-va, Gít-vi đồng thời Bơ-ria
Cùng em Xê-rác nữ nhi
Đó là con cái A-xê ở đời
Bơ-ria thời đã sinh sôi
Khê-vê, Man-kiên hai người kế nhau
18. Đó con Din-pa nàng hầu
Sinh cho Gia-cóp nối trào cha ông
Trọn tòan tất cả cháu con
Đó là mười sáu người luôn ra đời
19. Ra-khen con cái sinh sôi
Giu-se, Ben-gia-min hai nối ngành
20. Từ miền Ai cập xa xăm
Giu-se cưới Át-na nàng sinh ra
Bởi ông Pu-ti-phe-ra
Thuộc dòng tư tế quê nhà thành Ôn
Át-na sinh hạ các con:
Mơ-na-se tiếp nối dòng cha anh
Rồi Ép-ra-im được sinh
Cũng do Át-na mẹ hiền sinh ra
21. Ben-gia-min cũng trải qua
Sinh Bê-la, Bê-khê và Át-ben
Với cùng Ghê-ra, Na-man
Tiếp Ê-khi, Rốt nối đàng Múp-pim
Áp cùng là cậu Khúp-pim
Rồi Ác-đơ út được sinh ra đời
22. Cháu con được mười bốn người
Do Ra-khen đã sinh sôi tiếp nòi
Cho Gia cóp để tiếp thời
Nối tông dòng giống ở đời mãi luôn
23. Đan thời đã hạ sinh con
Khu-sim ấm tử nối dòng cha ông
24. Nép-ta-li hạ sinh luôn
Giác-xơ-en, Gu-ni dường tiếp liên
Giê-xê, cùng với Si-lem
Bốn người tất cả anh em tiếp nòi
25. Cháu con cả thảy bảy người
Bin-ha hầu nữ sinh sôi ra đời
Cho Gia-cóp để tiếp nòi
Nối tông dòng giống lâu thời mãi luôn
26. Nhóm người dòng dõi cháu con
Cùng đi lập nghiệp quê hương xa vời
Tại miền Ai cập chốn nơi
Tổng kê sáu chục, sáu người cùng sang
Ngoài ra chưa kể mấy nàng
Con dâu cũng đến họp đoàn nơi đây
27. Giu-se đã ở xứ này
Và ông cũng đã sinh hai con rồi
Cả dòng Gia-cóp đến nơi
Lập cư Ai cập số người bảy mươi

GIUSE ĐÓN TIẾP GIACÓP

28. Giu-đa cha phái tới nơi
Báo Giu-se biết cha thời đã sang
Gô-sen đất đến dừng chân
Đợi chờ hướng dẫn đi lần đến nơi
29. Giu-se liền thắng xe rồi
Lên đàng tiến tới nơi thời gặp cha
Phái đoàn đang sẵn đợi chờ
Tại Gô-sen đến hiện giờ nghỉ ngơi
Giu-se vừa thấy cha rồi
Ông liền chạy tới đến nơi ôm choàng
Ròng ròng nước mắt hai hàng
Chảy lăn đôi má, mi tràn nhỏ tuôn
30. Cha hiền cất tiếng nói luôn
Bây giờ ta chết cũng dường được thôi
Bởi nay đã thấy con rồi
Con ta còn sống hiện thời thực đây
31. Giu-se liền nói lên ngay
Với anh em quyến gia này như sau
Tôi trình vua biết mọi điều
Ca-na-an quyến gia nào rời sang
Gô-sen đã đến dừng chân
Hiện đang ngơi nghỉ đợi thần tâu vua
32. Mọi người nghề nghiệp thủa xưa
Chăn nuôi hiện có chiên bò đem theo
33. Vậy khi vua gặp hỏi sau:
"Các khanh hiện có nghề nào trong tay
Anh em hãy đáp trả ngay
Bề tôi bệ hạ ngày ngày chăn chiên
Từ hồi còn nhỏ thiếu niên
Cha truyền con nối nghề chuyên kéo dài
Hầu cho được phép ở ngay
Gô-sen lập nghiệp nơi này thuận cho
Vì người Ai cập tởm nhơ
Thị khinh những kẻ sống nhờ chăn chiên

TRIỀU YẾT PHARAO

CHƯƠNG 47

1. Giu-se đã đến báo tin
Tâu trình vua biết, van xin điều này
Cha và quyến tộc thần đây
Với đàn súc vật gia tài trong tay
Ca-na-an đã sang đây
Hiện giờ tạm ở nơi này Gô-sen
2. Giu-se đã chọn anh em
Năm người trình diện vua xem mặt mày
3. Pha-rao đã hỏi họ ngay
Các khanh sinh sống trước đây nghề gì?
Họ liền thưa lại tức thì:
Bề tôi bệ hạ sống nghề chăn nuôi
Cha truyền con nối lâu thời
Vẫn luôn sống mãi cuộc đời chăn chiên
4. Họ còn thưa lại vua liền:
Chúng tôi xin ngụ ở bên ngài rồi
Bởi vì đồng cỏ khô chồi
Ca-na-an súc vật thời thiếu ăn
Và cơn nạn đói hoành hành
Trên nơi xứ sở lan tràn họa tai
Vậy xin ban phép rộng tay
Chúng tôi được ngụ nơi này Gô-sen"
5. Vua vời Giu-se dạy truyền
Ta cho lưu lại Gô-sen lâu dài
Và khanh coi đó có ai
Là người tài cán đặt cai cả bày
Chiên đàn gia sản trẫm đây
Trẫm trao cho hết vào tay chuyên cần"

TRÌNH THUẬT KHÁC

6. Bấy giờ Gia-cóp đến gần
Gia đình con cái cùng sang luôn thời
Giu-se ở Ai cập rồi
Nhà vua nghe biết truyền lời Giu-se
Cha cùng huynh đệ khanh kia
Hôm nay đã đến xum huề với khanh
Đất Ai cập đó ta dành
Hãy cho thân phụ gia đình đến đây
Nơi nào tốt nhất hiện nay
Khanh cho họ ở dựng gây nghiệp phần
7. Giu-se đưa dẫn phụ thân
Để đi đến chốn triều thần chào vua
Tại nơi cung điện nguy nga
Gia-cóp chúc thọ vua nhà khang an
8. Vua liền cất hỏi lời rằng:
"Năm nay lão trượng tuổi trường là bao?
9. Gia cóp thưa với Pha rao
"Một trăm ba chục tuổi đầu lão đây
Những ngày năm tháng lão này
Nó thời ngắn ngủi với đầy khổ đau
Chẳng đem so sánh vào đâu
Thời gian năm tháng ngày nào cha ông
Cùng trong cảnh sống tha phương
Bao nhiêu cực nhọc cũng thường diễn qua
10. Sau khi chúc thọ nhà vua
Gia-cóp từ tạ đi ra bên ngoài
11. Giu-se hướng dẫn đến ngay
Ram-sết đất tốt nơi này ban cho
Để hầu thân quyến lập cư
Tại miền Ai cập y như vua truyền
12. Rồi ông cung cấp gia đình
Cho cha cùng với tiếp liền anh em
Nhu cầu lương thực nuôi ăn
Hàng ngày sinh sống đủ phần no nê

CHÍNH SÁCH ĐIỀN ĐỊA CỦA GIUSE

13. Bấy giờ nạn đói nặng nề
Bánh ăn đã hết thêm bề túng cơn
Khắp nơi kiệt sức hao mòn
Ca-na-an, Ai-cập còn thiếu ăn
14. Giu-se thu hết bạc vàng
Ai-cập với Ca-na-an đong mì
Bỏ vào ngân khố bảo trì
Thuộc về đất nước trị vì Pha-rao
15. Toàn dân hết bạc nộp vào
Kho vàng ngân khố của nào nhà vua
Mọi người Ai Cập đến thưa
Giu-se quản trị lẫm kho toàn quyền
Chúng tôi đã hết bạc tiền
Xin Ngài ban bánh ăn liền chúng tôi
Kẻo không chết hết đến nơi
Ở ngay trước mắt quan rồi hiện nay?
16. Giu-se liền trả lời ngay
Nếu không có bạc thời thay gia cầm
Cứ đem súc vật thay bằng
Đổi trao lấy bánh về ăn no lòng
17. Họ đem súc vật đổi luôn
Giu-se trao bánh ngựa dong đem vào
Bày chiên bò hoặc vật nào
Ông cung cấp bánh đủ mau dân dùng
Một năm nuôi sống vẹn tròn
Đổi về súc vật chủ còn trong tay.
18. Hết năm dân đến tỏ bày
Thưa ngài chẳng giấu gì hoài tôi đây
Bạc vàng súc vật cả này
Hiện giờ nằm gọn trong tay của ngài
Trước ngài còn tấm thân gầy
Với phần ruộng đất bỏ nay khổ chồi!
19. Tại sao phải chết trước rồi
Chúng tôi với cả đất nơi đó kìa
Đây ngài đổi nốt cho đi
Chúng tôi với cả ruộng thì đổi ngay
Vừa người với cả đất đai
Xin làm tôi hết cho ngài Pha-rao
Hãy cho những giống lúa màu
Chúng tôi được sống ruộng nào khỏi hoang"
20. Giu-se mua cả ruộng đồng
Của dân Ai Cập bán đong lúa mì
Của thời đói kém dẫn về
Làm thành sản nghiệp tức thì vua đây
21. Còn dân ở khắp nước này
Làm thân nô lệ cấy cày cho vua
22. Ruộng đồng tư tế khỏi mua
Vì bao bổng lộc ban cho sẵn rồi
Họ ăn đã đủ mọi thời
Ruộng đồng khỏi bán giữ nơi gia đình
23. Giu-se cất giọng công minh
Hôm nay ta tậu các anh ruộng đồng
Cho vua làm sản nghiệp chung
Vậy đây lúa giống gieo trồng ruộng kia
24. Khi thu gặt hái lợi huê
Một phần năm thuế nộp về nhà vua
Bốn phần năm giữ tại gia
Phần làm lúa giống, phần chia gia đình
Cả phần trẻ nhỏ sơ sinh
Để nuôi chúng sống an lành lớn lên
25. Bấy giờ dân chúng nói liền
Ngài thương cứu sống an bình chúng tôi
Chúng tôi mong được nghĩa thời
Và làm tôi tớ suốt đời Pha-rao
26. Giu-se truyền lệnh ghi vào
Chính ngay luật pháp điều nào dạy trên
Việc làm cày cấy ruộng điền
Cho dân Ai cập lưu truyền tới nay
Một phần năm nộp thuế này
Hầu cho vua chúa dựng xây công trình
Ngoại trừ ruộng đất để dành
Cho hàng tư tế gia đình dành riêng

Ý MUỐN CUỐI CÙNG CỦA GIA CÓP

27. Ích diên ở đất Gô-sen
Trong miền Ai cập thuộc quyền Pha-rao
Đất đai sản nghiệp vua trao
Trở nên sung túc nghiệp mau thịnh giàu
28. Cha con xum họp với nhau
Thời gian mười bảy năm sau qua đời
Tuổi ông đã được đến thời
Một trăm bốn bảy tuổi rồi qui tiên
29. Khi giờ chết đã đến bên
Gọi Giu-se đến nhủ khuyên dặn dò
Nếu ta được nghĩa hiện giờ
Thời con hãy đặt tay rờ vế cha
Với lòng nhân nghĩa tỏ ra
Hầu cho đối xử với ta chân thành
Khi ta yếu liệt, vãng sanh
Đừng nên chôn cất thân sinh chốn này
30. Nhưng khi mệnh một nơi đây
Hãy đem ta khỏi xứ Ai cập rồi
Về chôn bên mộ các người
Tổ tiên dành sẵn một nơi xum vầy
Ông thưa: con nhận vâng ngay
Điều cha vừa dạy con đây giữ gìn
Ích diên bảo: hãy tỏ liền
Con mau thề hứa nói lên bằng lời
Giu-se đã vội thề bồi
Xong rồi Cha phục xuống nơi đầu giường.

Sách Khởi Nguyên, chương 42-44

GIUSE GẶP CÁC ANH LẦN ĐẦU

CHƯƠNG 42

1. Gia-cóp thấy lúa bán rồi
Từ bên Ai Cập người người tuôn mua
Ông liền bảo các con qua:
"Tại sao cứ ở nhìn ra nơi này?
2. Tai ta nghe thấy nói đây:
Xứ Ai cập lúa bán ngay mọi người
Hãy đi xuống đó hỏi coi
Để đong lấy lúa cấp thời về mau
Nếu không chết đói hết nào
Cho toàn cả lũ với nhau chốn này!
3. Mười anh vâng lệnh đi ngay
Sang miền Ai Cập nhanh tay mua mì
4. Ben-gia-min út không đi
Bởi cha sợ rủi ro chi dọc đường
5. Các con Ích Diên lên đàng
Với bao người khác cùng sang xứ người
Ca-na-an hiện đương thời
Đói nghèo hoạn nạn không ngơi diễn bày
6. Giu-se quyền nắm trong tay
Chính ông bán lúa xứ này cho dân
Các anh ông đến lạy van
Sấp mình xuống đất thở than nhiều lời
7. Giu-se nhìn thấy mười người
Nhận ngay ra được đúng rồi anh ông
Nhưng luôn giả bộ người dưng
Dùng lời tàn nhẫn như không biết gì
Ông đi hạch hỏi tức thì
"Các anh đâu đến làm chi nơi này
Họ liền khúm núm thưa ngay:
"Từ Ca-na-an đến đây đong mì"
8. Giu-se thấy các anh kìa
Họ thời chưa nhận biết gì ra em
9. Ông liền nhớ đến mộng điềm
Năm xưa đã kể cho xem thấy rồi
Ông còn tiếp nói những lời
Các ngươi do thám, đi coi, thăm dò
Đến tìm những chổ hở sơ
Để rồi mai mốt đánh vô xứ này
10. Họ liền đáp trả lời ngay
"Bẩm quan tôi tớ đến đây quả thời
Chỉ mua lương thực mà thôi
Chẳng đâu dám có theo đòi điều chi
11. Chúng tôi hết thảy thuộc về
Một cha sinh hạ ra kìa trần gian
Cả mười lương thiện làm ăn
Chẳng làm do thám để săn tin nào
12. Quan liền bảo họ: không đâu!
Các ngươi đến ngó nhìn vào hở sơ
Tại đây hầu để nhảy vô
Tràn quân đánh phá thắng to chiếm quyền
13. Họ run lẩy bẩy thưa liền
Bẩm Ngài thương đoái anh em tôi hoài
Bày tôi ngài có mươi hai
Chúng tôi con cái được này sinh ra
Ca na-an đất quê nhà
Chúng tôi sinh sống với cha hàng ngày
Và còn em út hiện nay
Đứa em áp út giờ này mất tiêu
14. Giu-se còn nói lại điều:
"Chính ta đã bảo bấy nhiêu lời rồi
Các ngươi dò thám đó thôi
Để rồi tìm thấy những nơi nhẩy vào
15. Vậy nên ta thử như sau
Pha-rao sống nguyện thề nào các ngươi
Các ngươi chẳng thể thoát rồi
Trừ khi em út đến nơi chốn này
16. Hãy sai về một ai đây
Dắt em đi đến xem ngay cách nào?
Còn bao ở lại xiềng vào
Để xem sự việc có hầu phải chăng
Bằng không vua sống muôn năm!
Chúng mi là đúng đi thăm dò dàng
17. Quan sai nhốt cả khám đường
Giam cầm cấm cố cho luôn vài ngày
18. Hết ba ngày bảo họ hay
Muốn an sống hãy làm ngay theo lời
Vì ta kính sợ Chúa trời
Sẽ không lừa dối các người điều chi
19. Nếu là lương thiện vậy thì
Một người ở lại thế vì các ngươi
Chịu xiềng giam nhốt lại rồi
Các người còn lại cấp thời về ngay
Đem theo những bao lúa này
Về nhà cứu đói cho đây mọi người
20. Rồi mang em út đến nơi
Ta coi thấy rõ đúng lời các ngươi
Rồi ta tha chết mọi người
Họ đành vâng lệnh đồng thời làm mau
21. Bấy giờ họ mới trách nhau
"Khốn ta có lỗi bởi nào giết em
Nhớ khi em nó van xin
Ta thời chẳng đoái thương xem đến cùng
Nên nay ta bị hết đường
Chẳng sao gỡ nổi thoát đàng lối đâu
22. Rưu-ven lên tiếng nói sau
Thế tao đã chẳng nói mau ra rồi
Đừng nên đụng tới vào người
Đứa em bé bỏng ở đời cha thương
Chúng mày đã cứ coi thường
Hôm nay bị hỏi tội dường máu em
23. Chẳng ngờ quan đã nghe liền
Bởi vì thông dịch đứng bên chuyển lời
24. Giu-se lui hẳn ra rồi
Ông bưng mặt khóc xụt xùi phút giây
Lát sau lại trở vào đây
Truyền xiềng Si-mê-ôn ngay tức thời
Trước nơi con mắt mọi người
Đều nhìn thấy rõ việc rồi ra sao!
25. Đoạn sai đổ lúa vào bao
Nhét tiền vào đó giấu sau bao bì
Phát thêm lương thực đem đi
Gia nhân vâng lệnh thực thi cấp thời.

CON GIACÓP VỀ LẠI CANAAN

26. Chín người chất lúa đong rồi
Lên lừa, quê quán tái hồi về luôn
27. Tới nơi quán trọ dừng chơn
Một người lấy lúa bò ăn thấy rằng
Bạc tiền mình trả cho quan
Tại sao ai lại để nằm trong bao?
28. Tức thời họ hỏi lẫn nhau
Người ta trả lại bạc sao tôi này?
Rõ ràng trong bị tôi đây
Họ liền tán đảm mặt mày nhìn nhau
Và rồi họ nói như sau:
"Chúa ngài định liệu cách sao việc này
Có gì liên hệ ta ngay
Ý Ngài sẽ muốn tạo gây điều gì?"
29. Ca-na-an tiếp đường về
Anh em lui tới đến kề bên cha
Kể ra mọi việc trải qua
Để cho cha biết rõ là chuyện đây
30. Chủ quan Ai Cập xứ này
Quá ư tàn nhẫn vu ngay cho là
Tụi người do thám dò la
Đến đây nhòm ngó để mà mưu toan
31. Chúng con thưa lại với quan
Chúng tôi lương thiện chẳng làm thám quân
32. Anh em hết thảy đây luôn
Là con hiện sống vui chung một nhà
Mười hai ruột thịt cùng cha
Đứa em áp út thời đà mất tăm
Em út ở Ca-na-an
Sống vui bên cạnh ủi an cha già
33. Chủ quan xứ ấy nói ra
"Ta coi lương thiện bay qua cách nào?
Để đây một đứa xem sao
Còn bao đứa khác đem mau lúa về
Gia đình đỡ đói cấp kỳ
Rồi quay trở lại tức thì nơi đây
34. Đem theo em út đến ngay
Để ta thấy được điều này thực hư?
Hoặc là do thám thăm dò
Hay là lương thiện rõ từ trắng đen
Bấy giờ ta trả anh em
Và cho đi lại qua trên xứ này
35. Mọi điều kể hết cha hay
Rồi đi đổ lúa ra ngay xem nào
Mỗi người đều thấy trong bao
Số tiền để lại nhét vào nơi đây
Anh em cùng với cha hay
Cũng đều run sợ việc này làm sao?
36. Gia-cóp mới bảo như sau:
Chúng bay đánh mất con tao hai người
Giu-se, Si-mê-on rồi
Giờ còn Ben-gia-min thôi thế nào
Lại còn muốn bắt đi sao
Thật là mọi sự thân tao chịu đòn!"
37. Rưu-ven thưa với cha luôn
Cha đây cứ giết hai con tôi này
Nếu tôi để nó mất ngay
Vậy cha cứ để em đây đi cùng
Tôi thời bảo đảm trên đường
Sẽ đem trở lại sống thường bên cha.
38. Nhưng ông vẫn nói rằng là
Tao không cho phép bỏ nhà đi đâu
Vì anh nó đã mất nào
Còn em sót lại bên tao hàng ngày
Nếu trên đường xá rủi đây
Chúng bay đưa đẩy tao nay thân già
Vào nơi âm phủ nữa kìa
Ngậm ngùi chín suối khổ thì ai thương!

TRỞ LẠI AI CẬP VỚI BENGIAMIN

CHƯƠNG 43

1. Kìa cơn nạn đói hiện đương
Tiến lên trầm trọng khắp trong xứ này
2. Bao nhiêu bì lúa tới nay
Hết luôn tất cả ngày ngày đói liên
Cha già lo lắng nói lên
Chúng bay lại xuống mua thêm lúa mì
3. Giu-đa cất nói tức thì:
Quan ông trịnh trọng truyền đi điều này
Chớ đừng vác mặt đến đây
Nếu không dắt lại em mày tới ta.
4. Vậy giờ nếu giữ lời cha
Thì cho em út đi ra khỏi nhà
Cùng đi xuống xứ lạ xa
Để mua lương thực cho cha đem về
5. Nếu cha chẳng để em đi
Chúng con đâu dám xuống kia nữa rồi
Vì ông dặn bảo kỹ lời
Chớ đừng vác mặt các người tới đây
Nếu em không xuống nơi này
Cho ông thấy mặt em ngay cách nào
6. Cha hiền mới bảo họ sau
Tại sao lại nói khoe mau điều này
Nhà còn em út hiện nay?
Để hầu làm khổ thân đây tuổi già?
7. Anh em liền trả lời cha
Quan ông gạn hỏi nói ra rõ rành
Chẳng đâu hiểu được ý quan
Ai ngờ ông bắt đem sang em này?
8. Giu-đa thưa với cha hay:
Xin Cha cho út đi ngay muộn rồi
Chỉ còn cách thế sống thôi
Chứ không chết hết mọi người quyến gia
Chúng con cả với lẫn cha
Còn thêm cả lũ trẻ thơ nữa kìa!
9. Con xin bảo lãnh tức thì
Xin Cha đòi lại nếu đi chẳng về
Con đây bảo đảm mọi bề
Đem em trở lại sống kề bên cha
Bằng không phạm tới cha già
Suốt đời mang tội bày ra phỉnh lừa
10. Nếu không chậm trễ dây dưa
Chúng con hai chuyến đã qua về rồi
11. Bây giờ Cha mới cất lời
Vậy thời ta bảo các ngươi điều này
Hãy đem thổ sản quí đây
Đến dinh quan ngự gặp ngài biếu dâng
Mật ong, sơn dính, nhũ hương
Hạnh nhân, tràn tử, nhựa thơm đồng thời
12. Bạc tiền cầm lấy gấp đôi
Trả bù lần trước trong nơi bao mì
Chỉ vì sơ ý điều chi
Bạc còn để lại những bì lúa đây
13. Và em đó dắt đi ngay
Lên đàng đi xuống xứ này với ông
14. Xin ơn Chúa giúp chúng con
Gặp người thương đoái giúp luôn về liền
Si-mê-on, Ben-gia-min
Còn ta nếu mất con mình cũng cam.

GẶP GỠ TẠI NHÀ GIUSE

15. Anh em vật lỡi tay cầm
Kèm theo số bạc hai lần trước sau
Cùng Ben-gia-min dắt nhau
Lên đường Ai Cập đi mau kịp thời
Hầu mong trình diện quan rồi
Để mua lương thực về nuôi sống nhà
16. Giu se nhìn thấy từ xa
Bóng người em út cùng cha mẹ mình
Ở trong bọn lũ các anh
Ông truyền đầy tớ hãy nhanh dẫn vào
Anh đưa dắt họ về mau
Bữa trưa thịt nấu dọn khao tiệc mừng
Hôm nay ta dự bữa chung
Cùng vui với họ cảm thông tình người
17. Quản gia vui vẻ vâng lời
Làm theo ý chủ dẫn mời khách đi
Mọi người thinh lặng theo về
Vào nhà quan chủ Giu-se đợi chờ
18. Họ đâm lo sợ vu vơ
Phải chăng số bạc nguyên do trước rồi
Hôm nay bị điệu đi thôi
Người ta hành hạ như người mọi tôi
Sẽ làm nô lệ suốt đời
Cùng chung đàn vật tại nơi chốn này?
19. Mon men muốn biết việc đây
Hỏi người gia quản tỏ bày ra sao
Ngay nơi trước cửa ra vào
Để dò xét hỏi biết mau việc này
20. Xin ông thứ lỗi cho ngay
Bữa kia có xuống nơi đây đong mì
21. Xảy ra sự việc khi về
Đến nơi trạm nghỉ mới thì thấy thôi
Trong bao lúa có bạc rồi
Tại sao có sẵn cùng nơi lúa mì
Hôm nay cầm sẵn mang đi
Để đem trả lại hoàn chi quan ngài
22. Còn mang bạc nữa nơi tay
Để đong lương thực hôm nay mang về
Thực tình chẳng biết việc chi
Ai làm chuyện nhét bao bì chúng tôi?
23. Quản gia mới nói những lời
Các ông yên trí chớ coi bận lòng
Chúa trời của chính các ông
Cũng là Thiên Chúa gia tông dòng nòi
Đã dấu tiền bạc vào rồi
Để dành của đó cho nuôi các người
Còn tiền đã đến tới nơi
Bỏ vào kho bạc quan thời xong xuôi
Rồi ông đi đến tới nơi
Dắt Si-mê-ôn trở hồi đến cho
Anh em gặp mặt bấy giờ
Vui mừng hớn hở chan hòa với nhau
24. Ông đưa dẫn tất cả vào
Nơi nhà quan chủ ngồi sau đợi chờ
Ông đem nước rửa chân vô
Vội đi lấy cỏ để cho ngựa dùng.
25. Anh em chuẩn bị lỡi dâng
Đợi chờ quan chủ vào bàn tiệc ăn
Vì nghe truyền lệnh của quan
Dọn đồ nấu nướng tiệc bàn mở khao
26. Giu se vừa mới bước vào
Anh em dâng lỡi vật nào cầm tay
Mọi người bái phục xuống ngay
Thân mình sát đất bái ngài quan trên
27. Vấn an quan hỏi họ liền
"Thân sinh già cả anh em thế nào?
An lành mạnh khỏe ra sao?
Anh em trước nói ngài hầu mạnh luôn?
28. Họ liền vội đáp trả ông
Bẩm quan thân phụ ngài thường bình yên
29. Giu-se ngước mắt lên nhìn
Thấy em út Ben-gia-min đi cùng
Cậu em cùng mẹ của ông
Quan liền hỏi út theo đường phải không?
Rồi quan cất tiếng nói luôn
Cầu xin Thiên Chúa thương con mọi bề!
30. Đoạn ông đã vội vã đi
Ra ngoài đỡ thấy cảnh bi tạm thời!
Bởi vì tim ruột trong người
Sôi lên lửa bỏng bồi hồi vì em
Muốn oà to tiếng khóc lên
Ông vào phòng kín khóc liền tại đây.
31. Một lát rửa mặt ra ngay
Cầm mình truyền lệnh bữa này dọn lên
32. Người ta dọn tiệc bàn riêng
Cho ông, cho họ cùng liền cho dân
Bởi người ai cập chẳng ăn
Chung người Do thái đồng bàn khi nao
Coi đây nhờm tởm biết bao
Chẳng ai đâu dám lỗi vào thói quen!
33. Anh em ngồi trước quan trên
Cứ theo thứ tự anh em theo ngồi
Anh hai, ba... em út rồi
Mọi người kinh ngạc đồng thời ngó nhau
34. Quan trên chia sẻ thêm vào
Phần ăn Ben-gia-min nào gấp năm
Sánh chung với các khẩu phần
Của anh em khác rõ rành nhiều hơn
Anh em cùng với quan luôn
Chung vui bàn tiệc vẹn tròn no say.

BỬU BỐI TRONG BAO BENGIAMIN

CHƯƠNG 44

1. Quan truyền cho quản gia ngay
Anh cho lương thực vào đầy các bao
Tùy người chở được ngần nào
Lại đem số bạc dấu mau vào rồi
Còn riêng với chiếc bửu bôi
Đặt bao em út xong thời để yên
Và chung với cả bạc tiền
Quản gia hoàn tất lệnh trên dạy rồi
2. Bình minh ló rạng chân trời
Họ liền được phép mời người ra đi
Với cùng lừa ngựa trở về
Nhắm đàng bản xứ hướng quê hương mình
3. Họ vừa ra khỏi cổng thành
Giu-se truyền bảo gia nhân lên đàng
Chạy theo, đuổi kịp giữa đường
Dừng chân bảo họ: các ông làm gì
Đền ơn đáp nghĩa điều chi
Cho nào quan chủ tức thì điều đây
4. Bửu bôi, báu vật hàng ngày
Chủ ông uống nước, giải bày chiêm bao
Các ông sao nỡ lòng nào
Làm điều trái nghịch cho hầu chủ tôi?
5. Gia nhân đã đuổi kịp rồi
Và liền bảo họ những lời dặn trên
6. Anh em đáp trả ngay liền
"Sao quan ngài lại nói lên điều này
Thật là quái gỡ quá thay
Bày tôi đâu dám việc đây đã làm
7. Bạc trong bao thấy Ca-nan
Chúng tôi cùng lấy đem sang trả ngài
Vậy sao lở chúng tôi đây
Lại ăn cắp bạc vàng này hay sao?
8. Ai trong bọn chúng tôi nào
Tìm ra cho thấy trong bao vật gì
Thì xin cứ giết nó đi
Chúng tôi còn lại xin thề làm tôi
9. Gia nhân mới bảo được rồi
Các ông đã nói nhận lời tìm mau
Vật trong bao bị người nào
Tức thời bắt lại đem vào làm tôi
Còn ai vô tội trở hồi
Về nơi quê quán êm xuôi an bình
10. Mọi người bỏ vội xuống liền
Mở bao ra để coi xem tìm tòi
11. Gia nhân lục xoát mọi người
Từ trên xuống dưới, anh rồi đến em
Bửu bôi tìm thấy ngay liền
Nằm trong bao bị cậu em út này
12. Anh em xé áo mình ngay
Chất đồ lên ngựa liền quay trở hồi
Vào thành đến với quan rồi
Hầu xin tạ tội van lời thứ dung
13. Giu-đa dẫn lộ lui đường
Anh em trở lại hiện trường nhà quan
Thấy quan lớn vẫn còn đang
Đứng yên tại chỗ hành lang nơi nhà
Anh em sấp mặt từ xa
Xin quan xá tội, van tha lỗi lầm
14. Quan liền mới họi họ rằng:
Điều gì nên vậy việc làm các ngươi
Các ngươi chẳng biết ta thời
Một tay chiêm bốc cao vời đó sao?
15. Giu-đa mới vội thưa vào
Chúng tôi chẳng thể nói nào với quan
Nói sao bào chữa được chăng
Khi Thiên Chúa đã bày trương tội rồi
Chúng tôi kẻ giữ bửu bôi
Tất làm nô lệ suốt đời cho ông
16. Quan liền cất tiếng nói không!
Việc kia quái gở ta luôn chẳng làm
Kẻ nào bị bắt quả tang
Bửu bôi trong bị thời mang tội này
Những ai chẳng vướng tội đây
Bình an tiếp tục mau quay trở về
17. Giu-đa đi đến gần kề
Tỏ lời năn nỉ, Giu-se quan rồi
Xin Quan xá lỗi cho tôi
Vui lòng chấp nhận đôi lời thấu tai
Xin Ngài nén giận tôi này
Vì vua nhân hậu thời ngài giống y
18. Ngài truyền hỏi tớ tôi kìa
"Cha và em út bây giờ ra sao?
19. Chúng tôi thưa với ngài sau:
Còn cha già cả với nào em đây
Nó sinh sau chót ra này
Là con út mẹ, một bày hai con
Anh nó đã khuất không còn
Chỉ còn một đứa út luôn thôi mà
Là niềm vui thú cha già
Hàng ngày quanh quẩn bên cha giải sầu
20. Ngài còn truyền dậy như sau:
"Hãy đem em xuống mau nào cho ta
21. Chúng tôi thưa với ngài là
Đứa em không thể rời cha được này
Nó rời cha chết mất ngay
Bởi ngài thương mến em ngày lẫn đêm
22. Vì quan truyền lệnh cho liền
"Nếu em út chẳng dắt kèm sang ngay
Các ngươi đừng vác mặt mày
Đến nơi đất nước của ngài hiện nay
23. Khi về đến đất quê ngay
Đem trình với nô bộc ngài chuyện đây
Chính ngài cha chúng tôi này
Cho ngài thấy rõ biết ngay mọi điều
24. Sau ngài lại bảo đi mau
Xuống Ai cập vội mua nào lương ăn
25. Chúng tôi đã thưa ngài rằng
Chúng con chẳng dám đi sang gặp rồi
Bởi vì chẳng thể đến nơi
Chốn quan ngự trị em thời chẳng đi
26. Nô bộc ngài nói tức thì
Vợ ta sinh hạ ra kia hai người
27. Một đem đi mất tiêu rồi
Chắc em đã biến thành mồi thức ăn
Nên giờ chẳng thấy hơi tăm
Nó đâu trở lại về gần bên ta
28. Nếu nay đem út đi xa
Sang bên xứ lạ trải qua nơi này
Rủi ro đường sá hôm mai
Các ngươi sẽ dẫn tao đây tuổi già
Đầu râu tóc đã bạc phơ
Họa ôm chín suối đó kìa làm sao?
29. Bây giờ trở lại với nào
Người nô bộc của Ngài lâu mong chờ
Đứa con hứa dắt về cho
Vì hai mạng đó chan hòa mến thương
30. Nếu ông không thấy con luôn
Chắc là sẽ chết hết đường sống thôi
Và đây các tớ ngài thời
Dẫn đưa thân phụ chúng tôi là người
Nô bộc của chính ngài rồi
Tới nơi âm phủ ngậm ngùi chốn đây!

Sách Khởi Nguyên, chương 40-42

GIUSE GIẢI MỘNG CÁC QUAN

CHƯƠNG 40

1. Sau ngày Giu-se vào tù
Xảy ra sự việc hai vì liên can
Giữa nhà vua với hai quan
Phân chia lương thực, hầu bàn rượu cơm
2. Pha-rao thịnh nộ nổi cơn
Đổ lên đầu óc hai quan cận thần
3. Vua sai tống ngục giam cầm
Nhà quan thị vệ, nhốt gần Giu-se
4. Đặt chàng hầu cận hai vì
Đang cùng bị nhốt an bề thời gian
5. Đêm kia hai vị mơ màng
Mỗi quan một chuyện, mỗi đàng khác nhau
6. Sáng ngày đi đến giúp hầu
Giu se thấy mặt buồn rầu các quan
7. Ông liền cất tiếng hỏi han
Tại sao diện mạo các quan ưu sầu
8. Hai quan đáp trả như sau:
Chúng tôi đêm mộng ai nào giải cho?
Giu-se liền bảo chớ lo
"Giải minh mọi sự chỉ do Chúa Trời
Xin cho biết để mặc tôi
Sẽ tìm cách giúp các người yên tâm
9. Viên quan chước tửu kể rằng
Đêm qua giấc ngủ tôi dường đã mơ
10. Trước tôi có một gốc nho
Ở trên thời đã đâm cho ba ngành
Chồi vừa mới nẩy đã sinh
Bông hoa với trái bên cành đỏ tươi
11. Tay tôi với hái ép rồi
Rót ra đầy chén chước mời Pha-rao
12. Giuse giải thích điềm mau
Này cây ba nhánh khỏi sau ba ngày
13. Chỉ ba ngày nữa đến đây
Nhà vua cho phục hồi ngay chức vì
Rồi ngài tiếp tục nâng ly
Chước vua rượu uống trong khi tiệc mừng
14. Phải chi khi ấy nhớ cùng
Bạn tù này đã cùng chung những ngày
Nếm vui tủi nhục nơi đây
Khi hồi phước lộc nghĩa này nhớ luôn
Bấy giờ nhớ lại công ơn
Xin ngài nhắc nhở vua thương tôi này
Mong sao chóng thoát tù đày
Ra ngoài năm tháng, chốn đây yên bề
15. Vì tôi bị bắt đem đi
Từ vùng dân chúng Híp-ri nơi kìa
Người ta bắt cóc tôi về
Nơi đây rồi lại bắt đi giam tù
Nào tôi, can phạm tội chi
Hầu cho đáng tội tất thì cũng cam
16. Quan chia lương thực bắt sang
Mộng mình đem kể rõ ràng cho nghe
Này đây hỡi bạn Giu-se
Tôi xin kể mộng đêm mê như này
"Tôi mơ giấc mộng đêm nay
Trên đầu ba giỏ bánh đầy trắng tinh
17. Giỏ trên bánh mứt ngon lành
Muốn dùng dâng kính tiến dành Pha-rao
Bao công quí báu tổn hao
Nhưng chim ăn mất công lao chẳng còn!"
18. Giu-se giải đáp cho luôn
"Kìa ba giỏ bánh chỉ trong ba ngày
19. Pha-rao sẽ phạt tội ngài
Đầu treo cây gỗ chim trời đến ăn
20. Quả là mọi việc tiến hành
Ba ngày sau đó, ngày sinh vua nhà
Lệnh truyền thết tiệc mừng vua
Cho mời tất cả quyến gia quần thần
Giữa bàn tiệc rượu hân hoan
Vua nâng chước rượu hai quan mãn tù
21. Với quan chức tửu hồi cho
Mọi quyền chức tước vẫn như xưa này
Quan nâng ly rượu trên tay
Mời vua như thể trước ngày nâng ly
22. Còn quan ngự thiện ngồi kia
Vua truyền treo cổ mộng đi báo rồi
23. Mọi điều công việc êm xuôi
Viên quan chước tửu được hồi chức cho
Thường ngày mọi việc như xưa
Mừng quên nghĩa cử dặn dò Giu-se
Trong tù hứa hẹn sau khi
Khỏi đây xin nhớ cố tri bạn ngài.

CÁC MỘNG CỦA PHARAO

CHƯƠNG 41

1. Hai năm chẵn đã qua rồi
Đêm kia nằm ngủ vua thời mộng mơ
Thấy mình đứng trước giải bờ
Sông Nin thơ mộng họa đồ nên tranh
2. Bảy con bò cái đẹp xinh
Dáng hình béo mập lội nhanh lên bờ
Bước đi ngoặm cỏ thẩn thơ
Ở nơi bãi sậy hiện giờ thấy luôn
3. Tiếp thời lại thấy bảy con
Thân hình xấu xí cõi còm theo lên
Cũng từ ở dưới sông Nin
Đã lên đứng ở gần bên cạnh này
Bảy con bò béo mập đây
Hiện đang ăn cỏ tại ngay nơi bờ
4. Lát sau chúng nuốt hết vô
Bảy con béo mập đàn bò đang ăn
Pha-rao tỉnh dậy băn khoăn
Điều này trong mộng dạy răn việc gì?
5. Rồi vua lại thiếp ngủ đi
Nhưng trong giấc ngủ li bì lại mơ
Lần này bảy gié lúa tơ
Vừa đầy vừa tốt nẩy từ một thân
6. Và rồi bảy gié nếp tàng
Gió nồm nám cháy điêu tàn mọc lên
Ở bên cạnh bảy gié trên
Cũng vươn lên mọc ở liền như nhau
7. Thế rồi bảy gié nép sau
Nuốt luôn bảy gié trước mau tức thời
Pha-rao tỉnh giấc dạy rồi
Vua coi chỉ thấy luôn hoài giấc mơ
8. Sáng ngày vua những lắng lo
Bồi hồi lòng trí mong cho yên hàn
Sai tìm trong khắp dân gian
Những người phù thủy khôn ngoan cả miền
Đến vua kể lại cho xem
Mộng mơ đêm được ứng nên cách nào?
Cuối cùng chẳng có ai đâu
Nói lên rằng mộng ra sao phải làm
9. Tên quan chước tửu thưa rằng:
"Thần xin thú tội của thần đây thôi
10. Xưa vua nổi giận tôi đòi
Tống giam tại ngục chúng tôi lãnh tù
Tại nhà quan thị về vua
Tôi và ngự thiện bấy giờ bị giam
11. Một đêm trong giấc mơ màng
Cả hai đều mộng mỗi đàng khác nhau
12. Tại nơi giam giữ đi vào
Một chàng do thái tống lao giam cầm
Hắn bầy tôi của nhà quan
Nhưng vì sai lỗi cùng giam nơi này
13. Hắn thời giải mộng rất hay
Mọi điều ứng nghiệm ra ngay xong rồi
Thần này lại được phục hồi
Quan kia án giải chết thời năm xưa
14. Vua liền truyền lịnh đem qua
Vội vàng vào khám người ta kiếm tìm
Đem ra sửa soạn thân hình
Cạo râu cắt tóc tươm xinh áo quần
Rồi đưa chàng đến trước nhan
Ngai vua ngự giá giải bàn chiêm bao
15. Pha-rao kể hết như sau:
"Trẩm đây nằm thấy rõ nào trong mơ
Nhưng không ai giải đáp cho
Nghe rằng anh có chuyên lo việc này"
16. Giu-se thưa lại vua ngay;
"Tôi đây chẳng đáng cho ngài tin đâu
Chúa trời mới rõ trước sau
Và Ngài đáp giải mộng nào cho thôi"
17. Pha-rao liền kể hết lời:
"Đêm kia trẩm ngủ bồi hồi mộng mơ
Thấy mình đứng trước giải bờ
Sông Nin thơ mộng họa đồ nên tranh.
18. Bảy con bò cái đẹp xinh
Dáng hình béo mập lội nhanh lên bờ
Bước đi ngoặm cỏ thẩn thơ
Ở nơi bãi sậy bấy giờ thấy luôn
19. Tiếp liền lại thấy bảy con
Thân hình xấu xí cõi còm tởm ghê
Trẩm chưa hề thấy chúng kia
Tại nơi Ai Cập đã thì có đây
20. Lát sau nuốt chửng hết ngay
Bảy bò béo tốt hiện này đang ăn
21. Chẳng ai hiểu được việc làm
Bảy bò xấu dạng nuốt nhanh tức thời
Bảy bò béo tốt bị xơi
Tuy rồi dáng chúng xấu coi ban đầu
Đồng thời trẫm thức dậy mau
Bởi do điềm mộng chẳng nào ngủ yên
22. Rồi sau trẫm lại mộng liền
Lần này thời thấy hiện lên như này:
23. Bảy bông lúa tốt mọc ngay
Trổ ra từ giữa, thân cây lên rồi
Hạt mang chắc nịch tốt tươi
Và coi đẹp mắt cho ai ngắm nhìn
Bảy bông lúa lép tiếp liền
Gió nồm nám cháy mọc lên ở gần
24. Rồi quay nuốt hết một lần
Bảy bông tốt đẹp vươn trên thân hoài
Trẫm đem kể với nhiều người
Các viên phù thủy chẳng ai biết gì"
25. Giu-se đáp giải tức thì
"Mộng vua hai giấc chỉ qui một điều
Chúa thời thực hiện về sau
Này ngài báo trước trong nào mộng mơ
26. Bảy bò cái ngoặm cỏ bờ
Bảy bông lúa tốt thời giờ bảy năm
Cả hai giấc mộng trở thành
Chỉ qui vào một việc làm ở đây:
27. Bảy bò gầy guộc chỉ ngay
Bảy năm thời hạn điều này diễn ra
Bẩy bông lúa nám mọc là
Bẩy năm đói kém trải qua mất mùa
28. Đó điều thần nói với vua
Việc làm Thiên Chúa dẫn cho mộng rồi
29. Bảy năm mùa được khắp nơi
Ở trên Ai cập xứ ngài tiếp mau
30. Bảy năm đói kém nối nhau
Người ta quên mất năm nào no nê
Một cơn đói kém nặng nề
Hoành hành Ai cập tư bề khổ đau
31. Những năm thịnh vượng sang giàu
Chẳng ai biết đến phòng sau đói nào
Thật là đói khổ biết bao
Sau này sẽ đến gây mau khổ sầu
32. Mộng mơ tuyên báo Pha-rao
Cả hai như một trước sau trở thành
Quả điều Chúa đã định làm
Chóng chày Chúa cũng tiến hành làm mau
33. Vậy giờ đề nghị Pha-rao
Ban hành tìm kiếm ngay sau một người
Khôn ngoan sáng suốt nhất đời
Đặt lên trong nước để rồi quân cai
34. Xin vua bổ nhiệm những ai
Lãnh phần trách nhiệm xứ ngài khắp nơi
Và cùng định mức thuế rồi
Một phần năm cả xứ Ai cập này
Suốt trong thời hạn những ngày
Phong đăng thịnh vượng kéo dài bảy năm
35. Những người trách nhiệm phải làm
Lắng lo tích trữ lương ăn những ngày
Phong đăng thịnh vượng gặp may
Với quyền trao phó trong tay thu vào
Chất đầy kho lẫm cho mau
Bao nhiêu lương thực dồi dào tích vô
36. Dành lương thực đủ sẵn cho
Muôn người thời hạn nguy cơ đói cùng
Bảy năm có đủ lương dùng
Dân Ai Cập khỏi tiêu tùng thiếu ăn.

GIUSE ĐƯỢC CẤT NHẮC

37. Bấy nhiêu lý lẽ giải bàn
Pha-rao cùng với quần thần thấy ngay
38. Vua thời phán dạy hiện nay
Kiếm đâu ra được người này giống như
Khi thần Thiên Chúa ứng cho
Đủ điều đáp ứng để lo chu toàn?
39. Vua liền nói với ông rằng:
"Sau khi Thiên Chúa chỉ đàng cho khanh
Chẳng ai sáng suốt khôn ngoan
Như khanh hiện có tài năng bây giờ
40. Chính khanh quan trưởng trẫm cho
Toàn dân của trẫm phải lo vâng lời
Trẫm hơn khanh chỉ báu ngôi
Vì là kế vị chính ngai dòng nòi"
41. Vua còn truyền dạy những lời:
"Trẫm trao toàn vẹn xứ rồi cho khanh
42. Đoạn vua rút ấn trao nhanh
Giơ tay ông lãnh trở thành quản cai
Đồng thời trao áo trắng gai
Kiềng vàng đeo cổ đúng vai chức quyền
43. Đặt lên lọng giá ngồi bên
Sau vua một cấp quan liền tới ông
Người ta hô hoán phục tùng
Vậy là vua đặt trao luôn toàn quyền
Quản cai Ai Cập mọi miền
Cho ông được có quyền liền trong tay
44. Pha-rao sung sướng nói ngay
Trẫm làm vua đất nước này mãi liên
Nhưng không có lệnh khanh hiền
Thời không ai khắp mọi miền xứ đây
Được quyền cử động chân tay
Ngoài ra ý muốn của này chư khanh.
45. Pha-rao truyền đổi tánh danh
Xếp-nát-pa-nê-a thành tên luôn
Và cho kết bạn keo sơn
Với nàng Át-na giống dòng trâm anh
Cha nàng tư tế Ôn thành
Pu-ti-phê-ra đã sinh ra nàng
Giu-se kinh lý lên đàng
Nhìn xem tình thế khắp giang sơn liền
Trước khi khởi sự nhậm quyền
Quản cai đất nước mọi miền vua trao
46. Bấy giờ ông mới tuổi vào
Ba mươi tuổi chẳn Pha-rao trọng dùng
Ông rời vua chúa lên đường
Tham quan toàn xứ mọi phương mọi miền
47. Phong đăng trong bảy năm liền
Đất đai sản xuất cơ miên hoa màu
48. Giu-se tích trữ thu vào
Biết bao lương thực kho hầu chất ngay
Bảy năm sản xuất tăng này
Khắp trong ai cập tháng ngày đều dư
Mọi nơi lương thực có thừa
Ông đều thu lấy chất vô kho thành
49. Lúa mì đầy ắp lan tràn
Nhiều như cát biển khỏi cần đong đo

CÁC CON CỦA GIUSE

50. Giu-se hiền đức Chúa lo
Ông sinh hai cậu ấm cho ra đời
Trước thời đói kém chết người
Do nàng Át-na dòng nòi trâm anh
Cha nàng tư tế Ôn thành
Nơi đây nàng đã được sinh chào đời
Sau này nàng cũng sinh sôi
Cho chồng con cái kế nòi cha anh
51. Mơ-na-se đặt gọi danh
Ông kêu con trưởng đầu ngành như trên
Và ông cất tiếng nói lên
"Chúa cho tôi tớ quên liền khổ đau
Của bao nhiêu nỗi buồn sầu
Trong nhà gia quyến thân yêu tôi này!
52. Còn em tên đặt cho ngay
Ép-ra-im gọi danh đây cho người
Ông còn mở miệng thốt lời
"Chúa ban ơn huệ cho tôi nơi miền
Đất đai khốn quẫn nhiều niên
Với bao kết quả đến liền ủi an"
53. Bảy năm quá khứ phong đăng
Trên toàn Ai cập ăn làm sống vui
54. Hết thời thịnh vượng đó rồi
Bảy năm đói kém tới nơi hoành hành
Đúng lời Giu-se giải bàn
Trên toàn cả nước cơ bần trải qua
Tuy nhiên toàn cõi nước nhà
Vẫn còn có bánh phát ra mọi người
55. Vừa khi cơn đói đến nơi
Dân gian chạy đến xin nài Pha-rao
Vua liền ban lệnh ra nào
"Hãy mau chạy tới kêu cầu Giu-se
Nghe ngài truyền dạy điều chi
Cứ tuân làm thế như y lời truyền"
56. Nạn cơ cực đến mọi miền
Giu-se truyền mở kho liền khắp nơi
Lấy mì bán hết mọi người
Cơ cùng khốc liệt xứ Ai cập này
57. Mọi nơi hết thảy đến ngay
Đong mì cứu đói của Ngài Giu-se
Vì bao cơ cực tiếp kề
Diễn ra khốc liệt ở kìa mọi nơi

GIUSE GẶP CÁC ANH LẦN ĐẦU

CHƯƠNG 42

1. Gia-cóp thấy lúa bán rồi
Từ bên Ai Cập người người tuôn mua
Ông liền bảo các con qua:
"Tại sao cứ ở nhìn ra nơi này?
2. Tai ta nghe thấy nói đây:
Xứ Ai cập lúa bán ngay mọi người
Hãy đi xuống đó hỏi coi
Để đong lấy lúa cấp thời về mau
Nếu không chết đói hết nào
Cho toàn cả lũ với nhau chốn này!
3. Mười anh vâng lệnh đi ngay
Sang miền Ai Cập nhanh tay mua mì
4. Ben-gia-min út không đi
Bởi cha sợ rủi ro chi dọc đường
5. Các con Ích Diên lên đàng
Với bao người khác cùng sang xứ người
Ca-na-an hiện đương thời
Đói nghèo hoạn nạn không ngơi diễn bày
6. Giu-se quyền nắm trong tay
Chính ông bán lúa xứ này cho dân
Các anh ông đến lạy van
Sấp mình xuống đất thở than nhiều lời
7. Giu-se nhìn thấy mười người
Nhận ngay ra được đúng rồi anh ông
Nhưng luôn giả bộ người dưng
Dùng lời tàn nhẫn như không biết gì
Ông đi hạch hỏi tức thì
"Các anh đâu đến làm chi nơi này
Họ liền khúm núm thưa ngay:
"Từ Ca-na-an đến đây đong mì"
8. Giu-se thấy các anh kìa
Họ thời chưa nhận biết gì ra em
9. Ông liền nhớ đến mộng điềm
Năm xưa đã kể cho xem thấy rồi
Ông còn tiếp nói những lời
Các ngươi do thám, đi coi, thăm dò
Đến tìm những chổ hở sơ
Để rồi mai mốt đánh vô xứ này
10. Họ liền đáp trả lời ngay
"Bẩm quan tôi tớ đến đây quả thời
Chỉ mua lương thực mà thôi
Chẳng đâu dám có theo đòi điều chi
11. Chúng tôi hết thảy thuộc về
Một cha sinh hạ ra kìa trần gian
Cả mười lương thiện làm ăn
Chẳng làm do thám để săn tin nào
12. Quan liền bảo họ: không đâu!
Các ngươi đến ngó nhìn vào hở sơ
Tại đây hầu để nhảy vô
Tràn quân đánh phá thắng to chiếm quyền
13. Họ run lẩy bẩy thưa liền
Bẩm Ngài thương đoái anh em tôi hoài
Bày tôi ngài có mươi hai
Chúng tôi con cái được này sinh ra
Ca na-an đất quê nhà
Chúng tôi sinh sống với cha hàng ngày
Và còn em út hiện nay
Đứa em áp út giờ này mất tiêu
14. Giu-se còn nói lại điều:
"Chính ta đã bảo bấy nhiêu lời rồi
Các ngươi dò thám đó thôi
Để rồi tìm thấy những nơi nhẩy vào
15. Vậy nên ta thử như sau
Pha-rao sống nguyện thề nào các ngươi
Các ngươi chẳng thể thoát rồi
Trừ khi em út đến nơi chốn này
16. Hãy sai về một ai đây
Dắt em đi đến xem ngay cách nào?
Còn bao ở lại xiềng vào
Để xem sự việc có hầu phải chăng
Bằng không vua sống muôn năm!
Chúng mi là đúng đi thăm dò dàng
17. Quan sai nhốt cả khám đường
Giam cầm cấm cố cho luôn vài ngày
18. Hết ba ngày bảo họ hay
Muốn an sống hãy làm ngay theo lời
Vì ta kính sợ Chúa trời
Sẽ không lừa dối các người điều chi
19. Nếu là lương thiện vậy thì
Một người ở lại thế vì các ngươi
Chịu xiềng giam nhốt lại rồi
Các người còn lại cấp thời về ngay
Đem theo những bao lúa này
Về nhà cứu đói cho đây mọi người
20. Rồi mang em út đến nơi
Ta coi thấy rõ đúng lời các ngươi
Rồi ta tha chết mọi người
Họ đành vâng lệnh đồng thời làm mau
21. Bấy giờ họ mới trách nhau
"Khốn ta có lỗi bởi nào giết em
Nhớ khi em nó van xin
Ta thời chẳng đoái thương xem đến cùng
Nên nay ta bị hết đường
Chẳng sao gỡ nổi thoát đàng lối đâu
22. Rưu-ven lên tiếng nói sau
Thế tao đã chẳng nói mau ra rồi
Đừng nên đụng tới vào người
Đứa em bé bỏng ở đời cha thương
Chúng mày đã cứ coi thường
Hôm nay bị hỏi tội dường máu em
23. Chẳng ngờ quan đã nghe liền
Bởi vì thông dịch đứng bên chuyển lời
24. Giu-se lui hẳn ra rồi
Ông bưng mặt khóc xụt xùi phút giây
Lát sau lại trở vào đây
Truyền xiềng Si-mê-ôn ngay tức thời
Trước nơi con mắt mọi người
Đều nhìn thấy rõ việc rồi ra sao!
25. Đoạn sai đổ lúa vào bao
Nhét tiền vào đó giấu sau bao bì
Phát thêm lương thực đem đi
Gia nhân vâng lệnh thực thi cấp thời.

CON GIACÓP VỀ LẠI CANAAN

26. Chín người chất lúa đong rồi
Lên lừa, quê quán tái hồi về luôn
27. Tới nơi quán trọ dừng chơn
Một người lấy lúa bò ăn thấy rằng
Bạc tiền mình trả cho quan
Tại sao ai lại để nằm trong bao?
28. Tức thời họ hỏi lẫn nhau
Người ta trả lại bạc sao tôi này?
Rõ ràng trong bị tôi đây
Họ liền tán đảm mặt mày nhìn nhau
Và rồi họ nói như sau:
"Chúa ngài định liệu cách sao việc này
Có gì liên hệ ta ngay
Ý Ngài sẽ muốn tạo gây điều gì?"
29. Ca-na-an tiếp đường về
Anh em lui tới đến kề bên cha
Kể ra mọi việc trải qua
Để cho cha biết rõ là chuyện đây
30. Chủ quan Ai Cập xứ này
Quá ư tàn nhẫn vu ngay cho là
Tụi người do thám dò la
Đến đây nhòm ngó để mà mưu toan
31. Chúng con thưa lại với quan
Chúng tôi lương thiện chẳng làm thám quân
32. Anh em hết thảy đây luôn
Là con hiện sống vui chung một nhà
Mười hai ruột thịt cùng cha
Đứa em áp út thời đà mất tăm
Em út ở Ca-na-an
Sống vui bên cạnh ủi an cha già
33. Chủ quan xứ ấy nói ra
"Ta coi lương thiện bay qua cách nào?
Để đây một đứa xem sao
Còn bao đứa khác đem mau lúa về
Gia đình đỡ đói cấp kỳ
Rồi quay trở lại tức thì nơi đây
34. Đem theo em út đến ngay
Để ta thấy được điều này thực hư?
Hoặc là do thám thăm dò
Hay là lương thiện rõ từ trắng đen
Bấy giờ ta trả anh em
Và cho đi lại qua trên xứ này
35. Mọi điều kể hết cha hay
Rồi đi đổ lúa ra ngay xem nào
Mỗi người đều thấy trong bao
Số tiền để lại nhét vào nơi đây
Anh em cùng với cha hay
Cũng đều run sợ việc này làm sao?
36. Gia-cóp mới bảo như sau:
Chúng bay đánh mất con tao hai người
Giu-se, Si-mê-on rồi
Giờ còn Ben-gia-min thôi thế nào
Lại còn muốn bắt đi sao
Thật là mọi sự thân tao chịu đòn!"
37. Rưu-ven thưa với cha luôn
Cha đây cứ giết hai con tôi này
Nếu tôi để nó mất ngay
Vậy cha cứ để em đây đi cùng
Tôi thời bảo đảm trên đường
Sẽ đem trở lại sống thường bên cha.
38. Nhưng ông vẫn nói rằng là
Tao không cho phép bỏ nhà đi đâu
Vì anh nó đã mất nào
Còn em sót lại bên tao hàng ngày
Nếu trên đường xá rủi đây
Chúng bay đưa đẩy tao nay thân già
Vào nơi âm phủ nữa kìa
Ngậm ngùi chín suối khổ thì ai thương!