Hiển thị các bài đăng có nhãn LỜI DỤ NGÔN. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn LỜI DỤ NGÔN. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 25 tháng 6, 2009

LỜI DỤ NGÔN 1






DỤ NGÔN


Dụ ngôn lời Chúa ban trao
Để hầu dậy dỗ cho nào dân gian
Đến nghe lời Chúa trao ban
Khắp nơi trên các nẻo đàng loan tin.



ĐỨC KITÔ DÙNG DỤ NGÔN

Người ta gọi dụ ngôn là lọai chuyện Chúa Giê su
kể để minh giải lời giảng dậy của Ngài.
Theo gốc Hy lạp từ Parabolê có ý tưởng so sánh.
Thực vậy tinh thần Đông phương thích nói
và dậy dỗ dưới hình thức so sánh;
họ cũng dùng ẩn ngữ để gợi tính tò mò,
khích lệ việc tìm tòi.
Chúng ta thấy âm hưởng của sở thích đó
trong các sách Thánh Kinh.


1. DỤ NGÔN NGƯỜI GIEO GIỐNG


Chúa lên tiếng dậy như sau:
“Này người gieo giống đến mau nương đồi
Khi gieo có hạt vãi rơi
Dọc đường chim chóc thấy mồi xuống ăn

Hạt rơi đá sỏi mọc lên
Nhưng vì sức nóng cây liền khô ran
Bởi vì thiếu đất rễ ăn
Bám sâu hút nước, khó khăn nuôi mình

Mặt trời mới mọc cao lên
Nắng làm khô héo chết liền thân cây
Vì không có rễ bám đây
Nên cây đã chết khô ngay tức thời

Hạt vào gai góc mọc rồi
Bụi gai cũng mọc đồng thời vươn cao
Chèn cho cây nghẹt chết mau
Chẳng còn có thể mọc nào chết tiêu!

Hạt gieo trúng đất phì nhiêu
Mọc lên tươi tốt sinh nhiều trái trăng.
Hạt sinh ra được một trăm
Hạt cho sáu chục, hạt thành ba mươi

Ở đời ai có tai rồi
Hãy nghe cho kỹ bao lời dậy răn
Giữ gìn để được Chúa ban
Thưởng công cho họ Thiên đàng mai sau.

Mt 13, 3 – 9

LỜI DỤ NGÔN 2



2. DỤ NGÔN CỎ LÙNG


Ngài còn ví dụ khác luôn:
“Nước Trời cũng giống người đương gieo mùa
Đem gieo giống tốt vào cho
Ở nơi đồng ruộng mình lo vun trồng

Trở về trong giấc ngủ nồng
Kẻ thù đêm đến cỏ lùng rắc vô
Rồi đi trốn lẩn đâu ngờ
Hầu cho chẳng thấy nguy cơ cớ nào!

Lúa kia vươn mọc lên cao
Đòng đòng cờ trổ, cỏ hầu cũngvươn
Bày tôi đến nói chủ ông:
“Thưa ông, ông chẳng bảo luôn gieo trồng

Hạt giống lúa tốt trên đồng
Vậy sao lại có cỏ lùng mọc chung?
Ông liền bảo : kẻ thù ông
Đã gây việc đó ra luôn lúc này

Bày tôi thưa với chủ ngay
Vậy ông có muốn cho bày chúng tôi
Đến ngay lượm hết cỏ rồi
Để cho lúa tốt tiếp thời được không?

Ông liền nói với chúng luôn:
“Không, trong khi lượm cỏ lùng tiếp liên
Cả cây lúa cũng nhổ lên
Làm cho rễ lúa bứng liền hỏng cây.

Để cho chúng cứ mọc ngay
Tới mùa gặt hái sẽ hay liệu nào
Ta thời sẽ bảo thợ sau:
“Các anh nhặt cỏ trước mau đi rồi

Thu vào thành bó cấp thời
Rồi đem mau đốt tại nơi hoả lò
Lúa thời thu lượm chất kho
Việc làm như vậy khỏi lo, an toàn.

Mt 13, 24 – 30

LỜI DỤ NGÔN 3






3. DỤ NGÔN HẠT CẢI

Chúa dùng hạt cải ví rằng:
“Nước Trời giống hạt cải đang ương trồng
Nó thời nhỏ nhất sánh chung
Và thua mọi hạt giống trong các loài


Nhưng khi nó mọc lên hoài
Lớn to hơn cả mọi loài cỏ rau
Trở thành một thứ cây cao
Chim trời bay đến ẩn vào cành đây!

Mt 13, 31 - 32


LỜI DỤ NGÔN 4







4. DỤ NGÔN MEN BỘT

Chúa dùng men ví dụ đây:
“Nước Trời giống chất men này dậy lên
Bà kia đã lấy lượng men
Nhào vào ba rá bột nguyên của bà


Đợi chờ cho chúng toả ra
Dậy lên thơm phức số là bột đây!
Sống lời Chúa cũng toả bay
Lây lan ra hết đến ngay mọi người

Mt 13, 33

LỜI DỤ NGÔN 5










5. VIÊN NGỌC QUÍ , KHO TÀNG

“Nước Trời kho báu ẩn chờ
Tại nơi đồng ruộng không ngờ đã lâu
Người kia gặp thấy vùi sâu
Vui mừng về bán hết mau gia tài

Đến mua lấy thửa ruộng này
Mong cho chiếm lấy được ngay kho tàng
“Nước Trời như kẻ buôn hàng
Đi tìm ngọc quí mọi đàng đến nơi

Gặp ngay ngọc quí chủ đòi
Giá cao nên phải gia tài bán đi
Hầu cho mua được đem về
Ngọc mà mình đã cầu kỳ kiếm ra.

Mt 13, 44 - 46

LỜI DỤ NGÔN 6



6. DỤ NGÔN LƯỚI BẮT CÁ

Lưới rùng thả biển kéo đầy cá ,
chọn cá tốt, loại cá xấu.


“Nước Trời giống lưới rùng này
Thả luôn xuống biển bắt đầy cá tôm
Lưới kia đầy ặp kéo luôn
Lên ngay bãi biển ngư ông chọn nào

Cá ngon sẽ được bỏ vào
Giỏ kia chứa đựng đầy trào cá ngon
Còn bao cá xấu kia luôn
Bị quăng ra khỏi lưới rùng loại đi

Vào ngày tận thế giống y
Các thiên thần đến phân chia ra nào:
Kẻ lành kẻ dữ khác nhau
Xếp ra từng loại để hầu thưởng công

Rồi quăng kẻ dữ vào trong
Nơi lò lửa cháy khóc ròng, nghiến răng
Vì khi sống tại thế gian
Cuộc đời chẳng giữ giới răn Chúa truyền

Mt 13, 47 – 50

LỜI DỤ NGÔN 7



7. THỢ LÀM VƯỜN NHO

Nước Trời cũng giống chủ vườn
Sáng ra mướn thợ vào trong vườn làm
Tiền công thuận trả một quan
Ông đem dẫn thợ vào làm vườn luôn

Chín giờ ông lại ra trông
Chợ kia còn mấy thợ đương ngồi chờ
Chủ ông lên tiếng bảo cho
Các anh vào tưới vườn nho tôi rồi

Tới chiều sẽ trả công thôi
Phải chăng giá cả tôi thời trả cho
Họ vào chăm bón vườn nho
Giấc trưa chủ lại ra khu chợ này

Mười lăm giờ cũng ra đây
Và làm như vậy giống ngay lần đầu
Tới hồi mười bảy giờ nào
Ông ra lần chót thấy bao người kìa

Vẫn đang ngồi đợi chờ lì
Ông liền bảo họ tức thì như đây
“Tại sao ngồi mãi nơi này?
Chẳng đi làm việc suốt ngày ở không!

Họ liền đáp trả lại luôn:
“Bởi vì chẳng có một ông chủ nào
Kêu vời mượn chúng tôi vào
Ông liền bảo họ vậy mau đi này

Các anh hãy vội vào ngay
Làm vườn nho đó chung tay bao người!
Khi chiều bóng ngả xuống rồi
Chủ ông bảo với quản coi vườn này:
“Anh kêu thợ trả công ngày
Người làm buổi sáng như đây buổi chiều
Những người làm việc chót theo
Tiền công được trả cho đều một quan.

Mấy người từ sáng tưởng rằng:
Mình đây sẽ lãnh tiền lương hơn người!
Không ngờ cũng một quan thôi
Như bao người khác vừa rồi lãnh luôn.

Cầm tiền trách móc chủ ông
Bất công đối xử với cùng phần tôi!
Mấy người chỉ một giờ thôi
Thế mà ông đã trả coi ngang hàng

Chúng tôi vác nặng ngày trường
Nắng nôi thiêu đốt chang chang suốt ngày
Chủ liền bảo chính anh hay:
“Bạn ơi tôi có đâu này bất công

Bạn cùng tôi đã thuận lòng
Một quan giá cả trước luôn đồng hàng
Đó là tôi đã muốn làm
Việc này như thế mọi đàng ý tôi

Há thời chẳng được phép rồi
Sử dùng của cải tùy nơi ý mình
Hay là mắt bạn nguýt nhìn
Vì tôi lòng tốt nên ghen, phân bì?

Thế là những kẻ cuối kìa
Sẽ lên đầu hết tức thì đó thôi
Còn người trước hết đến rồi
Ở nơi cuối chót tức thời diễn ra

Vì người được gọi bao la
Còn người được chọn thật là ít thôi
Vậy ai là kẻ chọn rồi
Hãy lo gìn giư cuộc đời tốt hơn.
Mt 20, 1 - 16



LỜI DỤ NGÔN 8



8. TÁ ĐIỀN MƯỚN VƯỜN NHO

Hãy nghe ví dụ khác loan
Một người địa chủ mới làm vườn nho
Ông cho rào dậu quanh bờ
Trong vườn bồn ép nho, lo sẵn sàng

Tháp canh ông dựng vững vàng
Trông nom canh gác mọi đàng tròn chu
Tá điền lãnh mướn vườn nho
Xong xuôi ông trẩy đi cho lâu ngày

Tới gần mùa trái trăng này
Ông sai đầy tớ đến ngay tá điền
Hầu thu hoạch lợi huê liền
Đem về cho chủ lệnh truyền sai đi

Tá điền túm lấy tức thì
Nhân viên tôi tớ chủ kìa đã sai
Có người bị đánh đập đây
Có người bị giết liền ngay tức thời

Có người bị ném đá rồi
Chẳng ai thoát khỏi bọn này ác ôn
Chủ liền sai đến đông hơn
Chúng đều xử thế cho luôn tôi đòi

Cuối cùng ông gửi con trai
Tưởng rằng chúng nể cậu này con ông
Nhưng vừa thấy cậu đến luôn
Tá điền hô hoán lên cùng với nhau:

Kìa thừa kế của chủ vào
Ta đi giết quách nó mau cho rồi
Để thu lấy cả cơ ngơi
Làm phần cơ nghiệp mọi người chúng ta

Chúng liền ùa chạy mau ra
Túm ngay lấy cậu đem qua khu vườn
Hội bề giết chết cậu luôn
Mong cho yên ổn khỏi còn lôi thôi!

Vậy khi chủ đến tới nơi
Ông thời đối xử mọi người sao đây?
Họ thưa chủ sẽ trả ngay:
Ác làm ác trả báo này cho cân!

Chủ đi tiêu diệt một lần
Hết phường bội tín ác gian khiếp ngời
Dành vườn nho lại trao rồi
Cho người khác mướn đúng thời lợi trao

Chúa còn phán dậy như sau:
Các ông không đọc thấy nào sách ghi
Đá viên thợ loại bỏ đi
Sẽ nên đá góc tưòng kia xây thành

Việc làm do Chúa tiến hành
Mắt ta nhìn thấy vẹn toàn lạ thay!
Nên tôi bảo các ông hay:
Nước Thiên Chúa cất khỏi này các ông

Ban cho dân tộc khác luôn
Họ làm nẩy nở lợi hơn hàng ngày
Ai nào vấp phạm đá này
Tức thời nhừ tử tan thây ra rồi

Đá kia lăn trúng vào người
Người này sẽ bị nghiền thời nát tan.
Cho nên cuộc sống trần gian
Mỗi người phải biết sống sanh tốt lành.

Mt 22, 33 - 44

LỜI DỤ NGÔN 9




9. DỤ NGÔN TIỆC CƯỚI

Nước Trời còn giống vua kia
Sai làm tiệc cưới con thì lớn lao
Vua sai tôi tớ đi chào
Kêu mời quí khách đại trào đến xơi

Nhưng bao thực khách bỏ lơi
Chẳng cần để ý lời mời của vua
Vua sai tốp khác đi ra
Với lời dặn bảo cho là như đây:

Hãy cho quí khách biết ngay
Tiệc Ta dọn sẵn đã bày nơi nơi
Bò bê thú béo giết rồi
Mọi điều xong hết chỉ mời đến ăn

Nhưng không ai đáp lại lần
Lờ đi bỏ mặc bước chân xa liền:
Người ra đồng ruộng của mình
Kẻ đi buôn bán mải tìm khắp nơi
Có người lại bắt bày tôi
Vua sai đi đến đánh rồi giết luôn
Vua liền thịnh nộ sai quân
Diệt tru hết lũ sát nhân tức thì
Và sai đốt phá thành trì
Nơi nương ẩn của bọn kìa ác gian
Rồi ra vua bảo gia nhân
Tiệc Ta đã sẵn chu toàn hôm nay

Khách mời chẳng đáng ăn này
Bởi ham công việc tối ngày chúngthôi!
Các ngươi đi khắp mọi nơi
Ngã ba đường cái thấy người mời mau

Tham gia tiệc cưới đại trào
Nhà vua dọn sẵn chờ bao khách mời
Gia nhân đi khắp mọi nơi
Mời vào bất kể ai người gặp đâu

Kẻ lành kẻ dữ giống nhau
Vào phòng tiệc cưới đầy bao khách mời
Khi vua tiến đến để coi
Khách tham dự tiệc đã ngồi bàn ăn

Vua nhìn thấy có một anh
Không choàng áo cưới ngồi bàn tiệc đây
Nên vua nói với anh này:
“Bạn ơi! Sao bạn vào ngay bàn ngồi

Không choàng áo cưới trên người
Anh ta thinh lặng chẳng lời đáp lên
Bấy giờ vua lệnh gia nhân
Mau đi trói lại tay chân anh này

Đem ra nơi tối bên ngoài
Ở đây khóc lóc rên hoài, nghiến răng!
Vì người được gọi dự phần
Số đông vô kể, chọn lần ít thôi.

Mt 22, 1 - 15


LỜI DỤ NGÔN 10


10. NGƯỜI QUẢN GIA

Ai người tôi tớ trung thành
Và cùng có sự khôn ngoan đồng thời
Chủ liền đặt nó quản coi
Trên nào tất cả mọi người gia nhân

Để chia lương thực khẩu phần
Đúng kỳ, đúng hẹn thời gian hợp ngày
Phước cho chính tớ tôi này
Chủ nhà về lúc nó đây đang làm

Quả Ta bảo thật rõ rành:
Chủ kia sẽ đặt nó thành quản gia
Trông coi tất cả cửa nhà
Cùng là của cải nghiệp cơ của mình

Nếu là đầy tớ gian manh
Nghĩ thầm chủ sẽ muộn mằn về hơn
Ra tay đánh đập bất nhân
Các người đồng bạn cùng luôn cảnh này

Rồi đi ăn uống no say
Bỏ bê gìn giữ cả ngay cửa nhà
Vào ngày chủ tới bất ngờ
Nó thời chẳng biết rõ giờ nào đây

Chủ liền loại nó ra ngay
Cùng chung số phận kẻ hay giả hình
Tống vào hỏa ngục ngay liền
Nơi đây khóc lóc buồn phiền nghiến răng!
Mt 24, 45 – 51

LỜI DỤ NGÔN 11



11. MƯỜI CÔ TRINH NỮ

Nước Trời còn sánh ví luôn
Mười cô trinh nữ tay đương cầm đèn
Ra đi chờ sẵn ban đêm
Đón chàng rể đến tiễn đem về nhà

Năm cô vào số dại khờ
Còn năm cô khác thật là khôn ngoan
Các cô khờ dại quên mang
Thêm bình dầu nữa phòng sang đèn mình

Các cô khôn khéo biết liền
Lấy bình dầu nữa mang kèm đi mau
Vì chàng rể đến muộn nào
Các cô thiếp ngủ hết hầu cả thôi

Nửa đêm có tiếng kêu mời
Kìa chàng rể đến ra nơi đón người
Các cô trinh nữ dậy rồi
Vội vàng sửa soạn đèn soi của mình

Cô khờ hỏi chị khôn liền:
Cho em một chút dầu bình chị đem
Bởi vì đèn của chúng em
Hết dầu cháy rụi tối đêm mắt rồi

Cô khôn ngoan mới trả lời:
E không đủ cả hai nơi đèn này
Chúng em lẫn các chị đây
Hay hơn các chị chạy ngay ra hàng

Mua liền lấy được về sang
Cho đèn các chị sẵn sàng mau lên
Họ bèn vội chạy đi liền
Để mua cho kịp hầu đem trở về

Bỗng nhiên chàng rể đến kìa
Những cô đợi sẵn bấy giờ theo chân
Vào phòng tiệc cưới sẵn sàng
Rồi ra cửa đóng khóa ngang chặn liền

Cuối cùng mấy chị khờ lên
Từ hàng về tới kêu rên van nài:
Lạy Ngài xin mở cửa ngay
Chúng tôi đi vội về đây thưa Ngài!

Đáp lời Ngài bảo cho hay:
Quả Ta bảo thật cho bày các ngươi
Ta không có biết đâu rồi
Là ai đã đến tới nơi lúc này

Vậy nên phải tỉnh thức ngay
Vì người chẳng biết đến đây giờ nào.
Con Người sẽ tiến đến mau
Đề phong kẻo lỡ ngay hầu thời cơ.

Mt 25, 1 - 13

LỜI DỤ NGÔN 12




12. DỤ NGÔN NHỮNG NÉN VÀNG

Nước Trời còn sánh ví sau:
Như người gia chủ đi nào nơi xa
Trước đi ông gọi tôi gia
Đến nơi ký thác cửa nhà nghiệp cơ

Mọi người đã được trao cho:
Người đầu năm nén vàng lo sinh lời
Người hai ba nén vàng rồi
Người ba một nén trao thời xong xuôi

Tùy vào tài lực mỗi người
Rồi ông trẩy vội đi nơi xa nhà
Bấy giờ người lãnh năm ra
Liền đi doanh lợi vốn đà lãnh trên

Được thêm năm nén vàng nguyên
Đã sinh huê lợi chủ thêm số vàng
Người sau hai nén đã làm
Lợi cho ông chủ thêm thành gấp đôi

Còn người một nén nhận rồi
Đi đào lỗ để chôn thời giữ luôn
Thời gian quá vãng chủ ông
Trở về gọi tới hạch công việc làm

Người năm nén được thêm năm
Và anh nói với chủ rằng như sau:
Thưa Ngài, Ngài đã ban trao
Cho tôi năm nén, nay hầu thêm năm

Chủ ông sung sướng bảo rằng:
Tốt thay! Tôi tớ hảo hoàn trung kiên
Này đây việc nhỏ vẹn tuyền
Ta trao việc lớn làm liền tròn chu

Hãy vào hoan lạc Ta cho
Hưởng phần với chủ hết lo phỉ nguyền
Người kia hai nén vào liền
Thưa Ngài, Ngài đã uỷ quyền tôi đây

Và đây hai nén của Ngài
Tôi làm lợi được gấp hai huê lời
Chủ ông cũng nói tức thời:
Tốt thay! Đầy tớ của tôi hảo hoàn

Và trung kiên vững vẹn toàn
Này đây việc nhỏ hoàn thành tròn chu
Ta trao việc lớn lắng lo
Hoàn thành tất cả tròn vo việc vàn

Hãy vào hoan lạc dự phần
Cùng chung với chủ liên hoan vui mừng
Rồi người một nén vào luôn
Mở môi lên nói thưa ông những lời:

Thưa Ngài, tôi biết rõ rồi
Là người hà khắc Ngài thời không gieo
Nhưng Ngài lại muốn gặt nhiều
Không bao giờ vãi, thu đều muốn hơn

Nên tôi sợ hãi Ngài luôn
Đã đem chôn dấu vàng còn nguyên đây
Tôi xin trao trả vàng này
Của Ngài tôi trả xin Ngài nhận đi

Đáp lời chủ hỏi tức thì:
Bày tôi bất hảo thật mi biếng lười!
Ngươi đây đã biết Ta rồi
Không gieo lại muốn thâu hồi gặt mau

Chẳng trồng lại muốn thu vào
Cho mình của cải để hầu giầu thêm
Vậy thời ngươi phải biết đem
Bạc Ta đến gửi ở trên ngân hàng

Để khi Ta đến hỏi han
Thu hồi có lãi bạc vàng Ta đây
Vậy thu lại nén vàng này
Trao người mười nén thêm ngay cho nào

Vì người có được thêm vào
Để cho dư giả thêm giầu hơn lên
Còn người không có bạc tiền
Thời tiền nó có cũng liền giựt đi
Phần tôi tớ bất dụng thì
Tống ra chốn tối tăm kia bên ngoài
Nơi đây khóc lóc kéo dài
Muôn năm chẳng ngớt cứ hoài nghiến răng!

Mt 25, 14 – 30

LỜI DỤ NGÔN 13



13. CÁI ĐÈN, ĐẤU ĐONG ĐO

Chúa còn ví dụ nói rằng:
Đèn đây đem đến phải chăng làm gì?
Há rồi đem cất dấu đi
Hay là lại để nơi kia gầm giường

Hoặc không có ý để chưng
Lên cao trên giá soi chung cả nhà?
Không gì bí ẩn trải qua
Lại không sẽ bị lộ ra bên ngoài

Chẳng gì kín đáo nơi này
Lại không bị trải phơi bày nay mai!
Ai đâu sẵn có đôi tai
Hãy đi dùng lấy nghe ngay mọi điều

Chúa còn dậy bảo tiếp theo:
Hãy coi chừng lắng nghe điều này ngay:
Đấu ngươi đong đếm cho ai
Người ta lấy lại đong này cho ngươi

Và còn hơn cả trước rồi
Đây là hợp lý đáp bồi trả ngay
Vì ai đã có thời Ngài
Còn ban thêm nữa cho này nhiều luôn

Còn ai chẳng có gì hơn
Thời điều họ có cũng dường lấy đi.
Cho nên ai nấy kiên trì
Duy trì ơn Chúa kẻo kìa mất luôn.

Mc 4, 21 - 25



LỜI DỤ NGÔN 14




14. HẠT GIỐNG ÂM THẦM MỌC

Chúa còn dậy bảo tức thì
Nước Thiên Chúa cũng giống y chủ điền
Đem gieo hạt giống ruộng mình
Rồi về nhà để nghỉ yên đợi chờ

Dù ông thức hoặc ngủ mơ
Ngày đêm cũng vậy chẳng lo lắng gì
Hạt liền nẩy mọc dần kìa
Mà ông cũng chẳng biết chi điều này

Tự dưng đất đẩy lên ngay
Ban đầu thành mạ tiếp đây lên đòng
Rồi thành gié lúa chắc luôn
Với bao hạt nặng trĩu buôn rủ rồi

Và khi mùa gặt đến nơi
Tay liềm tay hái thâu hồi về ngay.
Thóc tốt bỏ lẫm kho đây
Con bao thóc xấu đem này đốt đi.

Mc 4, 21 – 29

LỜI DỤ NGÔN 15



15. DỤ NGÔN HAI CON TRAI

Các ông suy nghĩ điều chi
Về điều tôi muốn tức thì nói đây:
Một người có hai con trai
Ông đi đến bảo anh Hai rằng là:

Hôm nay con đến giúp cha
Làm vườn nho đó nơi ta đang cần
Đáp lời cậu chối: “Không làm
”Nhưng sau hối hận vội vàng đến ngay

Rồi ông tới cậu em này
Cũng làm như vậy cậu đây nhận lời
Vâng con xin đến tận nơi
Nhưng rồi nó chẳng giữ lời đến đâu!

Vậy ai trong nhóm hai nào
Đã làm theo đúng yêu cầu cha sai
Họ thưa: người thứ nhất đây
Chúa liền dậy họ lời này như sau:

Quả Ta bảo các ông nào
Quân thu thuế lũ điếm mau được vào
Nước Trời hạnh phúc biết bao
Các ông chẳng được vào đâu nơi này!

Gio-an đã đến chốn đây
Theo đường công chính giữa bày các ông
Các ông chẳng tín nhiệm luôn
Quân thâu thuế lũ điếm thường tin mau

Các ông nhìn thấy rõ nào
Nhưng không hối cải tin vào Gio-an.
Tức thời chẳng được ơn ban
Cuối cùng sẽ bị loại lần mất đi.

Mt 21, 28 – 32

LỜII DỤ NGÔN 16



16. NGƯỜI SAMARITA NHÂN HẬU


Chúa liền phán dậy như đây:
“Có người lữ khách hiện nay trên đường
Từ Gia-liêm tiến tới sang
Thành Giê-ri-khô giữa đàng rủi ro

Bỗng nhiên bọn cướp xông vô
Lột trần cướp của đánh cho nhừ đòn
Vất nằm ngấp ngoái giữa đường
Cướp đi của cải chạy dường phương xa

Tình cờ tư tế đi qua
Vội vàng mén lối rẽ ra ngả nào!
Với cùng một cách như nhau
Có thày lê-vít tới sau nhìn vào

Rồi thày cũng rảo qua mau
Để người bị cướp nằm đau mặc mày
Nhưng người Sa-ma-ri này
Trên đường đi tới gặp đây mủi lòng

Lại gần băng bó vết thương
Đổ dầu với rượu thoa đường vết đau
Vực người lên ngựa ngồi sau
Đưa vào quán trọ để hầu chăm lo

Sáng sau công việc tròn chu
Lấy hai đồng bạc trao cho chủ nhà
Rồi còn căn dặn ông ta:
“Ông lo săn sóc tiêu pha người này

Tốn gì hơn nữa ứng vay
Trở về tôi sẽ hoàn ngay ông rồi”.
Vậy theo ý của ông thời
Ba người trên đó ai người trở nên

Người đồng loại với người trên
Do bè cướp đánh nằm bên lề đường?
Ông ta đáp trả tỏ tường
“Kẻ làm ơn phước trên đàng đi kia”

Chúa liền phán dậy tức thì
Cả ông nữa cũng hãy về làm mau.
Những điều lợi ich cho nào
Mọi người bên cạnh đương hầu diễn ra.

Lc 10, 30 – 37

;

LỜI DỤ NGÔN 17



17. NGƯỜI VAY MƯỢN BÁNH BAN ĐÊM

Chúa còn dậy bảo họ là:
“Các ngươi ai có bạn đà thân quen
Họ đi đến lúc nửa đêm
Kêu van nài nỉ nói lên những lời:

Bạn ơi làm phước cho tôi
Mượn ba chiếc bánh đi thôi hiện giờ
Có người bạn mới ghé vô
Tôi thời chẳng có gì cho đãi đằng

Người trong đáp trả lời rằng
Đừng làm rầy nữa cửa đang khoá rồi
Các con nằm ở giường tôi
Tôi không thể dậy ra thời được đâu

Này Ta bảo thật ngươi sau:
Dầu người chẳng dậy giúp hầu bạn thân
Cho vay các bánh để ăn
Nhưng vì trơ trẽn phải lần dậy đi

Cho người vay mượn bánh mì
Để cho yên tĩnh đêm về nghỉ an.
Chẳng còn vẳng tiếng kêu van
Gây cho phiền phức thời gian của mình.

Lc 11, 5 – 8

LỜI DỤ NGÔN 18




18. DỤ NGÔN ĐÈN SOI

Không ai thắp sáng đèn
nơi phòng kín đồng thời dấu đi
Nhưng là đặt để giá kê
Mọi người thấy rõ ngay tia sáng này

Mắt ngươi đèn sáng ví nay
Khi nào lành lặn mắt đây sáng bừng
Khi nào mất sự sáng trong
Thân mình tăm tối phủ luôn cả người

Vậy thời hãy cố gắng coi
Kẻo cho ánh sáng tại nơi thân mình
Hoá ra tăm tối ngay liền
Làm cho chẳng rõ, chẳng xem thấy gì

Nếu toàn thân sáng láng thì
Không phần nào bị tối che thân này
Nó thời chiếu sáng cả đây
Như đèn toả sáng soi ngay thân người.

Lc 11, 33 – 36

LỜI DỤ NGÔN 19




19. DỤ NGÔN CÂY VẢ

Chúa dùng ví dụ nói lời:
Người kia có cây vả nơi ruộng vườn
Ông ra tìm hái quả luôn
Nhưng tìm chẳng thấy quả trong cây này

Ông liền bảo thợ làm đây
“Ba năm kiếm quả của cây này rồi
Nó không có quả cho tôi
Anh đi chặt nó để nuôi đất màu

Thợ vườn thưa lại chủ sau:
Thưa ông xin để qua nào sang năm
Chờ tôi cuốc xới xung quanh
Bón phân cho nó tươi xanh xem nào

Không chừng trái sẽ sinh nhiều
Bằng không hãy chặt hãy thiêu tức thời.
Hầu cho cháy mất đi thôi
Chẳng nên để mãi kéo dài thơi gian.

Lc 13, 6 – 9


LỜI DỤ NGÔN 20



20. CÂY BÁO MÙA

Chúa còn ví dụ dậy khuyên
“Hãy coi cây vả đứng liền các cây”
Khi nào chúng nẩy lộc này
Các ngươi biết được tới ngay mùa hè.

Giống hình ảnh đó đến kề
Khi nào thấy vậy sắp thì tới nơi
Tức thời nhận biết ra rồi
Nước Thiên Chúa đã đến coi gần kề

Quả Ta bảo các ngươi kìa
Giống nòi này chẳng qua đi mất rồi
Trước khi mọi sự đến nơi
Xẩy ra ở giữa cõi đời trần gian

Đất trời này sẽ biến tan
Nhưng lời Ta nói không tàn mất đâu.
Cứ luôn tồn tại về sau
Để làm minh chứng cho nào thế gian.

Lc 21, 29 - 33