Hiển thị các bài đăng có nhãn SAMUEN II. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn SAMUEN II. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 10 tháng 11, 2008

Samuen II - Chương 21 - 24

V. PHỤ LỤC
DÒNG DÕI VUA SAUN BỊ DIỆT
CHƯƠNG 21
1. Thời vua Đa-vít quản cai
Xảy ra nạn đói kéo dài ba năm
Vua đi tìm kiếm thánh nhan
Gia vê Thiên Chúa hỏi han ý Ngài
Và Thiên Chúa đã phán ngay:
Tại Sa-un với dòng này nó luôn
Dính vào nợ máu dổ tuôn
Nó tru diệt thành Ghíp-ôn bao người
2. Vua mời ngươi Ghíp-ôn rồi
Đến nơi và nói những lời như sau
Ghíp-ôn chẳng phải dòng nào
Cháu con thuộc giống tông hầu Ích diên
Nhưng E-mô-ri sót nguyên
Ích diên nòi giống thề nguyền chúng đây
Nhưng sa-un nhiệt tình này
Với người Ích diên tộc bày Giu-đa
Đã tìm biết cách tỏ ra
Loại trừ diệt chúng trải qua bao ngày
3. Vua truyền người Ghíp-ôn đây
Ta nay phải thực hiện ngay điều gì
Cho nào các ngươi bây chừ
Phải dùng gì tạ, xóa đi lỗi lầm
Hầu cho các ngươi chúc lành
Cho cơ nghiệp Chúa vẹn toàn trở nên?
4. Người Ghíp-ôn nói vua liền:
"Giữa chúng tôi với triều đình Sa-un
Và dòng nhà của ông luôn
Chẳng thời có dính vào trong bạc vàng
Cũng không có chuyện liên can
Chúng tôi muốn giết thành phần Ích diên
Vua Đa-vít lại nói lên:
Các ngươi nói gì ta liền làm y
5. Họ thưa với vua tức thì:
"Con người đã tận diệt kìa chúng tôi
Và cùng định hủy diệt rồi
Hầu chúng tôi chẳng còn nơi chốn nay
Tức thời Ích diên đất đai
Lưu truyền kéo mãi nối dài diễn ra.
6. Thời xin được nộp trao qua
Chúng tôi bày cháu con nhà họ đây
Để hầu sẽ treo cổ ngay
Trước Gia-vê tại chốn này Ghíp-a
Thành của vua Sa-un kìa
Là người Chúa tuyển chọn thì làm vua.
7. Đa-vít đã tha chết cho
Chính ngay Mơ-phi-bô-sét này
Là con Giô-na-than đây
Cùng là cháu của chính ngài Sa-un
Có lời đã thề thốt cùng
Ở ngay trước mặt Chúa luôn tức thì
8. Vua liền bắt Ác-mô-ni
Và Mơ-phi-bô-sét kìa hai con
Do bà Rít-pa sinh luôn
Bà là con gái tông dòng Ai-gia
Sinh cho vua Sa-un kìa
Bắt năm cậu trai bà Mi-khan rồi
Con gái Sa-un sinh sôi
Cho At-ri-en luôn thời các con
At-ri-en chính tông dòng:
Bắc-đi-lai thuộc tông đường hiện nay
Mơ-khô-la giống tông này
Tức là bảy cậu con trai thuộc dòng
9. Vua trao cho người Ghíp-ôn
Họ liền đem chúng treo luôn núi đồi
Trước nhan Gia-vê Chúa Trời
Chúng đây thiệt mạng bảy người với nhau
Bị xử vào những ngày đầu
Của mùa gặt lúa mạch hầu diễn ra
10. Rít-pa con gái Ai-gia
Lấy tấm vải thô, trải ra ngay nào
Trên nơi tảng đá đặt cao
Từ đầu mùa gặt tới đầu mùa mưa
Nước mưa trút xuống tưới cho
Bà không để chim trời sà xuống đây
Trong thời gian của ban ngày
Không cho thú vật đến này ban đêm.
11. Người ta báo vua biết liền
Bà Rít-pa đã làm nên việc kìa
Bà là con gái Ai-gia
Là tỳ thiếp của vua Sa-un này
12. Vua Đa-vít đã đến đây
Lấy luôn hài cốt của ngài Sa-un
Cùng con Gio-na-than luôn
Từ tay các thân hào trong thị thành
Gọi thành Gia-vết mang danh
Từ miền Ga-la-át thành nơi đây
Họ đà lấy trộm xác này
Của hai cha con vua ngay bấy giờ.
Từ quảng trường Bét-san kìa
Người Phi-li-tinh đã thì treo lên
Vào ngày họ hạ vua liền
Tại Ghin-bô-a chiến trình giao tranh
13. Vua đem hài cốt lên nhanh
Cũng thu hài cốt quân dân bấy giờ
Cùng chung số phận như vua
Chết treo bởi địch thù tru diệt rồi!
14. Và cùng mai táng một nơi
Với hài cốt của vua thời Sa-un
Và Gio-na-than cậu con
Tại đất Ben-gia-min vùng Xê-ia
Trong phần mộ của người cha
Là ông Kít dòng Ben-gia-min này
Người ta làm mọi điều ngay
Theo như vua dạy truyền đây thi hành
Sau khi mọi việc hoàn thành
Chúa đà thương đoái hiện tình nước non.
CÁC ANH HÙNG TRONG CUỘC CHIẾN
CHỐNG PHI-LI-TINH
15. Bấy giờ xảy chiến tranh luôn
Giữa Phi-li-tinh với cùng Ích diên
Đa-vít với tớ tôi liền
Kéo quân đến Phi-li-tinh đương đầu
Vua Đa-vít đã phải nào
Một phen mỏi mệt đã hầu diễn ra
16. Trên Gít-bi Bơ-nốp qua
Hắn con cháu của Rapha đến này
17. Nhưng rồi ông A-vi-sai
Con bà Xơ-ru-gia bay đến liền
Ông đâm tên Phi-li-tinh
Làm cho hắn phải thình lình chết tươi
Bấy giờ tất cả bày tôi
Của vua Đa-vít khẩn lời van xin:
Xin ngài chớ xuất trận liền
Kẻo ngài dập tắt ngọn đèn Ích diên
18. Sau rồi chiến trận tiếp liên
Tại Gốp với Phi-li-tinh luôn này.
Bấy giờ ông Xíp-bơ-khai
Người thành Khu-sa đến ngay diệt trừ
Hạ ngay tên Xáp bấy giờ
Hắn là con cháu Ra-pha ông này.
19. Sau rồi tại Gốp nơi đây
Người Phi-li-tinh lại gầy chiến tranh
Nhưng rồi có En-kha-nan
Con Gia-rê Ô-ghim thành Be-lem
Hạ Gò-li-át ngay liền
Hắn là người Gát, tay kèm giáo luôn
Cán cây giáo hắn xử dùng
Giống trục khung cửi dệt thường làm đây
20. Tại Gát cuộc chiến diễn bày
Một người cao lớn chân tay có nào
Mỗi nơi sáu ngón giống nhau
Thành hai mươi bốn ngón hầu diễn ra
Cũng là con cháu Ra-pha
Là người chống lại vua Đa-vít này
21. Nó thách Ích diên với ngay
Giô-hô-na-than con ngài Sim-a
Sim-a bào đệ của vua
Cháu vua đã hạ nó thua trận này
22. Bốn tên ấy chính cháu đây
Của Ra-pha ở tại ngay Gát miền.
Chúng đây gục ngã hết liền
Do tay Đa-vít hoặc truyền bày tôi.
THÁNH VỊNH CỦA VUA ĐA-VÍT (TV.18)
CHƯƠNG 22
1. Đa-vít dâng Chúa những lời
Trong bài cảm hứng đương thời lâm nguy
Gia-vê đã cứu cấp kỳ
Khỏi tay Sa-un kẻ thù của vua
2. Đa-vít đã cất lời ca
Lạy Gia-vê tảng đá kìa của tôi
Ngài là đồn lũy mọi thời
Chính Ngài che chở cứu tôi thoát thù.
3. Gia-vê đã đến cứu nguy
Ngài là tảng đá tôi thì ẩn nương
Là khiên mộc đỡ như tường
Là uy tế độ như đường cứu nguy
Là đồn trú ẩn đang khi
Quân thù vây hãm gầm gừ hại tôi
4. Gia-vê tôi ngợi khen Ngài
Vì Ngài rất đáng bao lời ngợi khen
Tôi hằng kêu khấn Chúa liên
Ngài cho tôi thoát mũi tên giặc thù
5. Tử thần làm sóng tứ vi
Bủa vây tôi chặt mọi bề sít sao
Thác ghềnh ma quái thét gào
Khiến tôi hoảng sợ lên nào khiếp run
6. Lưới âm phủ bủa vây luôn
Tử thần giăng bẫy quanh vòng mọi nơi
7. Trong cơn túng quẫn của tôi
Kêu lên cùng Chúa những lời khẩn van
Từ đền Thánh Chúa nghe vang
Giọng tôi kêu cứu thấu nhan của Ngài
8. Đất lung lay chuyển rụng rời
Núi non lẩy bẩy từ nơi móng nền
Lôi đình Chúa giận nổi lên
Khiếp run chúng sợ kinh thiên hãi hùng
9. Khí nộ Ngài khói nổ tung
Miệng thời lửa bốc cháy bùng hủy mau
Nơi Ngài than đỏ rực trào
Tràn ra khắp chốn hỏa hào nơi nơi.
10. Ngài đi nghiêng đảo bầu trời
Khi Ngài ngự xuống chân thời phủ mây
11. Ngài thăng giáng ngự trên ngai
Chư thần Kê-rúp đem Ngài lượn bay
Theo luôn cánh gió thổi này
Chuyển di đến chốn nơi ngay tức thời!
12. Ngài dùng tăm tối đến rồi
Làm màn che phủ kín nơi quanh Ngài
Trướng che là chính nước mây
Trùng trùng điệp vây ngai Chúa rồi
13. Trước Ngài chớp lóe rạng ngời
Mây ùn kéo đến nơi nơi cấp thời
Tiếp liền mưa đá đổ rơi
Than hồng tuốn đến chẳng ngơi tuôn trào.
14. Chúa truyền sấm chớp thét gào
Với cùng tiếng Đấng tối cao vang ầm.
15. Ngài ria tên bắn sát tàn
Và tung sấm sét xuống trần gian đây
Khiến cho thù địch chạy dài
Tháo lui toán loạn mỗi người một phương
16. Lòng biển lúc ấy mở trương
Móng nền trái đất rõ ràng lộ phơi
Bởi do tiếng Chúa quát lời
Với cuồng phong khi nộ Ngài tỏ ngay
17. Từ cao Ngài kéo tôi này
Thoát dòng nước lũ ngập đầy mênh mông
18. Kéo tôi khỏi địch mạnh hùng
Khỏi quân thù ghét đi lùng bắt tôi
19. Chúng xông đến tấn công rồi
Vào ngày hoạn nạn đến thời khốn nguy
Nhưng tôi nương tựa Gia-vê
Ngài là chốn ẩn thành trì của tôi
20. Ngài đem tới chốn thảnh thơi
Cứu tôi thoát khỏi ngay nơi địch thù
Vì Ngài thương đoái chăm lo
Luôn luôn che chở cứu cho mọi người
21. Tôi luôn chính trực ở đời
Gia-vê xử hậu với tôi công bằng
Tay tôi trong sạch hoàn toàn
Chúa thương bù đắp bồi hoàn tôi đây
22. Bởi tôi tuân giữ luật Ngài
Chẳng khi bội phản Chúa ngay khi nào
23. Bởi vì phán quyết Ngài sao
Tôi luôn để trước mặt hầu theo đây
Tôi không gạt bỏ ra ngoài
Các điều luật Chúa dạy bày cho ngay.
24. Lòng thành trọn vẹn với Ngài
Mọi điều tội lỗi luôn đây xa rời
25. Gia-vê đãi ngộ cho tôi
Theo đường chính trực tôi noi sống hoài
Và luôn trong trắng bàn tay
Trước ngay Thiên Chúa hàng ngày tỏ luôn.
26. Với người tận nghĩa tín trung
Thời Ngài xử đúng nghĩa chung với tình
Với ai luôn ở tâm thành
Chính Ngài đối lại hảo hòan ban cho
27. Với người trong trắng sạch nhơ
Ngài đem đáp lại tròn chu tinh tuyền
Kẻ nào ăn ở đảo điên
Ngài thời cũng sẵn có liền mưu mô
28. Vì dân hèn mọn kia ư
Chính Ngài đáp lại cứu cho thương tình
Với quân mắt ngạo nghễ nhìn
Thì Ngài hạ xuống hầu dìm mất đi
29. Lạy Gia-vê chính tôi kìa
Do Ngài thắp sáng đèn kê đêm ngày
Cảnh tăm tối mịt mù đây
Ngài cho rực sáng chiếu ngay giải bày
30. Dựa vào chính tại nơi Ngài
Tôi xông nhào thẳng tới ngay quân thù
Tựa vào Thiên Chúa khỏi lo
Tôi đây phóng nhảy qua khu lũy thành
31. Lối đàng Thiên Chúa hảo hoàn
Lời Ngài như luyện vẹn toàn trở nên
Ngài là thuẫn đỡ triền miên
Cho ai ẩn nấp ở bên cạnh Ngài
32. Ai là Thiên Chúa như vầy?
Ngoài Gia-vê chẳng có ai đâu bằng
Ai là tảng đá vững vàng
Chỉ mình Thiên Chúa ai bằng Ngài đây?
33. Đấng quyền lực thắt lưng đai
Cho tôi đường lối nên ngay trọn lành
34. Cho chân tôi tựa nai nhanh
Hầu tôi đứng vững mỏm thành đá cao
35. Luyện tay thiện chiến thành nào
Cánh tay trương nỏ đồng mau vững vàng
36. Ngài bao thuẫn cứu độ mang
Và tay phải tạo vững làm tôi đây
Nhờ lòng nhân hậu của Ngài
Tôi nên mạnh thế ở này trần gian
37. Ngài cho rảo bước thênh thang
Gót chân chẳng bị trên đàng vẹo xiêu
38. Đuổi theo bắt địch huỷ tieu
Tới nhanh bắt kịp chúng đâu dọc đường
Tôi không trở lại lối đàng
Trước khi thù địch rã tan hết rồi
39. Tôi tiêu diệt chúng tơi bời
Chúng vô phương dậy chống tôi được nào
Chúng kìa lăn lóc ngã nhào
Chân tôi la liệt nằm hầu ngổn ngang
40. Ngài dùng sức mạnh thắt lưng
Cho tôi tham chiến sức hùng mạnh thôi
Bắt thù địch hết mọi người
Phải mau tuân phục quyền tôi tức thời
41. Ngài làm thù địch tháo lui
Cho tôi tiêu diệt hết người ghét ghen
42. Chúng kêu cứu chẳng ai thèm
Đáp lại những tiếng kêu lên luôn thời
Chúng kêu lên thấu Chúa Trời
Nhưng Ngài chẳng đáp một lời nào đâu?
43. Tôi nghiền chúng nát tan mau
Giống như bụi đất gió hầu tung bay
Tôi chà chúng hóa bùn lầy
Tóe tung ra khắp đường này ngả kia
44. Ngài đem tôi tránh tức thì
Khỏi bao tranh chấp nơi kìa trong dân
Rồi đem cất đặt tôi lên
Đứng đầu mọi nước ở trên gian trần
Bao dân tôi chẳng một lần
Được quen biết chúng, chúng thần phục tôi!
45. Vừa nghe tin báo tức thời
Vâng vâng dạ dạ cúi người phục ngay
46. Giống nòi xa lạ nơi đây
Chúng vờ nhân nghĩa nịnh này mau qua
Chúng đương giẫy chết tỏ ra
Khiếp run lẩy bẩy kéo xa khỏi thành.
47. Gia-vê là Đấng trường sinh
Danh Ngài chúc tụng quang vinh muôn đời
Ngài là đá tảng của tôi
Là thần tế độ muôn đời tôi đây
Ước gì Ngài được muôn loài
Tôn vinh danh thánh của Ngài muôn năm
48. Ngài ban tôi được rửa hằn
Bắt dân chư nước tuân hành quyền tôi!
49. Ngài là Đấng giải thoát rồi
Cứu tôi ra khỏi chốn nơi địch thù
Cho tôi vinh dự tự hào
Trổi hơn thù địch mạnh nào chống tôi
Gịưt tôi ra khỏi chốn nơi
Quân tàn bạo hại tôi rồi ngày đêm.
50. Tôi liền lên tiếng ngợi khen
Danh Ngài giữa các dân trên gian trần
Lạy Gia-vê Chúa muôn dân
Tôi xin đàn hát kính danh thánh Ngài
51. Đấng cho vua được chọn đây
Hiển vinh thắng trận luôn này vẻ vang
Đấng nhân nghĩa xử mọi đàng
Với người hiến thánh trần gian thuộc Ngài
Với cùng Đa-vít dòng này
Kéo dài cho mãi luôn hoài vạn niên.
NHỮNG LỜI CUỐI CÙNG CỦA VUA ĐAVÍT
CHƯƠNG 23
1. Đây là những lời nói luôn
Của vua Đa-vít tận cùng thốt ra:
Sấm ngôn Đa-vít dòng nhà
Cháu con Giê-sê tông gia dòng trào
Sấm ngôn người được đặt cao
Chúa này Gia-cóp xức dầu tấn phong
Của người ca sĩ được luôn
Giống nòi Ích diên mến thương lâu đời
2. Thần khí Thiên Chúa nói lời
Ở trên miệng lưỡi của tôi tức thời
3. Gia-vê Ích diên dạy rồi
Núi Đá dân Chúa phán lời như sau:
Ai cai trị các dân nào
Với lòng đạo đức dồi dào công minh
Ai cai trị các dân tình
Với lòng sợ Chúa nghiêm minh đời này
4. Khác nào ánh sáng ban mai
Mặt trời vừa mọc sáng hoài tỏa lan
Chẳng mây u ám phủ màn
Giống nào ánh sáng chói chang sau thời
Cơn mưa chấm dứt đi rồi
Làm cho lá mọc xanh tươi vươn hoài
5. Nhà Đa-vít ở cạnh ngay
Gia-vê Thiên Chúa chẳng này giống sao?
Vì Ngài lập với tôi nào
Một giao ước vĩnh cửu hầu tiếp liên
Sắp đặt từng tí vững bền
Mọi ơn tế độ diễn trình tỏ ra
Cùng bao ước vọng chan hòa
Chính Ngài thực hiện làm cho nảy mầm
6. Phường vô lại giống gai lần
Người ta vất bỏ chẳng cầm vào tay
7. Ai đâu đụng tới chúng này
Phải mang thanh sắt hoặc hay cần gì!
Hoặc là cán giáo cách ly
Cầm quăng vào lửa đốt đi tiêu tùng.
CÁC DŨNG SĨ CỦA VUA ĐAVÍT
8. Đây tên các dũng sĩ luôn
Của vua Đa-vít quanh ông xử dùng.
Ít-bô-sét quán quê vùng:
Tác-cơ-môn đứng đầu cùng bộ ba
Chính ông vung giáo thẳng ra
Đâm luôn giết chết bao la địch thù
Một lần ông đã diệt tru
Tám trăm thù địch tức thì ngã luôn
9. Tiếp Ê-lê-da con ông:
Đô-đô, A-khô-ác tông dòng này
Một trong ba chiến sĩ tài
Cùng vua Đa-vít thách hoài dân đây:
Phi-li-tinh gọi danh này
Lúc chúng tập trung lại ngay đương đầu
10. Và khi Ích diên rút mau
Ông còn ở lại để giao tranh hoài
Với Phi-li-tinh đông bày
Tới khi tay mỏi mệt này dính luôn
Liền vào chính cán thanh gươm
Nơi tay ông hiện nay đương cầm rồi.
Ngày nào Chúa cho thắng thời
Quân binh trả lại tới nơi ông này
Nhưng rồi chỉ lượm thu đây
Với bao chiến phẩm trên ngay chiến trường
11. Sau khi ông Sam-ma luôn
Con ông A-ghê thuộc vùng Ha-ra
Quân Phi-li-tinh dần dà
Kéo nhau họp lại nơi là Cơ-khi
Đây là đồng đậu Nâu kìa
Quân binh đã trốn Phi-li-tinh này
12. Nhưng ông đứng giữa đồng ngay
Đánh Phi-li-tinh tan bay khỏi đồng
Và Thiên Chúa đã ban luôn
Cho ông đại thắng, địch chuồn hết thôi!
13. Ba người trong nhóm ba mươi
Đến cùng Đa-vít hiện thời ẩn hang
Gọi danh hang A-đu-lam
Vào ngày mùa gặt lúa đang tiếp liền
Một binh đoàn Phi-li-tinh
Hiện đang đóng trại tại miền Ra-pha
14. Vua Đa-vít lúc bấy giờ
Đang thời ẩn náu chẳng ra mặt rồi
Còn Phi-li-tinh hiện thời
Đóng đồn tại Be-lem nơi chốn này
15. Vua Đa-vít đã nói ngay:
"Phải chăng nào có ai đây đi kìa?
Cho ta uống nước lấy về
Từ nơi giếng cổng thành trì Be-lem!"
16. Ba dũng sĩ thực thi liền
Nhập vào trại Phi-li-tinh nơi này!
Lấy nước cổng thị thành đây
Đem về dâng Đa-vít ngay tức thời
Nhưng vua không muốn uống rồi
Dùng làm lễ rưới dâng Ngài Gia-vê
17. Rồi vua cất nói tức thì:
Xin Chúa chớ để tôi kìa uống đây!
Máu ba kẻ liều mạng này!
Nên vua đã chẳng uống ngay nước vào
Đó là việc làm công lao
Của ba dũng sĩ anh hào làm đây.
18. Em Giô-áp: A-vi-sai
Con bà Xơ-ru-gia người chỉ huy
Của nhóm ba chục người kia
Chính ông đâm giáo chết thì ba trăm
Địch quân danh tiếng lừng vang
Giữa nơi ba chục trong hàng anh em
19. Ông được vinh dự nhất liền
Trong nhóm ba chục đứng lên làm đầu
Nhưng không được xếp hàng vào
"Bộ ba người ấy anh hào tỏ ra
20. Bơ-na-gia-hu dòng nhà
Con ngài Giơ-hô-gia-đa ông này
Là người dũng cảm nhất bày
Có nhiều thành tích tại ngay xứ kìa:
Cáp-xơ-ên chốn bản quê
Hai tướng Mô-áp ông tru diệt rồi
Chính ông xuống đập chết tươi
Con sư tử ở trong nơi giếng hầm
Vào ngày tuyết rải lan tràn
Làm cho lạnh giá trên thân mọi người!
21. Chính ông đã hạ được rồi
Một tên Ai Cập trông coi dị thường
Tay cầm cây giáo luôn luôn
Ông đi đánh nó gậy dùng cầm tay
Cướp luôn giáo mác nó ngay
Dùng đâm giết chết tên Ai cập này.
22. Do Bơ-na-gia-hu đây
Con Giơ-hô-gia-đa nay đã làm
Ông liền được tiếng lừng danh
Trong ba chục dũng sĩ tăm tiếng này
23. Ông còn vinh dự nhất ngay
Trong nhóm ba chục người đây anh hào
Nhưng không được xếp hạng vào
"Bộ ba" người ấy đã hầu kể ra
Vua Đa-vít đặt ông là
Vào con số cận vệ nhà vua đây
24. A-xa-hen em của ngài:
Giô-áp trong nhóm ba mươi người này
En-kha-nan con ông đây:
Đô-đô người Be-lem ngay bấy giờ.
25. Sam-ma với Ê-li-sa
Cả hai người thuộc dòng Kha-rốt này.
26. Khê-lét người Pan-đi đây
Con trai Ích-két gọi hoài I-ra
Thuộc dòng giống Tô-cô-a
Ở trong nhóm cận vệ vua chọn rồi
27. A-vi-ê-dê là người
Thuộc A-va-thốt dòng nòi sinh ra
Mơ-vun-nai người Khu-sa
Cũng trong nhóm cận vệ vua chọn rồi
28. Ông Xam-môn thuộc dòng nòi
A-khô-khi được đồng thời chọn đây
Ma-rai, người Nơ-tô-pha này
Cũng trong nhóm cận vệ nay chọn hoài
29. Khê-lép là chính con ngài
Ba-a-na được chọn ngay vệ đoàn
Người Nơ-tô-pha gốc nguồn
Ít-tai con của giống dòng Ri-vai
Quê Ghíp-a thuộc nòi đây:
Ben-gia-min gốc nguồn này sinh ra
30. Bơ-na-gia-hu dòng nhà
Pia-a-thôn, Hít-đai đà chọn ngay
Vào nhóm cận vệ vua này
Khe núi Ga-át nơi đây quê nhà
31. A-vi, Am-von chọn ra
Là người thuộc dòng A-ra-va này
Với cùng Át-ma-vét đây
Là người Bác-khem chọn ngay vệ đoàn
32. En-giác-ba được chọn luôn
A-khi-am con thuộc dòng Sa-ra
Là người A-ra-ri kìa
Cũng trong nhóm cận vệ vua chọn rồi
34. E-li-phê-lét con ngài:
A-khát-bai được chọn ngay vệ đoàn
Là người Ma-a-kha luôn
Ê-li-am cháu con tông dòng này:
A-khi-thô-phen danh đây
Là người Ghi-lô chọn ngay vệ đoàn
35. Khát-rai người Các-men
Pa-a-rai được chọn liền vệ binh
Là người A-ráp tiếp liên
Cũng trong nhóm cận vệ bên vua kìa
36. Với cùng Ghíc-an tiếp kề
Con ông Na-than quê thì Xô-va
Ba-ni người Gát chọn ra
Xung vào cận vệ vua Đa-vít này.
37. Xê-léc người Am-môn nay
Cùng trong nhóm cận vệ hoài nhà vua
Nác-phi cũng cận vệ kìa
Người Bê-ê-rốt ở thì chốn nơi
Là hầu cận Giô-áp rồi
Con bà Xơ-ru-gia nòi tộc gia
38. I-ra người Gít-ri kìa
Ga-rếp thuộc người Gít-ri dòng này
39. U-ri-gia người Khét đây
Tổng kê ba chục với ngay bảy người.
CUỘC ĐIỀU TRA DÂN SỐ
CHƯƠNG 24
1. Gia-vê lại nổi giận rồi
Với dân chúng Ích diên thời trải qua
Ngài xúi Đa-vít gây ra
Họa tai cho chúng để mà diệt tru
Ngài thời phán dạy tức thì:
Kiểm kê Ích diên với kìa Giu-đa
2. Vua truyền tướng Giô-áp là:
Ngươi đi rảo khắp gần xa tông dòng
Các chi tộc Ích Diên luôn:
Đan tới Bơ-sê-va trong khắp miền
Kiểm kê dân chúng mau lên
Hầu ta biết hết số dân chúng này
3. Giô-áp thưa với vua ngay:
Ước chi Thiên Chúa của ngài tăng thêm
Gấp trăm dân số dân liền
Và vua được thấy nhãn tiền số đây
Nhưng sao đức vua muốn này
Được coi điều ấy rõ ngay bây giờ?
4. Lệnh truyền vua đã ra cho
Giô-áp các tướng lãnh lo đi làm
Các ông đã phải lên đàng
Để đi kiểm số tông đường Ích diên
5. Họ qua sông Gio-đan liền
Dừng nơi A-rô-ê triền phía nam
Giữa thung lũng Gát với thành
Tiến về phía Gia-dê lần diễn ra
6. Họ đi Ga-la-át kìa
Đến nơi dân Khết ở về Ca-đê
Đến Đan rồi tiếp lại đi
Từ Đan rẽ sang qua kìa Xi-đôn
7. Đến Tia một thành lũy đồn
Và bao thành của người vùng Khiu-vi
Người Ca-na-an tiếp đi
Nê-ghép, Giu-đa, Bơ-e Sê-va
8. Họ qua mọi xứ gần xa
Chín tháng hai chục ngày qua xong rồi
Họ liền mới trở về nơi
Gia Liêm nơi chốn đã rời trẩy đi
9. Giô-áp trao Đa-vít kìa;
Tổng kê con số điều tra trọn toàn
Ích Diên có tám trăm ngàn
Giu-đa thời có năm trăm nghìn người
Vẹn tròn cả thảy luôn rồi
Tay dùng gươm giáo trong nơi chiến trường

ÔN DỊCH VÀ THA THỨ
10. Vua Đa-vít bối rối lòng
Sau khi kiểm số khắp cùng nhân dân
Vua thưa với Chúa lời rằng:
Con nay thú lỗi truyền làm việc đây!
Vậy xin Chúa thứ tha này
Vì con hành động hôm nay ngu đần
11. Sáng sau Đa-vít tỉnh lần
Có lời Chúa phán dạy rằng cho ngay
Chính ông Gát sứ ngôn này
Là thày chiêm của vua đây những lời:
12. Hãy đi nói với vua ngươi:
Ta ra cho Đa-vít thôi ba điều
Hãy chọn một trong ba nào
Ta đây sẽ thực hiện sau cho người.
13. Chính ông Gát nói vua lời:
Ngài xin xảy đến ngay thôi điều nào:
Bảy năm nước đói kém mau
Hay ba tháng chạy trốn bao địch thù
Hoặc ba ngày dịch ôn kìa
Xin ngài suy nghĩ nhận đi điều nào?
Hầu tôi đáp trả lời mau
Cho ngay chính Đấng sai hầu tôi đây.
14. Vua Đa-vít trả lời ngay:
"Tôi ưng cảnh ngặt nghèo này diễn ra!
Thà tôi bị tay Chúa ta
Vì lòng thương Chúa bao la hải hà!
Nhưng đừng để tôi ngã sa
Vào tay của mọi người ta phàm trần!
15. Gia-vê đã phán xuống lần
Cho Ích Diên dịch ôn lan tràn rồi
Từ sáng hôm đó kéo dài
Tới thời đã định của Ngài truyền ra:
Đan tới Bơ-e Sê-va
Bảy mươi ngàn dân chúng kìa chết luôn
16. Sứ thần mở rộng tay giương
Chỉ đường tàn phá cho vùng Gia Liêm
Sau Gia-vê hối tiếc liền
Ngài truyền thần sứ nói lên: đủ rồi
Bây giờ hãy rút lại thôi
Sứ thần đứng ở sân phơi lúa mì
Nhà ông A-rau-na kìa
Là người Giơ-vút tông gia ở đời.
17. Vua Đa-vít tâu Chúa lời:
Khi coi Thiên sứ sắp thời phạt dân
Tôi đây có tội đã làm
Những điều sai trái diễn lần ra đây
Đàn chiên có tội chi này?
Xin tay Ngài cứ giáng ngay tôi rồi
Cùng trên ngay cả dòng nòi
Của cha tôi nữa mọi người diễn ra.
VUA ĐA-VÍT XÂY TẾ ĐÀN
18. Bấy giờ ông Gát gặp vua
Và ông thưa với vua qua lời rằng:
Xin ngài dựng một tế đàn
Kính Gia-vê tại ngay sân phơi mì
Nhà ông A-rau-na kìa
Thuộc người Giơ-vút, nơi thì dựng xây.
19. Đa-vít cùng Gát lên ngay
Như lời Chúa dạy truyền này cho luôn
20. A-rau-na nhìn xuống đường
Thấy vua, tôi tớ cùng đương tiến gần
Ông ra sấp mặt đất nền
Để hầu chào kính vua lên nhà mình
21. Ông bèn thưa với vua liền
Chẳng hay chúa thượng đến truyền điều chi?
Vua Đa-vít dạy tức thì:
Đến mua sân chứa phơi mì nhà ngươi
Xây đàn tế kính Chúa Trời
Hầu dứt tai họa đương thời phạt dân.
22. A-rau-na tấu vua rằng:
Xin ngài cứ việc lấy sân phơi này
Và dâng lên thứ gì đây
Đức vua coi tốt đẹp ngay luôn hoài
Bò thiêu có sẵn thưa ngài
Bàn đạp lúa, ách bò đây củi dùng.
23. Tâu đức vua hết thảy luôn
A-rau-na kính tiến dâng lên rồi
Và ông nói tiếp vua lời:
Xin Gia-vê nhận tức thời lời vua.
24. Vua nói với A-rau-na:
Không, ta đây muốn phải mua của người
Với luôn giá sòng phẳng rồi
Không ưng dâng tiến Chúa Trời của ta
Những gì mà chẳng phải mua
Bằng tiền bạc của chính ta có này
Vua Đa-vít đã trả ngay
Mười lăm lượng bạc mua đây: sân, bò.
25. Vua xây dựng một bàn thờ
Tại đây dâng kính Gia-vê Chúa Trời
Và dâng lễ vật thiêu rồi
Với kỳ an lễ tiến thời Gia-vê
Gia-vê đã đoái thương kìa
Cho ngay xứ sở thoát thì tai ương
Chẳng còn làm hại dân luôn
Hầu dân Ích diên sống trong an bình.

Samuen II - Chương 17 - 20

KHUSAI PHÁ MƯU CỦA AKHITHÔPHEN
CHƯƠNG 17
1. A-khi-thô-phen nói ngay
Với vua Áp-sa-lôm đây những lời:
Tôi tuyển mười hai ngàn người
Đuổi theo Đa-vít cấp thời đêm nay
2. Tôi đi tiến đánh ông ngay
Trong khi ông kiệt sức tay rụng rời
Tôi làm ông ấy khiếp ngời
Toàn dân bỏ trốn khắp nơi tìm đường
Và tôi sẽ hạ ông luôn
Một mình còn lại dễ thường việc đây
3. Tôi đưa dân phục qui ngài
Hạ ngay kẻ ngài tìm hoài diệt đi
Như làm mọi người trở về
Toàn dân sẽ được mọi bề bình an
4. Áp-sa-lôm thấy hân hoan
Và chư kỳ mục Ích diên hài lòng
5. Nhưng Áp-sa-lôm nói luôn
"Hãy mời Khu-sai người vùng Ác-ki
Chúng ta nghe ông nữa kìa
Khi ông góp ý nghĩa gì cho luôn
6. Khu-sai gặp Áp-sa-lôm
Áp-sa-lôm đã nói cùng Khu-sai
A-khi-thô-phen nói đây
Chúng ta có phải làm ngay theo lời
Nếu không chính ông nói rồi
Hầu xem biết ý ông thời ra sao
7. Khu-sai đáp trả ông sau:
Lần này chuyện bàn chẳng nào có hay!
8. Rồi ông Khu-sai nói ngay:
Ngài từng biết rõ cha ngài với luôn
Bao người dũng sĩ của ông
Họ cay đắng giống gấu thường mất con
Tại nơi đồng ruộng đồi nương
Cha ngài thạo việc đao gươm lâu đời
Ông không chợp mắt đêm thời
Khi cùng quân đội ở nơi chiến trường.
9. Giờ ông đang trốn ẩn nương
Trong nơi hang hốc hay nơi chốn nào
Rủi họ bị hạ lúc đầu
Người ta nghe được tiếng hầu đồn xa
Quân Áp-sa-lôm trải qua
Đến đây thảm hại rồi đà làm sao!
10. Bấy giờ người can đảm đâu
Gan lì như sư tử cũng mau nản lòng
Vì toàn Ích diên biết luôn:
Ông dũng sĩ, kẻ theo ông can trường
11. Vậy tôi bàn kế rõ ràng
Toàn dân Ích diên từ Đan đến vùng:
Bơ-e Se-va tập trung
Theo ngài như cát biển đông vô lường
Ngài đích thân xuất trận luôn
Đi cùng với họ tấn công trận này
12. Chúng ta sẽ đến đánh đây
Dù ông ở bất cứ ngay nơi nào
Chúng ta cũng sẽ đến mau
Như sương sa xuống trên hầu đất đai
Chúng ta không để sót ai
Chính ông hay những người đây theo hầu
13. Nếu ông rút lại thành nào
Toàn dân Ích diên mang bao chão thừng
Đến ngay tận chốn thành luôn
Chúng ta kéo nó xuống thung lũng này
Đến nỗi không kiếm nỗi đây
Được hòn sỏi đá tại ngay đó rồi
14. Áp-sa-lôm cùng mọi người
Ích diên đã nói lên lời như đây
Kế mưu của chính Khu-sai
Là người Ác-ki hôm nay tuyệt vời
Hơn A-khi-thô-phen rồi
Quả Gia-vê đã phá lời bàn hay
Của A-khi-thô-phen bày
Để Áp-sa-lôm nhận tai họa này!
BÁO TIN CHO ĐAVÍT
15. Khu-sai nói với các thày:
Xa-đốc, Ép-gia-tha ngay bởi rằng:
A-khi-thô-phen đã bàn
Với Áp-sa-lôm hãy làm cách đây
Cùng chư kỳ mục dân này
Còn tôi đây đã mưu bày cách kia
16. Bây giờ các ông phải đi
Loan tin vua Đa-vít thì như đây:
"Xin vua chớ dừng đêm nay
Tại hoang rừng sa mạc này diễn ra
Nhưng ngài phải vượt đi xa
Kẻo vua, toàn quân bị đà diệt mau
17. Ông Giô-na-than với nào:
A-khi-ma-át đợi lâu sẵn rồi
Tại En-rô-ghen nhận lời
Một tỳ nữ đến cấp thời báo tin
Hai ông không đến Gia liêm
Sợ rằng bị lộ thấy liền hai ông.
18. Một thanh niên đã thấy luôn
Nó đi báo Áp-sa-lôm biết rồi
Cả hai vội vã tìm nơi
Nhà người Ba-khu-rim thời ẩn thân
Nhà bà có giếng trong sân
Hai ông xuống giếng ẩn luôn kín rồi
19. Vợ ông lấy tấm bố phơi
Phủ trên miệng giếng, trải nơi bố này:
Hạt giống lên để phơi đây
Chẳng ai biết đến dưới nay có gì?
20. Áp-sa-lôm lệnh sai đi
Tớ tôi đến hỏi bà về hai ông?
Bà liền đáp trả chúng luôn:
Họ thời đã vượt qua dòng Gio-đan
Chúng không tìm thấy rõ rành
Liền đi trở lại về thành Gia liêm
21. Sau khi chúng đã về liền
Hai ông lên khỏi đem tin mau về
Báo tin Đa-vít cấp kỳ:
Xin ngài vội vã vượt kìa qua sông
Vì A-khi-thô-phen dùng
Mưu mô để ám hại luôn cả rồi
22. Vua Đa-vít với mọi người
Cùng nhau gắng vượt cấp thời qua sông
Qua Gióc-đan trời sáng luôn
Mọi người qua hết chẳng còn sót ai
23. A-khi-thô-phen thấy này
Chẳng ai theo kế hoạch hay của mình
Ông ra thắng ngựa ngay liền
Lên đường một mạch nhà mình tới nơi
Ông thu xếp việc xong xuôi
Tự mình thắt cổ tức thời chết luôn
Người ta mai táng cất chôn
Trong nơi phần mộ cha ông ngay liền.
ÁP-SA-LÔM QUA SÔNG -
ĐA-VÍT TẠI MA-KHA-NA-GIM
24. Vua đến Ma-kha-na-gim
Khi Áp-sa-lôm đến triền dòng sông
Với đoàn dân Ích diên luôn
Vượt qua sông Gio-đan cùng ông đây.
25. Áp-sa-lôm đã đặt ngay
A-ma-xa tướng quân thay thế vào
Chân Giô-áp được nghỉ lâu
A-ma-xa chính con nào Gít-ra
Ông người Ích diên dòng nhà
Bạn bè với A-vi-ga-gin này
Bà là con Na-khát đây
Chị em Xơ-ru-gia nay hiện thời
Và là mẹ Giô-áp người
Áp-sa-lôm đã thải hồi về luôn
26. Ích diên và Áp-sa-lôm
Chọn Ga-la-át đóng quân nơi này
27. Vua Đa-vít mới đến ngay
Ma-kha-na-gim chốn đây tức thời:
Sô-vi con Na-khát rồi
Từ thành Ráp-ba thuộc người Am-môn
Ma-kha con Am-mi-ên
Từ Lô Đơ-va thuộc miền đất đai
Ông Bác-đi-lai ở ngay
Thành Ga-la-át vùng này Rốc-lim.
28. Họ đem giường, chậu, tới liền
Bát đĩa, lúa mạch, mì kèm lúa rang
Bột, đậu tằm, đậu nâu sang
Để hầu cung cấp thức ăn độ đường.
29. Họ còn đem biếu mật ong
Sữa chua, bê sữa với cùng chiên dê
Dâng Đa-vít với quân kìa
Vì dân đói khát mệt đi hoang rừng
PHE ÁP-SA-LÔM BẠI TRẬN
CHƯƠNG 18
1. Vua Đa-vít duyệt đoàn quân
Theo vua và đặt các nhân sự này:
Có người được đặt lên ngay
Chỉ huy một ngàn quân đây tức thời
Có người chỉ đặt quản coi
Một trăm binh lính đủ rồi quản cai.
2. Vua sai quân lính đến ngay
Trao ông Giô-áp lo này phần ba
Một phần ba nữa truyền ra
Trao A-vi-sai con bà tên đây:
Xơ-ru-gia này, quản cai
Và là em Giô-áp nay hiện thời
Một phần ba chót Ít-tai
Ông là người Gát quản cai phần này.
Vua Đa-vít bảo quân đây
Chính ta ra trận với ngay các người
3. Nhưng quân lính đáp lại lời:
Xin ngài đừng đến ngay nơi chiến trường
Vì nếu chúng tôi chạy luôn
Người ta chẳng để ý dường cách sao
Nửa phần chúng tôi chết nào
Người ta cũng mặc chẳng hầu ngó coi
Ngài bằng một vạn chúng tôi
Xin ngài cứ ở ngay thôi trong thành
Để hầu tiếp viện ra lần
Chúng tôi vững chí trên đường tấn công
4. Vua Đa-vít bảo họ luôn
Ta làm điều các ngươi trông tốt lành
Vua Đa-vít đứng cửa thành
Trong khi xuất trận binh đoàn tiến ra
Hàng trăm, hàng nghìn trải qua
Tiếp liên xung trận cứ đà tấn công
5. Vua ra lệnh Giô-áp cùng:
Ít-tai, A-vi-sai dường như đây:
Vì ta hãy nhẹ nhẹ tay
Với Áp-sa-lôm con này của ta!
Mọi quân lính đã nghe ra
Lời căn dặn tướng lãnh là nhẹ tay
Với Áp-sa-lôm con ngài
Vì tình phụ tử luôn ray rứt lòng!
6. Quân binh tiến tới cánh đồng
Sẵn sàng chiến đấu với cùng Ích diên
Giao tranh đã xảy ra liền
Tại ngay vùng Ép-ra-im núi đồi
7. Ích diên đại bại tại nơi
Quân vua Đa-vít thế thời thắng to
Hôm nay một ngày đại thua
Hai vạn Ích diên chết qua trận này
8. Giao tranh khắp chốn trải bày
Chết vì rừng núi hơn này bởi gươm.
ÁP-SA-LÔM CHẾT
9. Tớ tôi gặp Áp-sa-lôm
Cỡi la đang bị treo luôn giữa rừng
Bởi vì chàng tiến vào trong
Khu rừng chằng chịt um tùm cành cây
Tóc chàng bị cuốn vào ngay
Những cành cây sến hiện bày dọc ngang
Con la đã chạy mất đàng
Áp-sa-lôm vẫn treo giang đất trời
10. Một người nhìn thấy rõ rồi
Bảo ông Giô-áp tôi coi thấy kìa
Áp-sa-lôm bị treo kia
Dưới cành cây sến đương thì còn đây
11. Ông Giô-áp bảo nó ngay:
Anh sao chẳng giết cho này đi luôn?
Để ta phải tặng cho công
Ba lượng bạc, một đai lưng luôn hoài.
12. Nó liền đáp trả ông ngay
Giả người ta tặng tôi này ba trăm
Lượng bạc tôi cũng chẳng làm
Vì tôi đã thấy rõ ràng nhà vua
Nói với ba vị quan to
Hãy giữ gìn cậu Áp-sa-lôm này!
13. Dù tôi liều mạng làm ngay
Cũng không giấu được đây cách nào
Trước ngay con mắt vua đâu
Còn quan vẫn đứng xa hầu với tôi!
14. Ông Giô-áp nói những lời:
Tôi không mất thời giờ rồi với anh
Ông cầm ba đòn xóc nhanh
Đâm Áp-sa-lôm rõ rành trúng tim
Khi chàng còn bị treo trên
Những cành cây sến tòng teng nơi này
15. Đoạn mười hai cận vệ đây
Tay mang khí giới lại ngay hội đòn
Đánh nhừ tử Áp-sa-lôm
Chết ngay tại chỗ trong rừng diễn ra
16. Giô-áp lệnh rúc tù và
Dồn quân đứng lại, ngừng đà đuổi đây
Vì ông Giô-áp muốn ngay
Thu quân gọn lại để này nghỉ ngơi.
17. Họ quăng Áp-sa-lôm rồi
Xuống nơi một hố tại nơi cánh rừng
Và dùng đá chất đống luôn
Toàn dân Ích diên chạy tuôn về lều.
18. Bởi khi còn sống trước nào
Áp-sa-lôm đã dựng hầu tấm bia
Trong thung lũng của nhà vua
Vì ông đã tự nói ra rằng là:
"Tôi không có con trai kìa
Để lưu tên tuổi cho thì mai sau
Ông dùng tên mình đặt mau
Cho bia ấy tới nay hầu còn nguyên
Người ta luôn đã gọi tên
Bia Áp-sa-lôm lưu truyền tới nay.
VUA ĐAVÍT ĐƯỢC TIN ÁP-SA-LÔM CHẾT
19. A-khi-ma-át con ngài
Xa-đốc cất nói lên ngay những lời:
"Để tôi đem báo cấp thời
Tin mừng đây đến tận nơi vua này
Vì Gia-vê đã xử ngay
Cho vua thoát chết khỏi tay địch thù!
20. Giô-áp bảo anh tức thì:
Hôm nay anh chẳng phải kìa mang tin
Vào ngày khác anh hãy đem
Bởi hoàng tử đã chết nên đau buồn
21. Giô-áp bảo người Cút luôn:
"Hãy đi báo đức vua đương mong chờ.
Về điều ngươi thấy diễn ra
Người Cút lạy ông rồi đà đi ngay
22. A-khi-ma-át con ngài:
Xa-đốc lại nói xin nài đi luôn
Dù ra sao cứ theo cùng
Đến sau người Cút để dường báo tin
Giô-áp lại nói ngay lên:
"Này con, chạy báo ngay nên làm gì?
Anh liền thưa lại tức thì
Chẳng nên rồi cứ mặc kìa con đi
Giô-áp lại bảo tức thì
Thời mày cứ chạy theo kia cho rồi!
A-khi-ma-át tức thời
Theo đường vùng đất sông ngòi Gio-đan
Anh theo vượt quá bước đàng
Của người Cút chạy phần đường trước ông
24. Bấy giờ vua Đa-vít đương
Ngồi chờ đợi giữa hai luôn cổng thành
Nơi sân thượng cổng lính canh
Từ trên tường vách của thành nhìn coi
Thấy người đang chạy vội rồi
Nhưng chỉ có một mình thôi tiến vào
25. Lính canh vội vã hô mau
Đồng thời tâu báo lên nào đức vua
Đức vua truyền bảo ngay cho:
Một mình tức có tin qua báo mừng
Người này tiếp chạy đến luôn
Càng ngày càng đến gần hơn cổng rồi.
26. Lính canh lại thấy một người
Anh kêu người giữ cổng coi nói lời:
Người nữa một mình tới nơi
Vua liền lại cất nói rồi như đây:
Cả người ấy cũng đến ngay
Đem tin mừng báo vui này với ta
27. Lính canh mới nói lời là
Tôi coi giống A-khi-ma-át rồi
Con ông Xa-đốc tức thời
Vua Đa-vít nói: anh người tốt luôn
Anh đang đem đến tin mừng
Cho ta chờ đợi trông mong điều này
28. A-khi-ma-át đến ngay
Và tâu với đức vua: "ngài vạn an"
Rồi sấp mặt xuống đất nền
Lạy vua và cất lời liền nói ngay
"Chúc khen Thiên Chúa của ngài
Đấng nay trao nộp người này giơ tay
Chống cùng đức vua hôm nay
Ngài là chúa thượng của bày chúng tôi
29. Vua liền hỏi với những lời:
"Áp-sa-lôm cậu có thời bình an?
A-khi-ma-át thưa rằng:
"Con coi thấy có đông đang om xòm
Khi Giô-áp phái đi luôn
Chứ con chẳng biết có dường việc chi!
30. Vua truyền hãy đứng ra kia
Anh lui ra đứng đó chờ đợi đây
31. Bấy giờ người Cút đến ngay
Anh liền mở miệng tâu này vua luôn
"Xin vua nhận lấy tin mừng
Hôm nay Chúa đã xử dường cho vua
Để ngài thoát khỏi tay thù
Những người đứng dậy để đi chống ngài
32. Đức vua hỏi người Cút lời
"Áp-sa-lôm cậu có thời bình an?"
Người Cút tâu lại vua rằng:
Ước chi bảo kẻ thù đang hại ngài
Và bao kẻ chống ngài đây
Đền chung số phận cậu này con vua!"
VUA ĐAVÍT KHÓC CON
CHƯƠNG 19
1. Vua Đa-vít lẩy bẩy run!
Đi lên thành khóc thương con, cửa thành.
Vừa đi vừa nói một mình:
"Áp-sa-lôm hỡi ơi! nhìn con đâu?
Phải chi cha chết thay nào
Áp-sa-lôm hỡi! khi nao con về!
2. Người ta bảo Giô-áp kìa:
"Đức vua đang khóc bởi vì thương con!
3. Hôm nay chiến thắng thành luôn
Ngày tàn cho hết thảy quân binh này!
Vì hôm nay lính nghe đây
Đức vua sầu muộn từ rầy mất con!
4. Hôm nay binh lính về luôn
Thành mình lén lút như đương sợ gì!
Như khi trốn chạy đó kìa
Giữa nơi trận chiến đang thì giao tranh!
5. Còn vua che mặt thất thanh
Gào Áp-sa-lôm con nhanh trở hồi!
Áp-sa-lôm hỡi con tôi!
Áp-sa-lôm hãy mau thôi về này!
6. Giô-áp vào gặp vua ngay
Nơi nhà, liền nói vua đây lời rằng
Hôm nay thời ngài đã làm
Thẹn mặt cho đám người hàng bày tôi!
Những người cứu thoát mạng ngài
Với cùng bao mạng gái trai ngài này
Mạng chư bà chính thất đây
Và bao cung phi của ngài luôn thôi!
7. Ngài thương những kẻ giết người
Và ghét những kẻ thương rồi ngài đây!
Vì ngài tỏ rõ hôm nay
Tướng quân chẳng thứ chi ngay với ngài
Quả tôi biết rõ ràng này
Nếu Áp-sa-lôm sống, còn bày chúng tôi
Hết thảy đã chết cả rồi
Tức thời đẹp mắt ngài thời lắm thay!
8. Vậy xin ngài hãy ra ngoài
Nói đôi lời úy lạo bày tớ tôi
Tôi thấy Thiên Chúa thề rồi
Nếu ngài chẳng ra tức thời đêm nay
Chẳng ai lưu lại với ngài
Việc này với ngài sẽ tai họa nhiều
Họa tai đã xảy ra nào
Cho ngài từ nhỏ tới hầu giờ đây.
9. Vua liền ra ngồi cổng ngay
Người ta đã báo cho này toàn dân
"Đức vua ngồi ở cổng thành"
Toàn dân kéo đến trước nhan của ngài.
CHUẨN BỊ ĐƯA VUA TRỞ VỀ
Ích diên đã chạy trốn rồi
Ai đâu về lại nhà nơi của mình
10. Hết mọi chi tộc Ích diên
Toàn dân ban lệnh ngay liền như sau:
Đức vua giải thoát hết nào
Chúng ta thoát khỏi tay bao địch thù
Ngài đem chúng ta tức thì
Khỏi tay dân ngoại Phi-li-tinh này
Bây giờ ngài trốn khỏi đây
"Hầu thoát Áp-sa-lôm tay hại ngài
11. Còn Áp-sa-lôm vị này
Chúng ta xức dầu tôn ngay cầm quyền
Làm vua cai trị Ích diên
Nay đã tử trận ngay liền vừa đây.
Bây giờ sao lại yên này
Chẳng tìm đưa đức vua ngay trở về?
12. Vua Đa-vít phái ngươi đi
Nói chư thày Xa-đốc kìa với luôn
Chư Ép-gia-tha nữa cùng
Các ngươi bảo kỳ mục dòng Giu-đa:
"Tại sao các ngươi lại là
Những người sau chót để đưa vua về?
13. Các ngươi cốt nhục ta kìa
Sao là sau chót rước vua trở hồi?
14. Hãy bảo A-ma-sa lời:
Các ngươi không cốt nhục rồi ta sao?
Xin Thiên Chúa đánh phạt nào
Cho ta như thế, còn hầu thêm hơn
Nếu ngươi không là tướng quân
Thay Giô-áp của ta luôn mãi hoài!
15. Thế là ông dụ được rồi
Mọi người Giu-đa tức thời hợp nhau
Họ sai người tiến đến mau
Tâu ngay với đức vua hầu như đây
Xin ngài trở hồi về ngay
Với cùng tất cả dân nay của ngài.
SI-VA, XI-MY ĐÓN VUA ĐA-VÍT
16. Vậy vua đã trở về rồi
Tới nơi bên bờ sông ngòi Gio-đan
Người Giu-đa tới Ghin-gan
Đón đưa vua qua Gio-đan sông này
17. Sim-y con Ghê-ra đây
Thuộc Ben-gia-min ở ngay nơi kìa:
Ba-khu-rim, vội ra đi
Với người Giu-đa tiến về đón vua
18. Ông đem theo đến nơi kia
Một ngàn người thuộc Ben-gia-min này
Cùng Xi-va tớ tôi đây
Của nhà Sa-un hợp bày cùng đi
Thêm mười lăm con trai kìa
Và hai chục tớ tôi thì đến luôn
Ào ngay xuống Gio-đan sông
Để hầu gặp mặt vua trong lúc này
19. Họ đưa cả hoàng gia đây
Sang qua sông việc làm nay tốt lành.
20. Sim-y cúi phục xuống nhanh
Khi vừa qua chốn Gio-đan sông ngòi
Ông tâu với đức vua lời:
Xin ngài chớ hạch tội tôi tớ ngài
Đã đi phạm đến từ ngày
Đức vua ra khỏi nơi này Gia liêm
Xin ngài chớ có bận tâm
Đến bao tội lỗi tôi làm từ xưa
21. Tớ tôi ngài đã nhận ra
Nay tôi, người trước nhất nhà Giu-se
Tôi đây đã đến tức thì
Để hầu nghinh đón vua về lại thôi.
22. Ông A-vi-sai nói lời:
Vả chăng vì thế mà rồi Sim-y
Kẻ nguyền rủa đức vua kìa
Đã không phải chết cấp kỳ đó sao?
23. Vua Đa-vít lại nói sau:
Chuyện của ta hệ chi nào các ngươi!
Con bà Xơ-ru-gia ơi!
Hôm nay các ngươi chống rồi ta sao?
Nay có người Ích diên nào
Bị đem ra tử hình hầu phải chăng?
Ta đây không biết hiện đang
Là vua của Ích diên mang quyền hành?
24. Vua nói với Sim-y lần:
Ngươi không phải chết, vua đoan thề kìa.
ÔNG MƠ-PHI-NÔ-SÉT
25. Mơ-phi-bô-sét cháu vua:
Sa-un, xuống đón vua Đa-vít về
Ông không cắt móng chân kìa
Râu ria chẳng cạo để thì nguyên y
Áo quần chẳng giặt sạch gì
Từ ngày vua vắng đến khi vua về
26. Đến Gia Liêm đón vua kìa
Đức vua liền hỏi ông thì như sau:
Sao ngươi chẳng theo ta nào:
Mơ-phi-bô-sét ngươi mau trả lời?
27. Ông liền đáp trả tức thời:
Người đày tớ dối lừa tôi bấy giờ!
Vì tôi tớ đã bảo là:
"Ta đây sẽ thắng con la cho ngài
Đi theo đức vua luôn ngay
Vì tôi đang bị què này đôi chân
28. Nó thời đã cáo vu gian
Cho tôi ngay ở trước nhan vua này!
Nhưng vua chẳng khác nào đây
Sứ thần Thiên Chúa, xin ngài thực thi
Điều gì còn tốt xấu thì
Ngài thời cứ việc làm đi theo ngài.
29. Còn về phần đức vua thời
Nhà cha tôi chỉ đáng rồi chết thôi!
Nhưng ngài lại đoái thương tôi
Đặt vào hàng được ăn nơi cùng bàn
Với ngài ưu ái riêng dành
Tôi còn có thể kêu van cách nào?
30. Đức vua liền bảo ông sau:
"Ngươi còn nói chuyện gì hầu ngày xưa?
Ta truyền ngươi với Xi-va
Hãy chia sẻ đất đai cho nhau kìa
31. Mơ-phi-bô-sét thưa vua:
Thôi cho nó cả nghiệp cơ trọn toàn
Bây giờ vua đã bình an
Trở về nhà cũ hảo hoàn êm xuôi.
ÔNG BÁC-ĐI-LAI
32. Bác-đi-lai chính là người
Gốc Ga-la-át đến rồi tiễn chân
Từ Rốc-lim đã xuống lần
Đưa vua qua dòng Gio-đan sông ngòi
Tuổi ông thọ tám chục rồi
Chính ông cấp dưỡng cho thời đức vua
Ở Ma-kha-na-gim kia
Vì ông địa chủ trọn bề giàu sang
34. Vua nói Bác-đi-lai rằng:
"Ông qua sông cứ tiếp hằng ở bên
Ta đưa về ở Gia liêm
Vì ta cung dưỡng tiếp liên tuổi già
35. Nhưng ông thưa lại đức vua:
"Tôi đây còn sống kéo đà bao lâu?
Để lên Gia liêm sống nào
Với cùng đức vua nữa hầu diễn ra
36. Tôi nay tám chục tuổi già
Còn đâu phân biệt rõ là trắng đen?
Tôi còn thưởng thức gì nên
Thức ăn của uống ngay liền được chăng?
Và bao giọng hát vang ran
Nữ nam ca hát ầm vang nữa kìa
Tớ tôi trở nên tức thì
Gánh gồng đà nặng mọi bề đức vua!
37. Tớ tôi chỉ có tiễn đưa
Ngài luôn vài bước đi qua sông ngòi
Mà ngài ban tặng cho tôi
Một phần thưởng quí giá rồi xứng chi?
38. Xin cho tôi tớ ngài về
Để hầu được chết ở thì quê hương
Được lo mai táng cất chôn
Cạnh mồ cha mẹ mãi luôn vẹn toàn
Có đày tớ chính Kim-ham
Xin cho theo gót ở hằng bên vua
Ngài ban bao việc tốt cho
Tùy theo như ý đức vua tiến hành.
39. Đức vua truyền lệnh Kim-ham
Cứ đi tiếp tục cùng đàng với ta
Ta thời sẽ thực hiện cho
Chính ngươi những việc coi là đẹp thay
Và điều gì muốn xin nài
Ta liền sẽ tặng ban này cho ngươi
40. Toàn dân vượt qua sông ngòi
Nhà vua cũng vượt qua rồi Gio-đan
Vua hôn Bác-đi-lai luôn
Và cầu chúc phúc cho ông trở về.
GIU-ĐA VÀ ÍCH DIÊN
TRANH NHAU ĐÓN VUA
41. Vua đi tiếp đến Ghin-gan
Cạnh bên vua có Kim-ham đi cùng
Cùng toàn dân Giu-đa luôn
Một phần hai Ích diên dường bên vua
Đã đưa đức vua sang qua
Dòng sông Gio-đan đôi bờ cách ngăn
42. Mọi người Ích diên đến lần
Gặp vua và nói lời rằng như sau:
"Tại sao anh em tôi nào
Là bao người thuộc dòng trào Giu-đa
Bắt cóc và dẫn đức vua
Cùng hoàng tộc, mọi người nhà vua đây
Sang luôn sông Gio-đan này
Trọn toàn tất cả hôm nay đó rồi?
43. Mọi người Giu-đa trả lời:
Vì vua là họ hàng tôi đương thời
Tại sao anh bực bội rồi?
Chúng tôi đâu bám ăn ngài thứ chi?
Hoặc ngài mang lại thứ gì
Hầu cho anh phải phen bì như đây?
44. Người Ích diên đáp lại ngay
Với người Giu-đa hiện nay lời rằng:
Tôi đây có quyền mười lần
Trên ngay đức vua quyền hành trong tay
Vì tôi quyền trưởng nam này
Còn hơn cả các anh ngay đó rồi!
Tại sao anh đã khinh tôi
Phải chăng tôi chẳng ngỏ lời trước tiên
Việc đem vua về Gia liêm?
Nhưng lời người Giu-đa xem nặng nề
Hơn bao lời lẽ nói kìa
Của người Ích diên có bề dịu êm.
SÊVA LÀM LOẠN
CHƯƠNG 20
1. Bất thần có đứa vô nòi
Mang danh tên gọi ở đời Sê-va
Là con ông Bích-tri kìa
Người chi tộc thuộc Ben-gia-min nòi
Tù và nó thúc, nói lời:
Chúng ta chẳng có phần rồi với vua
Bởi vì chẳng ở khoản kìa
Với con cái của Giê-sê dòng trào
Hỡi nòi Ích diên mau nào
Mọi người hãy về với lều mình đây
2. Người Ích diên bỏ vua ngay
Tiến quay về với ông này Sê-va
Là con Bích-tri dòng nhà
Còn người thuộc họ Giu-đa bên kề
Với vua Đa-vít tiến đi
Từ sông ngòi Gio-đan về Gia liêm
3. Vua Đa-vít về nhà liền
Bắt chư hầu thiếp ở yên một nhà
Có người canh giữ không ra
Vua cung cấp dưỡng nuôi đà nơi đây
Vua không đi lại chốn này
Họ trong cô lập, góa ngay trọn đời
ÔNG A-MA-XA BỊ GIẾT
4. Vua truyền A-ma-xa lời:
Trong vòng chỉ ba ngày rồi mà thôi
Ngươi qui tụ Giu-đa người
Rồi ngươi cũng có mặt nơi chốn này.
5. A-ma-xa triệu tập ngay
Nhưng ông chậm tr quá đây hạn ngày
6. Đa-vít bảo A-vi-sai:
Sê-va con Bích-tri ngay bấy giờ;
Nó làm hại chúng ta kìa
Hơn luôn Áp-sa-lôm thì diễn ra
Ngươi đem thủ hạ của ta
Đuổi theo kịp nó, lỡ qua cấp thời
Nó mau chiếm được một nơi
Thành nào kiên cố ẩn rồi thoát thân.
7. Cùng ông xuất trận đuổi lần
Có Giô-áp với những quân dòng kìa:
Cơ-rê-thi, Gơ-lê-thi
Và toàn thể dũng sĩ đi theo liền
Họ ra khỏi chốn Gia liêm
Đuổi theo Sê-va để tìm bắt luôn
Trên đường tiếp tục tiến quân
Gần hòn đá tại Ghíp-ôn nơi này
Ông A-ma-xa đến đây
Tại nơi trước mặt họ ngay bấy giờ
Giô-áp mặc quân phục kìa
Mang dây lưng với bao kề có gươm
Ông vừa nói bước ra luôn
Tức thời rớt xuống thanh gươm đeo này
9. Giô-áp liền hỏi thăm ngay:
A-ma-xa có được đây an bình
Rồi ông đưa tay phải liên
Cầm râu A-ma-xa liền mà hôn!
10. A-ma-xa bất cẩn luôn
Chẳng thời nghĩ đến thanh gươm tay cầm
Giô-áp tay nắm gươm đâm
Thẳng ngay vào bụng ông nằm vật luôn
Ruột gan lòi cả hết trơn
Giô-áp chẳng cần đâm hơn hai lần
A-ma-xa đã chết liền
Rồi Giô-áp với anh mình kêu danh;
Là A-vi-sai tiến hành
Đuổi theo tìm bắt sát tàn Sê-va.
11. Một người đày tớ đứng ra
Thuộc Giô-áp kề A-ma-xa này
Anh liền cất nói lên ngay:
"Ai thích Giô-áp, phò đây vua nhà
Tức thời bằng tỏ ra là
Theo ông Giô-áp để mà phò vua.
12. A-ma-xa chết nằm ra
Trên ngay vũng máu trải qua lề đường
Một người thấy rõ cản đàng
Ai đi đến cũng dừng đường ngó trông
Anh lôi xác xuống ruộng đồng
Lấy luôn chiếc áo phủ luôn lên người
Vì ai đi đến gần nơi
Cũng dừng đứng lại tức thời ngó trông!
13. Khi đem xác xuống xa đường
Mọi người với Giô-áp luôn tiến trình
Đuổi tìm Sê-va bắt liền
Con ông Bích-tri bội tình nhà vua
CUỘC NỔI LOẠN CHẤM DỨT
14. Sê-va hắn đã đi qua
Cả bao chi tộc dòng nhà Ích diên.
A-ven Bết Ma-kha miền
Mọi người ở tại Bê-rim họp lần
Và cùng theo hắn vào thành
Lập nên đồn lũy tự mình chống vua
15. Người ta công hãm vây cho
Hắn trong A-ven Bét Ma-kha này
Họ xây lũy đắp thành ngay
Dựa vào tường vách phía ngoài bao vây
Giô-áp cùng với quân đây
Đang tìm cách để phá ngay tường thành
16. Một đàn bà thật khôn lanh
Từ trong thành gọi với lân ra ngoài:
Nghe đây hãy lắng nghe đây
Xin thưa với Giô-áp này như sau:
Mời ông đến sát gần mau
Này tôi muốn nói ông hầu như đây
17. Giô-áp tiến đến gần ngay
Bà liền hỏi Giô-áp này phải không?
Ông liền đáp chính tôi luôn
Tức thời bà nói với cùng ông đây:
Xin nghe những lời nói này
Thuộc ngay tớ nữ của ngài biết luôn
Giô-áp liền nói với cùng
Tôi đang đứng sẵn sàng mong nghe lời
18. Bà liền nói với tức thời
Người xưa cứ nói đến rồi A-ven
Thỉnh ý sẽ biết được liền
Và rồi mọi việc sẽ nên hoàn thành
19. Chúng tôi những kẻ hiền lành
Và trung tín nhất hiện tình Ích diên
Các ông thời lại muốn tìm
Một thành thị để ngay liền diệt tru
Một thành Ích diên đóng đô
Sao ông muốn diệt nghiệp cơ Chúa Trời?
20. Ông Giô-áp đã trả lời
Không đâu, chẳng phải chúng tôi muốn tìm
Nhưng do một kẻ mang tên
Người miền núi Ép-ra-im chốn này
Tên là Sê-va gọi đây
Con ông Bích-tri giơ tay chống cùng
Chính vua Đa-vít này luôn
Các ngươi cứ nộp nó xong ngay rồi
Chúng tôi sẽ rút đi thôi
Không vây thành nữa tức thời bình yên
Bà thưa ông Giô-áp liền:
Đầu nó sẽ ném từ trên tường thành
22. Vì sự khôn khéo của mình
Nói ra với chính dân thành cho nên
Người ta đã chặt đầu liền
Của Sê-va con gia đình Bích-tri
Ném cho Giô-áp tức thì
Ông cho thúc tù và kìa vang inh
Lệnh ra rời bỏ thị thành
Mọi người về lại nhà mình ở đây
Còn ông Giô-áp liền ngay
Gia Liêm về lại chốn này với vua
25. Chức quyền ký lục: Se-va
Xa-đốc và Ép-gia-tha hai thày
Giữ chân tư tế hiện nay
Được trao ủy nhiệm cho ngay triều đình
26. Y-ra người Gia-ia miền
Cũng làm tư tế vua truyền đặt nên.

Samuen II - Chương 13 - 16

C. TRUYỆN AP-SA-LÔM
AM-NÔN LÀM NHỤC EM GÁI TA-MA
CHƯƠNG 13
1. Sau đây lại xảy ra ngay
Áp-sa-lôm con trai này con vua
Cậu có em gái Ta-ma
Thật là nhan sắc mặn mà đẹp thay
Am-mon con Đa-vít đây
Cũng là anh, lại thương ngay em mình
2. Am-nôn khắc khoải triền miên
Đến lâm cơn bịnh vì em gái này
Nàng còn trinh trắng thơ ngây
Am-nôn chẳng thể lấy ngay cô nàng
3. Gio-na đáp bạn của chàng
Con Sim-a anh họ hàng của nhà vua
Gio-na đáp đã trải qua
Là người khôn khéo tỏ ra nhẹ nhàng
4. Cậu liền hỏi Am-nôn rằng
Này hoàng tử cớ sao đang bơ phờ
Chẳng nói để anh sẻ chia
Am-nôn liền nói ra kìa cho anh
Em yêu Ta-ma hết mình
Em gái Áp-sa-lôm liền hiện nay
Áp-sa-lôm hiện thời đây
Cũng là em trai tôi này mà thôi
5. Giô-na đáp mới nói lời
Hoàng tử cứ nằm mãi nơi giường mình
Giả vờ đau bệnh triền miên
Vua cha sẽ đến ngay liền viếng thăm
Hoàng tử sẽ nói cha rằng
Xin cho em gái đến hằng chăm nom
Dọn đồ trước mặt con rồi
Để con thấy được đồng thời nuôi chăm
6. Am-nôn giả bộ đau nằm
Vua cha ghé đến hỏi thăm con liền
Am-nôn thưa với cha hiền
Xin cho em gái đến chuyên nuôi này
Trước ngay mắt của con đây
Làm vài chiếc bánh trao tay con dùng
7. Vua sai bảo Ta-ma luôn
Con lên ở nhà Am-nôn mau rồi
Để lo nấu thức ăn thôi
Chăm nuôi dưỡng bệnh cho thời anh con
8. Ta-ma đến ở nhà luôn
Cậu đang nằm bệnh trên giường nghỉ ngơi
Cô đi lấy bột nhào rồi
Đem làm bánh trước mắt thời của anh
Đoạn đem chiên nướng nên thành
Bánh thơm ngon miệng sẵn dành anh ăn
9. Đem xoong đổ bánh trước anh
Nhưng anh từ chối chẳng ăn lúc này
Am-nôn bảo với em ngay
"Hãy cho mọi người ra ngoài khỏi đây
Tức thời họ bỏ ra này
Chỉ còn có một cô nay trong nhà
10. Am-nôn bảo với Ta-ma
Em đem bánh đó vào qua nơi phòng
Tự tay em để anh dùng
Ta-ma lấy bánh đem trong phòng rồi
11. Em đang bưng bánh anh xơi
Anh liền nắm chặt tay thời của em
Am-nôn bảo với em liền
Em lên nằm với anh trên giường này
12. Nàng liền nói với anh hay:
Anh đừng hãm hiếp em đây kẻo phiền
Vì trong ngay chính Ích diên
Không ai được phép làm nên bại đồi
13. Em mang hổ nhục suốt đời
Còn anh bị coi là người xấu xa
Trong dân Ích diên trải qua
Bây giờ anh hãy xin vua cha này
Ngài không từ chối ban đây
Cho anh được cưới em ngay đó kìa
14. Nhưng chàng chẳng có chịu nghe
Mạnh hơn nên đã cưỡng ghì hiếp em
15. Xong rồi anh ghét cay liền
Ghét luôn hơn cả trước tiên yêu này!
Rồi anh bảo với em ngay
Đứng lên cút khỏi nơi đây mau rồi!
16. Em liền nói với anh lời
Chớ đừng xua duổi tức thời em đi
Lời anh xua đuổi em kìa
Nó còn độc ác hơn khi anh làm
Nhưng anh chẳng muốn bận tâm
Nghe lời em nói can ngăn anh kìa
17. Anh kêu đầy tớ bảo thì
Đuổi cổ ra khóa cửa kia vào liền
18. Bấy giờ cô mặc áo lên
Áo choàng tay dài gái trinh thường dùng
Tớ hầu kéo cô ra luôn
Rồi đi dùng khóa, khóa phòng lại mau
19. Ta-ma lấy tro rắc đầu
Xé tơi ngay áo vừa nào khóac luôn
Đặt tay lên đỉnh đầu ôm
Vừa đi vừa khóc la om sòm hoài
20. Áp-sa-lôm anh hỏi ngay
Phải chăng Am-nôn nằm này với em
Thôi nín đi, anh em liền
Đừng bận tâm đến việc trên diễn bày
Ta-ma đã ở nhà này
Với Áp-sa-lôm anh đây của nàng
21. Vua Đa-vít biết rõ ràng
Ông xung giận lắm nhưng hằng để yên
22. Áp-sa-lôm chẳng nói lên
Điều gì với cậu em mình Am-nôn
Nên anh ghét cậu em luôn
Bởi vì cưỡng hiếp ngay cùng Ta-ma
ÁP-SA-LÔM ÁM SÁT AM-NÔN RỒI TRỐN
23. Hai năm sau tới diễn ra
Áp-sa-lôn thuê thợ đà xén lông
Tại Ba-na Kha-xô luôn
Gần ngay Ép-ra-im trong miền này
Áp-sa-lôm đã mời ngay
Các hoàng tử lại đây khao mừng
24. Áp-sa-lôm thưa vua rằng
Dịp tôi tớ đặt khao mừng xén lông
Kính xin đức vua với luôn
Cả triều thần đến cùng chung vui vầy
25. Vua liền đáp trả lời ngay
Không con ạ chúng ta này không nên
Đi chung đến cả kẻo phiền
Gây nên gánh nặng đặt liền trên con
Cậu nài nỉ với cha luôn
Vua cha không muốn nhưng ông chúc lành
26. Áp-sa-lôm nói rõ rành
Bằng không xin phép cho mình Am-nôn
Anh con đến với chúng con
Vua liền hỏi nó đến luôn làm gì
27. Cậu nài nỉ cha ban đi
Cha cho Am-nôn với kìa hết luôn
Các hoàng tử được đến cùng
Liên hoan dự tiệc vui chung xum vầy
28. Cậu truyền các tớ tôi ngay
Các ngươi để ý xem này một khi
Rượu làm Am-nôn vui thì
Và ta bảo các ngươi kìa hạ luôn
Các ngươi giết chết Am-nôn
Chớ đừng sợ hãi khiếp run điều gì
Ta đây chẳng lệnh truyền ư
Cho chư tôi tớ ta thì diễn ra
Hãy can đảm lên mau ha
Hỡi người dũng cảm bởi qua việc làm
29. Các đầy tớ hãy thi hành
Giết Am-nôn theo lệnh ban truyền rồi
Các hoàng tử vội cấp thời
Cỡi la mình chạy tìm nơi trốn liền
30. Họ đang trốn chạy liên miên
Vua Đa-vít đã được tin báo rằng
Áp-sa-lôm giết một lần
Hết luôn các hoàng tử đang tiệc tùng
31. Vua liền chỗi dậy đứng luôn
Xé tơi áo phục nằm tuôn đất nền
Cả triều thần đứng quanh lần
Cũng đều xé áo rách tàng tơi ra
32. Gio-na đáp con Sim-a
Là anh Đa-vít nói qua những lời
Xin vua đừng nói ra rồi
Người ta đã giết hết thời các con
Chúng còn đang sống vui luôn
Bởi vì chỉ có Am-nôn chết rồi
Áp-sa-lôm buộc làm thôi
Kể từ ngày nó hiếp thời Ta-ma
33. Giờ xin vua chớ phiền hà
Nghĩ rằng các hoàng tử đã chết luôn
Chỉ ngay có một Am-nôn
Là hoàng tử đã chẳng còn mà thôi
34. Và Áp-sa-lôm cấp thời
Dã mau trốn khỏi chốn nơi đó rồi
Người đầy tớ đứng nhìn coi
Thấy đông người tiến trên nơi sườn đồi
Phía sau lưng của mình rôi
Gọi tên bác Khu -rim thời nơi đây
35. Gio-na đáp tâu vua ngay
Kìa chư hoàng tử hiện nay đang về
Việc này xảy đến tức thì
Như lời tôi nói ra kìa đúng thôi
36. Ông vừa mới nói xong xuôi
Các hoàng tử đến ngay nơi đúng thời
Họ òa lên khóc cả rồi
Vua triều thần với mọi người khóc theo
37. Còn Áp-sa-lôm trốn mau
Đến ông Tan-mai ở hầu nơi đây
Ông con Am-mi-hút này
Là vua xứ Giơ-sua nay thuộc về
Còn vua Đa-vít đó kìa
Ngày ngày tang chế con thì giữ luôn
GIÔ-ÁP ĐIỀU ĐÌNH CHO ÁP-SA-LÔM VỀ
38. Áp-sa-lôm trốn đến cùng
Giô-sua đã ở trong vòng ba năm
39. Vua Đa-vít hết giận cơn
Đã khuây nỗi mất Am-nôn đi rồi
CHƯƠNG 14
1. Giô-áp con Xơ-ru-gia
Biết vua hướng đến Ap-sa-lôm này
Giô-áp sai phái đên ngay
Tơ-cô-a để tìm đây một người
Đàn bà khôn khéo bảo lời:
Xin ba giả bộ đương thời có tang:
Mặc đồ tang phục đàng hoàng
Thuốc thơm chẳng xức trên thân xác mình
Như người tang chế lâu niên
Cho người đã chết thân tình diễn ra
3. Rồi bà đến gặp đức vua
Và thưa lời lẽ trải qua như này!
Giô-áp đặt miệng bà đây
Bao lời lẽ để nói ngay ra là
4. Vậy bà ở Tơ-cô-a
Đã đi đến gặp vua Đa-vít rồi
Bà phục xuống đất thua lời:
Tâu đức vua xin cứu tôi cấp thời
5. Vua Đa-vít hỏi bà lời:
Ngươi đâu có chuyện rồi đến ta?
Bà liền vội vã tâu thưa:
"Than ơi! tôi góa bụa là hiện nay
Chồng thời đã chết lâu ngày
Tôi mang tang chế trên đây thân này!
6. Nữ tỳ ngài có hai trai
Chúng đi xô xát ở ngoài ruộng nương
Chẳng ai ở đó cản ngăn
Đứa này đánh đập sát tàn đứa kia
Một thằng đã chết nằm lì
Chỉ còn một đứa hiện thì sống thôi!
7. Và toàn thị tộc cấp thời
Đứng lên chống lại ngay tôi nữ tỳ
Bảo tôi phải nộp đứa kia
Để đền mạng chết của thì đứa em!
Sẽ tiêu diệt hết cả liền
Của luôn thừa kế gia đình tớ tôi!
Họ làm tắt chút lửa mồi
Hiện đang còn sót tại nơi tôi này
Không cho chồng của tôi đây
Duy trì tên tuổi những ngày trần gian
Không cho kể cả nối đàng
Ở nơi trần thế mất tăm tích này!
8. Vua liền nói với mụ đây
Ngươi mau hãy trở về ngay nhà mình
Chính ta ra lệnh ngay liền
Về ngay công việc mụ trình hôm nay
9. Người đàn bà lại thưa ngay:
"Tâu vua tội đổ xuống này đầu tôi
Và trên cả nhà tôi rồi
Còn vua, ngai vàng của ngài vô can.
10. Vua Đa-vít lại truyền rằng:
"Kẻ nào nói gì liên quan ngươi rồi
Cứ đưa ngay đến ta thôi
Nó không thể đụng tới người được đâu!
11. Bà còn cất tiếng thưa sau:
"Xin vua lấy Chúa ngài hầu thề đi
Để người đòi nợ máu kìa
Đừng gây thêm chết chóc thì diễn ra
Và người ta chẳng trải qua
Diệt tru con trai tôi đà chết đi
Vua Đa-vít nói tức thì:
"Gia-vê hằng sống đó kìa chứng ngay
Không một sợi tóc nào đây
Đầu con trai của bà này bị rơi."
12. Người đàn bà lại cất lời
"Xin cho tỳ nữ của ngài thưa luôn
Với vua một lời cuối cùng
Vua liền đáp cứ nói xong hết nào."
13. Bà liền lại tiếp nói sau:
"Vậy sao ngài tính ra sao việc làm
Hại cho dân Chúa mọi đàng
Vì điều ấy đức vua đang chính là
Kẻ mang tội nếu đức vua
Không cho người biệt xứ kìa hồi hương?
14. Quả chúng ta sẽ chết luôn
Như nào nước phải chảy tuôn đất nền
Chẳng sao có thể hốt lên
Chúa không cất mạng sống liền của ai
Xin vua toan tính cho ngươi
Bị đày khỏi xứ sống thời xa vua
15. Bây giờ nếu tôi đến thưa
Ngay liền điều ấy với vua chỉ vì
Dầu làm cho tôi sợ kìa
Nhưng tỳ nữ ngài cứ thì phải thưa
Họa may ra kìa đức vua
Sẽ làm điều nữ tỳ thưa lên rồi
16. Bởi đức vua sẽ nhận lời
Giải thoát tỳ nữ của ngài khỏi tay
Kẻ muốn tiêu diệt tôi đây
Cùng con trai của tôi ngay cấp kỳ
Không cho được hưởng thứ chi
Nghiệp cơ Thiên Chúa được kìa trao ban
17. Nữ tỳ ngài tự nhủ rằng:
Ước chi lời của vua làm an tâm
Bởi đức vua giống sứ thần
Lắng tai nghe cả mọi đàng nói ra
Cả điều thiện lẫn ác tà
Gia-vê Thiên Chúa Ngài đà bên vua
18. Vua liền đáp lại lời bà:
Đừng che dấu điều gì ta hỏi người
Người đàn bà đáp trả lời:
"Xin đức vua cứ nói tôi sẵn sàng."
19. Vua Đa-vít đã hỏi rằng?
"Phải chăng tay Giô-áp hằng bên ngươi?
Ở trong công chuyện này rồi?
Bà thưa: tâu đức vua tôi xin thề:
Trên ngay mạng sống ngài kìa:
Không ai có thể đã đi trệch đường
Điều ngài vừa mới nói luôn
Chính Giô-áp tớ tôi trung của ngài
Ông đem đặt những lẽ lời
Vào ngay miệng của tớ tôi ngài này
Hầu cho giả dạng khác đây
Còn Giô-áp tớ tôi ngài làm luôn
Nhưng khôn ngoan của vua thường
Sánh bằng khôn khéo sứ thần Gia-vê
Ngài đây thấu hết mọi bề
Điều gì xảy đến trên kìa trần gian
Vua liền bảo Giô-áp rằng
Bây giờ ta sẽ truyền làm việc đây
Ngươi đem Áp-sa-lôm ngay
Mua về chính thực nơi này cho ta.
22. Giô-áp cúi mặt bái vua
Cất lời chúc tụng ngợi ca khen ngài
Và ông đã nói lên lời:
Hôm nay tôi tớ ngài thời biết luôn
Tôi làm ngài được hài lòng
Vì ngài đã thực hành dường theo tôi
23. Giô-áp vội vã đi rồi
Đến Gơ-sua để đón người con vua
Là Áp-sa-lôm về nhà
Tại nơi vua ngự đó là Gia liêm
24. Vua nhìn thấy mặt nói liền:
"Hãy về nhà ở, khỏi nhìn thấy vua."
MỘT VÀI CHI TIẾT VỀ ÁP-SA-LÔM
25. Trong toàn dân Ích Diên kia
Áp-sa-lôm chẳng ai bì đẹp trai!
Mọi người ca tụng hết lời
Từ chân đến đỉnh đầu thời tuyệt luôn
26. Mỗi năm cắt tóc một lần
Bởi vì tóc nặng phải mang trên đầu
Cắt xong mang tóc cân nào
Nặng hầu hai ký, cân triều đình vua
27. Áp-sa-lôm đã sinh ra
Ba trai, một gái gọi là Ta-ma
Nàng là cô gái mặn mà
Sắc duyên đẹp đẽ người ta khen nào!
ÁP-SA-LÔM ĐƯỢC THA THỨ
28. Áp-sa-lôm ở đã lâu
Tại Gia Liêm hai năm hầu diễn ra
Nhưng ông chưa gặp mặt cha
Vua cha chưa muốn để mà gặp con
29. Áp-sa-lôm phái người luôn
Kiếm tìm Giô-áp nhờ ông giúp này
Nhưng Giô-áp chẳng đến đây
Áp-sa-lôm lại phái sai ngay nào
Ngươi tìm ông lần nữa mau
Nhưng Giô-áp cũng chẳng hầu đến nơi!
30. Áp-sa-lôm truyền tớ tôi:
Các anh xem ruộng nương đồi ông ta
Ở bên cạnh ruộng vườn nhà
Đang trồng lúa mạch sắp đà được ăn
Hãy đi châm lửa đốt lên
Chúng vâng lời nổi lửa liền đốt luôn
31. Giô-áp đến Áp-sa-lôm
Hỏi rằng: tại sao đốt đồng lúa tôi?
32. Áp-sa-lôm đáp trả lời:
Này tôi đã phái sai mời ngay ông
Hai lần xin ông đến luôn
Tâu ngay vua giúp tôi dường diễn ra:
"Con từ Gơ-sua về nhà
Hầu làm gì, thà ở là nơi đây
Bây giờ tôi muốn thấy ngài
Nếu tôi có lỗi cứ thời giết đi!"
33. Giô-áp đi gặp tức thì
Trình bày vua biết rõ kìa việc đây
Vua liền cho gọi vào ngay
Áp-sa-lôm đến ngụp này lậy luôn
Cha liền tiến đến ôm hôn
Chính con trai Áp-sa-lôm của mình.
THỦ ĐOẠN CỦA ÁP-SA-LÔM
CHƯƠNG 15
1. Sau đây Áp-sa-lôm tìm
Đóng cho mình cỗ xe, liền kiếm mau:
Ngựa và năm chục người nào
Để luôn hộ tống kèm sau xe này
2. Ápsa-lôm thường hàng ngày
Dậy sớm đứng cạnh đường ngay cổng thành
Ai đi đến kiện cáo lần
Xin vua xét đoán xử phân cho mình
Chàng kêu họ hỏi ngay liền:
"Anh nơi đâu đến miền này ha?
Họ liền thưa lại ông là:
Ở nơi này hoặc nơi kìa Ích diên.
3. Áp-sa-lôm bảo họ liền:
Anh xem vụ kiện ra nên hợp tình
Nhưng không ai thế vua liền
Để hầu xét xử giải minh cho rồi
4. Phải chi có ai đặt tôi
Làm ngay thẩm phán để thời xét xem
Mọi người có kiện cáo liền
Hay cần xét xử thời nên đến rồi
Hầu tôi phân xử cho thôi
Thật là xác thực đồng thời giải oan.
5. Khi ai tiến đến lạy chàng
Chàng giơ tay đỡ nâng, choàng ôm hôn.
6. Áp-sa-lôm tiếp làm luôn
Bao người đến gặp hân hoan vui mừng
Đến xin vua xét xử xong
Áp-sa-lôm đã được lòng Ích diên.
ÁP-SA-LÔM LÀM LOẠN
7. Bốn năm sống cạnh cha hiền
Áp-sa-lôm đã nói liền với cha
Xin cho phép con đi xa
Đến Khép-rôn trọn niềm đà khấn van
8. Miền Gơ-sua tại A-ram
Tớ tôi ngài đã hứa rằng như đây
Nếu Gia-vê ban tôi này
Được về Gia liêm xum vầy cha tôi
Thì tôi sẽ phụng thờ Ngài
Suốt đời tôi mãi kéo dài không ngơi
9. Vua Đa-vít bảo con lời:
"Con đi bình an đến rồi Khép-rôn."
Áp-sa-lôm đã lên đường
Ra đi như ước muốn luôn của mình
10. Áp-sa-lôm phái người liền
Lén đi các tộc Ích diên nói rằng:
Khi nghe tiếng tù và vang
Mọi người sẽ nói rõ ràng ngay ra:
Áp-sa-lôm đã làm vua
Tại nơi xứ Khép-rôn cho miền này
11. Cùng Áp-sa-lôm đến đây
Hai trăm người Gia liêm ngay theo cùng
Họ là những kẻ bất ưng
Chẳng ai biết đến việc ông làm gì
12. Khi dâng các hy lễ kìa
Áp-sa-lôm phái người đi tìm mời
A-khi-khô-phen đến nơi
Ông người Ghi-lô có thời quân sư
Cho vua Đa-vít từ xưa
Triệu về ở cạnh Áp-sa-lôm này
Bọn mưu phản mạnh thế ngay
Dần theo Áp-sa-lôm ngày càng đông.
VUA ĐA-VÍT CHẠY TRỐN
13. Người ta báo cáo vua luôn
Lòng dân theo Áp-sa-lôm quá nhiều!
14. Vua Đa-vít bảo với nào:
Triều thần Gia liêm ở hầu cạnh bên
Chúng ta phải trốn mau lên
Kẻo thời chẳng thoát khỏi liền chúng đâu!
Chạy cho mau chóng kẻo nào
Chúng dùng gươm giáng họa đầu chúng ta!
15. Triều thần thưa với vua là:
Điều gì ngài muốn theo đà sẵn đây!
16. Vua Đa-vít vội đi ngay
Có đoàn người hộ tống nay bên mình
Vua truyền để lại ngay liền
Mười nàng tì thiếp triều đình quản cai
17. Vua đi dân chúng theo ngài
Họ dừng lại chỗ nhà đây cuối cùng
18. Cả triều thần cạnh vua luôn
Mọi quân quốc kéo chung đi hết kìa:
Cơ-re-thi, Po-lê-thi
Với quân Gát trọn bề tiến mau
Tổng kê sáu trăm quân hầu
Từ thành Gát họ luôn nào đi bên
19. Vua hỏi ông Ít-tai liền
Là người ở Gát lời nên như này:
Sao ngươi theo với ta đây?
Hãy đi lui lại sống hoài với vua!
20. Anh vừa mới đến hôm qua
Hôm nay lại với chúng ta lên đường
Lang thang vô định quê hương
Chẳng thời có biết đến dường chốn đâu?
Hãy nên về để dẫn mau
Các anh em của mình nào cùng nơi
Xin Gia-vê lấy cấp thời
Tình thương, thành tín đền bồi cho ngươi.
21. Ông Ít-tai đáp trả lời
Gia-vê hằng sống, đồng thời vua đây
Tôi thề: vua ở đâu này
Dù cho sống chết tôi nay ở gần!
22. Vua liền bảo Ít-tai rằng:
Vậy ông mau hãy vượt đàng qua ngay
Ông Ít-tai người Gát đây
Cùng người nhà của ông này theo luôn
Cả già trẻ lớn bé cùng
Mọi người tất cả theo đường nhà vua.
23. Cả miền khóc lóc tiễn đưa
Trong khi dân chúng cứ đà theo luôn
Vua qua thung lũng Kít-rôn
Toàn dân tiến tới phía đông hoang rừng
HÒM BIA Ở TẠI GIA LIÊM
24. Bấy giờ Xa-đốc có luôn
Với thày Lê-vít khiêng Hòm bia ngay
Họ đặt Hòm bia nơi này:
Ép-gia-tha tại chốn đây đợi chờ.
Tới khi dân chúng đã ra
Khỏi thành xong hết hẳn là mới thôi?
25. Vua truyền Xa-đốc những lời:
Hãy đưa Hòm bia vào nơi thành rồi
Nếu ta đẹp lòng Chúa Trời
Thời Ngài sẽ dẫn về thôi sau này
Hầu ta lại thấy rõ ngay
Hòm bia Thiên Chúa với đây nhà Ngài.
26. Nếu Ngài lại nói lời ngay:
Chẳng thương ta nữa tùy hoài Ngài đây
Cứ làm theo những ý này
Miễn là thấy đẹp lòng Ngài mà thôi.
27. Vua truyền Xa-đốc những lời:
Hãy mau trở lại thành rồi, bình an
Cùng hai cậu trai trong thành:
A-khi-ma-át con sinh của người
Giô-na-than con ngài rồi:
Ép-gia-tha hiện ở nơi thành này.
28. Còn ta ở tại chốn đây
Đường qua sa mạc đợi ngày báo tin.
29. Xa-đốc, Ép-gia-tha liền
Rước Hòm bia Chúa về miền Gia liêm
Đồng thời ở lại lo chuyên
Giữ gìn phụng sự triền miên nhà lều.
VUA ĐA-VÍT NHỜ ÔNG KHU-SAI GIÚP
30. Vua leo lên dốc ô-liu
Vừa đi vừa khóc, nơi đầu trùm khăn
Bước đi trên đất đôi chân
Toàn dân thời cũng lần lần bước mau
Ai nào cũng phủ trùm đầu
Vừa đi vừa khóc giống hầu vua luôn
31. Người ta tin báo vua cùng:
A-khi-thô-phen ở chung nhóm người
Áp-sa-lôm phản loạn rồi
Vua Đa-vít đã cất lời cầu xin:
Lạy Chúa chớ gì lời khuyên
A-khi-thô-phen biến liền dại thôi
32. Khi Đa-vít tới đỉnh đồi
Nơi người ta lạy thờ thời Gia-vê
Ông Khu-sai người Ác-ki
Đến vua, áo mặc ông kìa xé tơi
Trên đầu bụi đất rắc rồi
Dính đầy nhơ bẩn tỏ thời buồn thiu!
33. Vua Đa-vít bảo ông sau:
"Ông qua, nên gánh nặng hầu cho ta!
34. Nếu ông trở lại thành nhà
Và thưa Áp-sa-lôm là như đây:
"Thưa đức vua chính tôi này
Là đày tớ của chính ngài dùng sai.
Trước tôi đày tớ cha ngài
Bây giờ ngài nhận tôi đây sai truyền.
Ông làm lạc những chương trình
Của ngay A-khi-thô-phen mưu bày
35. Các thày Xa-đốc còn đây
Ép-gia-tha với ông hai người này
Mọi điều nghe được vua bày
Ông cho các thày trên đây biết cùng
36. Hai thày còn có con luôn:
A-khi-ma-át là con của thày:
Xa-đốc hiện ở nơi này
Và Giô-na-than con thày gọi danh:
Ép-gia-tha ở trong thành
Các ông sẽ nhờ chúng loan tin này
Mọi điều nghe biết nơi đây
Hầu ta thấy được trở tay xoay vần.
37. Khu-sai bạn vua vào thành
Khi Áp-sa-lôm chiếm lần Gia liêm.
VUA ĐA-VÍT VÀ ÔNG XI-VA
CHƯƠNG 16
1. Đa-vít qua đỉnh núi liền
Vừa đây một lát bạn hiền Xi-va
Tộc Mơ-phi-bô-sét kia
Đến vua với đôi lừa đi tải thồ
Chở hai trăm bánh mì vô
Với cùng trăm thùng nho khô theo rồi
Một trăm trái quả cây tươi
Với cùng bầu rượu đầy cơi theo kèm
2. Đa-vít hỏi Xi-va liền
Ý ông muốn làm gì nên thứ này?
Ông Xi-va trả lời ngay:
Lừa thời hoàng gia cỡi đây đi lần
Bánh trái để tới tôi ăn
Rượu người mệt lả uống lân hoang rừng
3. Vua Đa-vít lại hỏi luôn:
Người con của chủ ngươi trong nơi nào?
Ông Xi-va vội thưa sau:
Ông này ở Gia liêm hầu chốn đây
Vì ông tự bảo mình ngay
"Hôm nay nhà Ích diên này trả ta
Vương quyền thuộc của Cha xưa
Ngày nay trả lại cho ta chủ nhà.
4. Đa-vít liền bảo Xi-va
Những gì thuộc Mơ-phi-bô-sét rồi
Tức thời thứ ấy thuộc ngươi
Ông Xi-va lại thưa lời như sau:
Tôi xin bái tạ vua nào
Ước chi tôi đẹp lòng hầu của vua?
SI-MY NGUYỀN RỦA VUA ĐA-VÍT
5. Đa-vít đến Ba-khu-rim
Một người từ đó ra liền đón luôn
Y cùng dòng tộc Sa-un
Tên Sim-y con của dòng Ghê-ra
Y vừa đi miệng buông ra
Những lời nguyền rủa độc qua miệng mồm
6. Y đôi đá Đa-vít luôn
Với bao tôi tớ đi cùng quanh đây
Mặc dầu có quân đội này
Và đoàn dũng sĩ bao vây quanh người.
7. Sim-y nguyền rủa hết lời:
Hỡi tên khát máu vô nòi cút ngay!
8. Gia-vê đổ xuống đầu mày
Hết nào máu của nhà này Sa-un
Bị mi cướp chiếm ngôi luôn
Chúa nay trao Áp-sa-lôm vương quyền
Và mi lãnh họa tai liền
Vì mi khát máu, một tên vô loài!
9. A-vi-sai con bà này
Xơ-ru-gia thưa vua ngay tức thì:
"Tại sao thằng chó chết kìa
Dám nguyền rủa đức vua như thế này?
Xin cho tôi chạy đến ngay
Chặt luôn đầu nó hiện nay cấp kỳ!
10. Vua Đa-vít nói tức thì:
Chuyện này chúng ta cần gì, các ngươi!
Hỡi con của chính dòng nòi
Bà Xơ-ru-gia luôn thôi trung thành
Nếu y nguyền rủa ta lần
Hoặc Gia-vê bảo cứ hằng rủa vua
Thời ai có dám hỏi là:
Tại sao mày làm thế qua việc này?
11. Vua liền bảo A-vi-sai
Và luôn cả chính các bày tôi ngài
Này con trai chính ta đây
Còn tìm hại mạng sống này của cha
Huống chi một kẻ nào kia
Thuộc về chi tộc Ben-gia-min rồi!
Mặc cho nó rủa nguyền thôi
Nếu Gia-vê đã truyền thời nó luôn
12. May ra Thiên Chúa đoái thương
Đến thời khổ cực ta đương chịu này
Và Ngài trả lại ta ngay
Phước lành thay thế lời đây rủa nguyền
13. Vua và đày tớ vẫn yên
Đi trên con lộ đường nguyên song hành
Sim-y kia cũng tiến trình
Một đường sườn núi trông nhìn đối nhau.
Vừa đi vừa chửi rủa gào
Và cùng ném đá sang hầu bên đây.
Y còn làm bụi tung bay
Mịt mù lên khắp nơi này đường đi!
14. Vua, toàn dân đến nơi kia
Mọi người mệt lả hết thì diễn ngay
Họ đều phải nghỉ ngơi này
Hầu cho lấy lại sức đây trong mình.
KHU-SAI ĐẾN VỚI ÁP-SA-LÔM
15. Áp-sa-lôm với đoàn binh
Người Ích diên chiếm Gia liêm thành trì
A-khi-thô-phen cùng đi
Và cùng Áp-sa-lôm kìa ở chung
16. Khu-sai người Ác-ki vùng
Bạn vua, gặp Áp-sa-lôm nói cùng:
"Vạn tuế cho đức vua luôn
Vạn tuế đức vua mọi đường tỏ ra"
17. Áp-sa-lôm bảo ông là:
Nghĩa tình với bạn ông đà thế ư?
Tại sao ông chẳng cùng đi
Với luôn bạn hữu đến kìa ở chung?
18. Khu-sai nói Áp-sa-lôm:
Gia-vê với dân giống dòng Ích diên
Đã đi kén chọn ai lên
Thì tôi tùy thuộc, sống bên luôn hoài
19. Và tôi phụ tá cho ai
Nếu không thuộc hẳn người này đó sao?
Xưa phò giúp cha cách nào
Nay tôi cũng phụ giúp hầu ngài đây!
ÁP-SA-LÔM VỚI TỲ THIẾP ĐA-VÍT
20. Bấy giờ Áp-sa-lôm này
Bảo A-khi-thô-phen ngay lời rằng
Các ngươi hãy họp nhau bàn
Xem chúng ta phải nên làm cái chi?
21. A-khi-thô-phen nói kìa:
Xin ngài đến với cung phi coi nhà
Của cha ngài đã dặn kia
Để toàn dân Ích diên thì thấy ngay
Ngài nên đáng ghét cha đây
Mọi người mạnh dạn theo ngài nhiều hơn!
22. Người ta căng bạt sẵn luôn
Trên sân thượng, Áp-sa-lôm lên nằm
Với cung phi ở cạnh đền
Trước ngay toàn thể Ích diên thấy rồi
23. Mưu bày cố vấn góp lời
Bấy giờ như thể sấm Ngài Gia-vê!
Người ta thỉnh vấn hỏi kìa
A-khi-thô-phen lời thì bàn ra
Đều nên giá trị trải qua
Cho Đa-vít lẫn Áp-sa-lôm này.

Samuen II - Chương 9 - 12

3. GIA ĐÌNH VUA ĐA-VÍT VÀ VIỆC KẾ THỪA
A. MƠ-PHI-BÔ-SÉT
VUA ĐA-VÍT XỬ TỐT VỚI CON TRAI
GIO-NA-THAN
CHƯƠNG 9
1. Vua Đa-vít hỏi cho ra
"Nhà Sa-un có ai đà sót đây?
Vì tình Giô-na-than này
Ta nay muốn thực hiện ngay nghĩa tình"
2. Nhà Sa-un sót một mình
Xi-va tôi tớ điệu liền trước vua
Vua Đa-vít hỏi hắn qua:
Ngươi đây tôi tớ Xi-va chẳng là?
Hắn liền thưa lại đức vua:
Xi-va chính thực thuộc nhà Sa-un!
3. Vua Đa-vít lại hỏi luôn:
Nhà Sa-un lại chẳng còn ai sao?
Hầu ta thực hiện cho nào
Nghĩa ân thề trước Chúa hầu diễn đây
Xi-va tâu đức vua ngay:
"Giô-na-than có con trai bại giò".
4. Vua hỏi nó đâu bây giờ?
Xi-va tâu với đức vua tức thì
Người này ở nhà Ma-khia
Con Am-miên, Cơ-đơ-va miền này
5. Vua sai đi đến nơi ngay
Triệu mời người ấy về đây luôn hoài
6. Mơ-phi-bô-sét con ngài
Giô-na-than cháu nội này Sa-un
Đến gần vua xụp lạy luôn
Mơ-phi-bô-sét này con, vua truyền
Cậu thưa vội vàng liền:
"Này tôi tớ của ngài xin nghe lời"
7. Đavít dạy chớ sợ rồi!
Ta nay muốn thực thi thời nghĩa ân
Vì cha ngươi chính bạn thân
Ta đây muốn trả lại liền ngươi đây
Mọi nơi đồng ruộng đất đai
Của Sa-un nội ngươi ngay tức thời
Còn ngươi ăn ở cùng nơi
Đồng bàn cứ mãi luôn thời với ta
8. Cậu liền bái lậy thưa là:
"Tớ tôi ngài thứ gì mà xứng đây?
Hầu ngài thương đoái đến này
Một con chó chết tôi nay đáng gì?
9. Vua vời Xi-va tức thì
Tớ tôi Sa-un đến kìa nói luôn:
Những gì thuộc về Sa-un
Và gia đình ông, ta thương ban rồi
Cho con cái của chủ ngươi
Nó đây đã nhận đất nơi tức thời.
10. Ngươi đi canh tác giúp người
Ngươi cùng con cái tớ tôi của mình
Đi thu hoạch được gì liền
Đem về cung cấp gia đình chủ ngươi
Hầu cho chúng được ăn rồi
Còn Mơ-phi-bô-sét thời cùng ta
Đồng bàn luôn mãi diễn ra
Vả Xi-va có người nhà quá đông
Mười lăm đứa con trai luôn
Với cùng hai chục người đương tôi đòi.
11. Xi-va tâu với vua lời:
"Mọi điều vua lệnh tớ tôi ngài rồi
Tớ tôi vâng lệnh tức thời
Thi hành theo đúng như lời vua ban
Còn Mơ-phi-bô-sét vâng
Sống như hoàng tử đồng bàn vua luôn
12. Mơ-phi-bô-sét ngươi con
Hiện còn bé nhỏ gọi thường Mi-kha
Mọi người trong nhà Xi-va
Đều là đày tớ chủ nhà của ông.
13. Mơ-phi-bô-sét ở luôn
Tại Gia Liêm được ăn cùng bàn vua
Ông mang tàn tật ngày xưa
Đôi chân què quặt trải qua lâu rồi!
B. CHIẾN TRANH CHỐNG AM-MÔN
SA-LÔ-MÔN RA ĐỜI
CÁC SỨ GIẢ BỊ NHỤC
CHƯƠNG 10
1. Sau đây vua của dòng nòi
Cháu con Am-môn qua đời diễn ra
Kha-nun con của vua cha
Đã lên kế nghiệp để mà quản cai
2. Vua Đa-vít mới nói ngay
Ta dùng tình nghĩa với này Kha-nun
Con vua Na-khát nối tông
Như vua cha xứ ấy luôn xưa rồi
Vua Đa-vít phái sai người
Đến chia sẽ nỗi buồn thời với vua
Nhưng khi tôi tớ sang qua
Tới miền đất của dòng nhà Am-môn
3. Các vương tướng tấu vua luôn:
Phải chăng Đa-vít kính tôn vua già
Sai người chia sẽ với vua
Hay là do thám xem ta cách nào?
Để hầu chiếm cứ thành sau
Nên Đa-vít phái người hầu đến nơi?
4. Vua Kha-nun lệnh bắt rồi
Mọi người tôi tớ mau thời đến đây
Đồng thời truyền lệnh ra này
Cạo đi một nửa râu ngay của người
Xé luôn nửa chiếc áo rồi:
Tới mông để vậy thải hồi về ngay
5. Người ta tin báo vua hay
Vua Đa-vít phái người sai đón về
Nhưng họ xấu hổ quá đi!
Vua liền sai nói tức thì như đây
Vậy thời cứ ở lại ngay
Tại Giê-ri-khô tới ngày mọc râu
Xong nào tươm tất về mau
Mọi người đón tiếp chẳng nào thấy chi!
TRẬN ĐẦU CHỐNG CON CÁI AM-MÔN
6. Cháu con Am-môn đó kìa
Thấy mình đáng ghét trước thì nhà vua
Nên Am-môn mới mưu đồ
Thuê người A-ram ở từ tận nơi:
Bết-rơ-khớp với đồng thời
A-ram ở Xô-va rồi giúp ngay
Số là hai vạn binh này
Vua thành Ma-a-kha đây cấp rồi
Một ngàn binh lính đến nơi
Dân thành Tốp: một vạn đôi trăm người
7. Đa-vít nhận tin cấp thời
Lệnh cho Giô-áp đưa rồi đạo quân
Các quân dũng sĩ lên đàng
Xuất quân tiến tới dàn hàng chiến chinh
8. Am-môn con cái ra liền
Bố binh dàn trận lối lên cổng thành
Các quân Xô-va A-ram
Quân A-ram Rơ-khớp, quân Tốp cùng
Quân Ma-a-khi giúp luôn
Họ đi dàn trận đóng chung ngoài đồng
9. Giô-áp thấy phải đối đương
Cả hai mặt trước sau cùng diễn đây
Nên ông tuyển chọn ra ngay
Trong toàn dũng sĩ của bày Ích diên
Một số dàn trận ngay liền
Hầu cho đối mặt trông nhìn A-ram
10. Phần quân còn lại trao lần
Cho A-vi-sai là anh em rồi
Để dàn trận chiến nhìn coi
Với Am-môn cháu con thời diễn ra
11. Rồi ông lên tiếng nói là:
Nếu quân A-ram mạnh đà hơn tôi
Em lên cứu giúp tức thời
Nếu quân Am-môn mạnh rồi hơn em
Tôi lui tới cứu em liền
Đôi bên nhắm hướng ngó nhìn hỗ tương.
12. Phấn khởi lên, hãy can trường
Vì dân của chúng ta luôn trông chờ
Vì bao thành của Chúa ta
Xin Gia-vê thực hiện cho tốt lành
13. Quân Giô-áp tiến giao tranh
Quân A-ram bỏ chạy tan tành rồi!
14. Khi Am-môn cháu con coi
Thấy A-ram chạy trốn thời thất kinh
Chúng thời cũng vội chạy liền
Trước A-vi-sai rút lên thành đồi
Sau khi chiến thắng địch rồi
Ông Giô-áp lại trở hồi Gia liêm.
TOÀN THẮNG QUÂN ARAM
15. A-ram thấy thua Ích diên
Vội cùng họp lại ngay liền bên nhau
16. Vua Ha-đát-ê-dê mau
Sai người chiêu mộ quân nào A-ram
Bên kia sông Cả hiện đang
Họ đi kéo đến Khê-lam gặp này
Sô-vắc tướng đạo quân đây
Của Ha-đát-ê-đê hiện nay cầm đầu
17. Người ta tin báo vua mau:
Vua Đa-vít vội thu hầu toàn quân
Ích Diên vượt sông Gio-đan
Tiến sang dàn trận sát gần Khê-lam
Người A-ram cũng dàn hàng
Song hành Đa-vít tiếp đàng giao tranh
18. Nhưng A-ram bỏ chạy lần
Trước ngay quân Ích diên dàn xông lên!
Vua Đa-vít hủy diệt liền
Bảy trăm chiến xa bị nghiền nát tan
Bốn trăm ngàn lính tiêu tàn
Tướng Sô-vác bị hạ nằm tại đây
19. Các vua chư hầu của ngài
Ha-đát-ê-đê thấy hoài bị thua
Bị quân Ích diên giệt tru
Chư quân bại trận nên lo cầu hòa
Qui phục Ích diên tỏ ra
Chẳng còn kêu cứu quân nhà Am-môn
TRẬN THỨ HAI CHỐNG LẠI CON CÁI
CỦA AM-MÔN
LỖI CỦA ĐAVÍT
CHƯƠNG 11
1. Nhằm vào những ngày mùa xuân
Vương hầu vua chúa ra quân giệt thù
Đa-vít sai Giô-áp đi
Cùng đoàn cận vệ với thì toàn dân
Ra quân tiêu diệt Am-môn
Và cùng vây hãm luôn dường Ráp-ba
Còn vua Đa-vít tại nhà
Ở ngay thành thị gọi là Gia-liêm
2. Buổi chiều vua đã dậy liền
Cùng đi bách bộ ở trên thượng sàn
Vua nhìn qua thấy rõ ràng
Một nàng đang tắm sắc nhan tuyệt vời
Vua liền truyền phái sai người
Điều tra cho kỹ ngay rồi nàng đây
Người ta trình báo vua hay
Bát-sê-va con gái ngài mang danh
Chính là ông Ê-li-am
Vợ quan U-ri-gia, làng Khết kia
4. Vua sai người đón nàng về
Nàng thời đã đến ở kìa bên vua
Vua liền kết hợp giao hòa
Bấy giờ nàng mới hết giờ tẩy dơ
Rồi nàng lại trở về nhà
An vui sống với phận là vợ quan
5. Sau nàng cảm thấy thai mang
Sai người đến báo vua tường rõ đây
Thưa vua thiếp đã có thai
Hầu xem vua định việc này ra sao
6. Vua sai phái người đến mau
Nói cùng Giô-áp như sau những lời
Hãy sai U-ri-gia người
Giống dòng nòi Khết cấp thời gặp ta
Giô-áp sai U-ri-gia
Trở về đến gặp vua Đa-vít rồi
7. Khi U-ri-gia đến nơi
Vua liền thăm hỏi hết lời với ông
Về Giô-áp với chiến trường
Quân binh chiến sự diễn luôn cách nào
8. Rồi vua truyền xuống nhà mau
Để lo rửa ráy luôn hầu chân tay
U-ri-gia ra khỏi đây
Có người bưng đến lộc này vua ban
9. Nhưng U-ri-gia vẫn nằm
Với cùng quân lính tại nơi cung đình
Chẳng đi xuống tại nhà mình
Theo như lệnh của vua truyền cho ông
10. Người ta tin báo vua luôn
Quan U-ri-gia đã không xuống nhà
Vua liền hỏi U-ri-gia
Chẳng là ngươi đã đi xa về rồi
Sao không xuống nhà nghỉ ngơi
Để cùng thăm vợ ở nơi nhà người?
11. U-ri-gia đáp trả lời
Hòm bia Ích diên đồng thời Giu-đa
Vẫn luôn ở tai lều da
Tướng Giô-áp chủ tôi và bao nhiêu
Tớ tôi của Chúa thượng nhiều
Còn đang đóng trại nơii hầu đồng không
Chính tôi lại ở nhà luôn
Uống ăn với vợ thương đề huề
Tôi xin lấy mạng vua kìa
Và luôn hồn vía trong thì ngài đây
Thề rằng tôi chẳng làm ngay
Việc làm như thế trước ngài diễn ra
12. Vua liền bảo U-ri-gia
Ở thêm ngày nữa rồi ta sai nào
Ngày mai vua phải đi mau
U-ri-gia ở lại hôm sau tiếp liền
Thế là ông ở Gia-liêm
Chính nơi sân đó trước thềm điện cung
13. Vua Đa-vít đã mời ông
Dùng luôn một bữa tiệc chung với ngài
Vua đây đã chước rượu rồi
Quan dùng say sỉn mệt người nhừ luôn
Về chiều ông lại nghỉ chân
Tại giường ông nghỉ đã nằm trước đây
Với bao quân lính nơi này
Chứ không về ở nhà ngay của mình
14. Sáng nay vua viết thư liền
Trao ông chuyển Giô-áp trên chiến trường
15. Trong thư vua đã viết rằng
Hãy đưa U-ri-gia hàng đầu quân
Nơi nào nặng nhất nguy nan
Rồi lui bỏ lại địch tràn giết ông
16. Giỗ-áp thám sát thành luôn
Tìm ra chỗ thật lối đường hiểm nguy
Đặt U-ri-gia vào kìa
Nơi đây để địch giết đi ông này
17. Bấy giờ thù địch bủa vây
Giao tranh Giô-áp liền ngay cấp kì
Nhiều người ngã gục nằm kìa
U-ri-gia tộc Khết thì chết mau
18. Giô-áp sai phái về nào
Trình bày vua biết trận hầu diễn ra
19. Ông truyền lính biệt phái là
Anh trình trận đánh trải qua xong rồi
20. Nếu vua xung giận hỏi luôn
Tại sao các người đến nơi gần thành
Để cùng diễn tiến giao tranh
Chẳng biết địch ở trên nhằm xuống sao
21. Ai hạ A-vi-mê-léc nào
Con Giơ-rúp-bê-sét hầu chết đây
Chẳng là mụ đàn bà này
Liệng cho thớt đá trúng ngay chết liền
Tại nơi Ta-vét khiếp kinh
Tại sao tiến đến Gát thành nơi đây
Thời anh sẽ nói như này
Cả U-ri-gia chết ngay cấp thời
22. Quân binh diệt phái đến nơi
Trình bày vua biết bao lời dặn đây
23. Anh còn trình báo vua ngay
Địch thù mạnh thế hơn này chúng tôi
Họ xông ra đánh tức thời
Đuổi chúng tôi tận ngoài nơi cánh đồng
Chúng tôi ép họ lui luôn
Đẩy xua họ chạy lui trong cổng thành
24. Từ trên tường chúng bắn lần
Xuống đầu các tớ tôi tràn lan đây
Một phần tôi tớ của ngài
Đã thời ngã gục liền ngay bấy giờ
Cả tôi tớ U-ri-gia
Tộc dòng Khét cũng lăn ra chết liền
25. Vua căn dặn bảo chiến binh
Về cho Giô-áp hiểu nên như này
Chớ phiền lòng bởi việc đây
Việc binh đao thế luôn bày diễn ra
Nay người ta bị trải qua
Mai người khác tới cũng đà ngã mau
Hãy can đảm tiếp đánh nào
Cố công hạ được thành hầu mới thôi
Người đi ủy lạo ông rồi
Bao lời khích lệ an vui phận mình
26. Vợ U-ri-gia nhận tin
Chồng bà đã chết bà liền ma chay
27. Khi tang lễ đã qua ngày
Vua Đa-vít phái người đây đón bà
Vào đền làm bạn với vua
Rồi bà đã hạ sinh đà con trai
Nhưng việc làm của vua đây
Đã không đẹp lòng Chúa ngay đó rồi.
NGÔN SỨ NA-THAN TRÁCH VUA ĐA-VIT
VUA ĐÃ HỐI LỖI
CHƯƠNG 12
1. Chúa sai Na-than đến nơi
Gặp Đa-vít với những lời trách than?
Có hai người ở một thành
Một người giàu có, một anh nghèo nàn
2. Người giàu súc vật tràn lan
Chiên dê, bò vật ngổn ngang bao đàn
3. Người nghèo chẳng có gì hơn
Ngoài chiên cái nhỏ mua luôn đem về
Ông nuôi nó lớn bên kề
Với cùng con cái ông kia trong nhà
Nó ăn chung bánh bày ra
Uống chung chén nước cùng gia đình này
Ngủ bên lòng của ông đây
Coi như con gái ở ngay bên mình
4. Khách thăm người dấu đến liền
Ông này tiếc chẳng bắt chiên dê bò
Của mình làm thịt đem vô
Đãi bằng nữ khách xơi cho no lòng
Ông đi bắt trộm chiên luôn
Của người nghèo khó đãi ông khách mình
5. Vua Đa-vít nổi sùng lên
Với người ấy, đoạn nói liền Na-than:
Có Chúa hằng sống đây rằng:
Kẻ làm việc ấy rõ ràng chết ngay
6. Phải hoàn tất bốn chiên này
Vì không thương xót người đây tức thời
7. Na-than nói Đa-vít lời:
Con người ấy chính thực rồi là ông
Gia-vê Chúa Ích diên luôn
Ngài thời đã phán ra trong những lời:
Chính Ta đã xức dầu rồi
Và cùng tấn phong cho người làm vua
Trên dân Ích diên của Ta
Ta đây giải thoát ngươi đà khỏi tay
Vua Sa-un ám hại ngay
Bao lần tìm cách mưu bày diệt ngươi
8. Ta ban nhà Sa-un rồi
Đặt bao vợ chúng dưới thời ngươi đây
Nếu bấy nhiêu còn ít này
Ta ban thêm gấp mấy ngay tức thời
9. Vậy sao khinh dể Chúa Trời
Hầu làm sự dữ trước nơi Ngài rồi
Ngươi dùng gươm để giết người:
Đâm U-ra-gia dòng nòi Khết đây
Để đi đoạt vợ quan này
Ngươi dùng gươm giáo con bày Am-môn
Diệt trừ U-ra-gia luôn
Cướp ngay vợ nó thành hôn với nàng
10. Bây giờ gươm giáo sẵn sàng
Chực rình đâm chém họ hàng nhà ngươi
Vì ngươi khinh dể Ta thôi
Cướp vợ U-ri-gia rồi kết hôn
11. Gia-vê phán dạy với ông
Ta dùng thân quyến tông dòng ngươi đây
Gây ra hiểm họa luôn ngay
Cho nào chính thực ngươi này diễn ra
Ta trao các vợ ngươi kia
Vào tay bao kẻ tranh thì quyền ngươi
Nó nằm với vợ ngươi rồi
Giữa thanh thiên bạch nhật thời diễn ra
12. Ngươi làm lén lút trải qua
Ta làm điều ấy trước nhà Ích diên
Và ngay giữa buổi thanh thiên
Mọi người đều thấy rõ lền bày phơi?
13. Bấy giờ Đa-vít cất lời
Nói cùng Na-than tức thời như sau:
"Tôi nay đã phạm tội vào
Chống cùng Thiên Chúa tối cao tôi rồi!"
Ông Na-than nói vua lời:
Gia-vê Ngài sẽ bỏ rơi lỗi lầm
Cho nên vua chẳng bị hành
Bởi đâu án phạt ra làm chết đi
14. Thay vào công việc ông kìa
Coi thường Thiên Chúa nói thì lộng ngôn
Cho nên đứa bé sinh luôn
Nó thời phải chết thay ông mau rồi
15. Đoạn ngôn sứ Na-than thời
Bỏ vua Đa-vít để lui về nhà
CON BÀ BA-SÊ-VA CHẾT -
SA-LÔ-MÔN CHÀO ĐỜI
Chúa phạt bé trai sinh ra
Do bà vợ U-ri-gia chào đời
Cho vua Đa-vít tiếp nòi
Bằng cơn bệnh nặng nhập người của em
16. Vua cầu khẩn cho bé liền
Ăn chay nhiệm nhặt ngủ đêm đất nền
17. Kỳ hào quyến thuộc nài xin
Để vua chỗi dậy giải phiền đỡ cơn
Vua không đứng dậy được luôn
Đồng thời chẳng chịu ăn dùng chút chi.
18. Bảy ngày sau bé chết đi
Triều thần sợ chẳng dám thì hở môi!
Báo vua biết bé chết rồi
Họ liền nói với nhau lời như sau:
Nó còn sống ta nói nào
Vua đây cũng chẳng nghe hầu điều chi
Bây giờ làm cách nào kia
Nói ra để được vua nghe điều này?
E rằng vua sẽ làm ngay
Điều gì có hại để gây ra nào
19. Thấy tôi tớ rỉ tai nhau
Vua Đa-vít biết bé hầu chết đây
Nên vua hỏi họ liền ngay:
Phải chăng đứa bé hiện nay chết rồi?
Họ liền vội vã thưa lời:
Vâng tâu vua: Bé mới thời chết đây!
20. Vua Đa-vít chỗi dậy ngay
Thay đồ, tắm rửa, dầu này xức thơm
Rồi ông vào nhà Chúa luôn
Sấp mình phủ phục kính tôn lạy thờ
Sau ông lại trở về nhà
Sai người dọn bữa ông đà ăn ngay
21. Triều thần hỏi vua lời này:
Khi em bé sống thời ngài ăn chay
Cùng than khóc đứa bé đây
Khi em chêt lại dậy ngay, bữa dùng?
22. Vua Đa-vít trả lời luôn:
Bao lâu nó sống ta ăn chay trường
Và than khóc bởi nghĩ rằng:
Gia-vê thương xót sẽ ban sống hoài
23. Bây giờ nó đã chết đây
Ta thời phải tịnh chay này làm chi
Cách sao đem nó trở về
Chính ta đến với nó kìa chớ đâu
Nó còn có thể về nào
Với ta tại chốn này hầu diễn ra?
24. Vua an ủi Bét-sê-va
Và rồi ăn ở với bà nữa luôn
Sau bà sinh hạ cậu con
Vua liền gọi Sa-lô-môn danh này
Gia-vê thương mến bé đây
Tương lai sẽ đặt nối dài cha anh
25. Chúa sai ngôn sứ Na-than
Đến nơi cho biết việc làm Gia-vê
Và ông sẽ đặt tên kia
Cho em là Giơ-đi-đơ-gia này.
HẠ THÀNH RÁP-BA
26. Giô-áp đánh Ráp-ba ngay
Thành con cái Am-môn nay chiếm rồi
27. Ông sai biệt phái tức thời
Về trình vua biết với lời như sau
Tôi tấn công ráp-ba mau
Còn chiếm thành dưới có nhiều nước nôi.
28. Giờ đây xin vua thâu hồi
Số quân còn lại đem rồi vây bao
Kẻo tôi hạ thị thành nào
Rồi đây nó lại mang hầu tên tôi
29. Vua quy tụ hết quân rồi
Đến thành Ra-ba luôn thôi chiếm lần
30. Vua cầm vương miện chúa thành
Nặng ba chục kí vàng làm thành nên
Một viên ngọc quý cẩn lên
Vua đem viên ngọc đặt trên đầu mình
Vua còn thâu chiến phẩm liền
Của nào thành thị để đem ngay về
31. Còn bao dân chúng thành trì
Vua đem bắt chúng phải thi hành nghề
Cầm cưa, bừa sắt, rìu kìa
Rồi đi đúc gạch, mọi nghề làm luôn
Vua đi xử thế hết trơn
Với bao thành thị Am-mon nữa kìa
Rồi vua binh lính rút đi
Trở về doanh dại nơi kìa Gia-liêm

Samuen II - Chương 5 - 8

2. ĐAVÍT VUA GIUĐA VÀ ÍCH DIÊN
ĐAVÍT ĐƯỢC TẤN PHONG VUA ÍCH DIÊN
CHƯƠNG 5
1. Mọi chi tộc của Ích diên
Đến vua Đa-vít tại miền Khép-rôn
Mọi người cất tiếng nói luôn:
Chúng tôi đây cốt nhục tông dòng ngài
2. Ngày xưa Sa-un quản cai
Chính ngài điều khiển chúng tôi ra vào
Gia-vê phán dạy ngài sau:
"Chính ngươi chăn dắt dân nào của Ta
Ích diên được gọi danh là:
Ngươi là thủ lãnh dòng nhà Ích diên"
3. Chư ngài kỳ mục đến bên
Gặp Đa-vít ở tại miền Khép-rôn
Đa-vít lập ước giao luôn
Tại nơi Khép-rôn này dường diễn kia
Trước nhan Thiên Chúa Gia-vê
Họ xức dầu tấn phong kìa cho ông
Đặt Đa-vít làm vua luôn
Cho toàn thể Ích diên tông dòng nòi.
4. Vua Đa-vít đã lên ngôi
Khi ông ba chục tuổi đời tròn niên
Ông lên cai trị cầm quyền
Được luôn bốn chục năm liền trên ngôi
5. Tại nơi Khép-rôn quản coi
Bảy năm sáu tháng tộc nòi Giu-đa
Ở Gia Liêm đã làm vua
Giu-đa cùng tất cả nhà Ích diên
Trong vòng thời hạn diễn liền
Ba mươi ba năm tiếp liên kéo dài
ĐÁNH CHIẾM GIA-LIÊM
6. Vua cùng bộ hạ tiến lên
Đánh quân Giơ-vút tại miền Gia Liêm
Là dân bản xứ lâu niên
Chúng thưa vua Đa-vít liền như sau:
Ông không vào được đây đâu
Vì người mù, kẻ què hầu đẩy lui
Nghĩa là ông Đa-vít thời
Ngài không thể tới được nơi chốn này"
7. Vua Đa-vít đã chiếm ngay
Được đồn lũy Si-on đây thị thành
Dùng tên Đa-vít đặt danh:
Thành vua Đa-vít ngay lần tên đây.
8. Ngày này Đa-vít nói ngay:
Ai nào muốn đánh dân này gọi danh
Là người Giơ-vút sắc dân
Hãy qua đường hầm vào lần tấn công!
Hỡi người mù, kẻ què luôn
Là thành phần Đa-vít đang ghét này
Thế nên mới nói ra đây
Mù, què chẳng thể vào ngay nới đền
9. Trong đồn Đa-vít ở liên
Gọi thành Đa-vít là tên xưng này.
Rồi ông xây dựng quanh ngay
Từ nền Mi-lô chạy dài vào trong
10. Đa-vít ngày mạnh thế hơn
Gia-vê Chúa đạo binh thường bên vua
11. Khi-ram vua của thành Tia
Phái sai sứ giả đem kìa đến nơi
Dâng vua Đa-vít tức thời:
Gỗ bá hương, thợ mộc rồi thợ xây
Đẽo đá cất dựng lên ngay
Ngôi nhà vua Đa-vít đây ngự vào
12. Vua Đa-vít biết rõ nào
Gia-vê chọn đặt mình hầu làm vua
Quản cai Ích diên trải qua
Vì Ích diên giống nòi cho riêng Ngài
Ngài làm chính vương quyền này
Trở nên vinh hiển mỗi ngáy thêm hơn
CON GÁI CỦA ĐA-VÍT TẠI GIA-LIÊM
13. Sau khi bỏ rời Khép-rôn
Đa-vít cưới vợ thêm luôn cho mình
Với hầu thiếp ở Gia Liêm
Để rồi trai gái sản sinh cho đời
14. Tại Gia Liêm vua sinh sôi
Sa-mu-a, Sô-váp rồi Na-than
Tiếp Sa-lô-môn được sanh
Sau liên tiếp tiến trình sinh ra
15. Ghíp-kha, E-li-su-a
Nê-phéc, Gia-phia trải qua chào đời
16. E-li-sa-ma tiếp nòi
Và En-gia-đa chào đời sinh sôi
E-li-phê-lét tiếp thời
Đó là mười một con ngài sinh ra.

CHIẾN THẮNG QUÂN PHI-LI-TINH
17. Phi-li-tinh nhận tin là
Người ta xức dầu tiếp đà tấn phong
Đa-vít vua Ích diên luôn
Toàn quân tiến đến tấn công bắt ngài
Vua Đa-vít được tin này
Liền đi ẩn náu vào ngay lũy đồn.
18. Phi-li-tinh tiến đến luôn
Tràn vào thung lũng của vùng Ra-pha
19. Đa-vít thỉnh ý Gia-vê:
Chúng tôi tiến đánh địch kìa được không?
Liệu Ngài có nộp chúng luôn
Cho tôi tận diệt tiêu tùng chúng đi?
Gia-vê liền đáp tức thì:
"Xông lên tiến đánh chúng kìa cho nhanh
Ta trao Phi-li-tinh lần
Vào tay tay ngươi để diệt tan chúng liền.
20. Đến Ba-san Pơ-ra-xim
Đa-vít đánh Phi-li-tinh tan tành
Vua liền thưa Chúa rõ rành:
Gia-vê đã chọc thủng quân thù rồi
Trước ngay con mắt của tôi
Như là chọc lủng bờ nơi nước tràn
Thế nên thiên hạ kêu danh:
Ba-san Pơ-ra-xim thành tên đây
21. Chúng liền bỏ lại nơi này
Các thần tượng chúng tràn đầy ngồn ngang
Vua Đa-vít với đoàn quân
Đã thu lượm lấy để mang về liền
22. Quân Phi-li-tinh lại lên
Tràn đầy thung lũng của miền Ra-pha
23. Đa-vít lại thỉnh Gia-vê
Và Ngài phán dạy: chớ thì lên đây
Đem quân đánh tập hậu ngay
Dàn quân đợi miền cây này Tàm-ma
24. Khi nào nghe bước chân ra
Ở trên ngọn cây Tàm-ma nơi này
Bấy giờ ngươi hãy tra tay
Tấn công nhanh chóng như bay diệt trừ
Vì Gia-vê sẽ cùng đi
Trước người để đánh Phi- li-tinh này.
25. Vua Đa-vít thực hiện ngay
Như Gia-vê dậy truyền bày cho vua
Vua đánh Phi-li-tinh thua
Từ Ghê-va tới rồi kìa Ghê-đê.
RƯỚC HÒM BIA VỀ GIA-LIÊM
CHƯƠNG 6
1. Vua Đa-vít tụ quy về
Trọn toàn quân sĩ của kìa Ích diên
Là ba chục nghìn quân binh
Để hầu chuẩn bị tiếp liên lên đường
2. Vua Đa-vít toàn dân luôn
Đến Ba-a-lê thuộc vùng Giu-đa
Nghinh Hòm bia Chúa về nhà
Hòm bia mang danh Chúa cơ binh đoàn
Đấng ngự trên của chư thần
Kê-ru-bim hằng ở gần Chúa luôn
3. Hòm bia Chúa đặt ở trong
Một xe mới từ nhà ông danh này
A-vi-na đáp rước ngay
Vì nhà của ông ở ngay trên đồi
Các con của ông hai người
Út-da và Ác-giô thời dắt xe
4. Họ đưa xe từ nhà kìa
Ác-giô đi phía trước thì Hòm bia
5. Vua Đa-vít với dân kìa
Múa ca phía trước Gia-vê vui hòa
Cùng bao nhạc cụ làm ra
Bằng gỗ trắc bá, thanh la, đàn cầm
Đàn sắt, trống khẩu vang ầm
Thanh la, chũm chọe hòa làm vang ran
6. Khi đoàn rước mới tới sân
Nơi phơi lúa của Na-khôn tức thời
Út-da chìa tay kéo lôi
Giữ Hòm bia bởi bò rời trượt chân
7. Gia-vê thịnh nộ nổi cơn
Phạt cho Út-da chết luôn tức thời
Bởi vì tội lỗi lầm rồi
Chúa thời đã phạt chết tươi nằm kề
8. Đa-vít cũng bực tức thì
Bởi vì Chúa phạt chết kìa Út-da
Người ta gọi nơi ấy là
Pê-rét Út-da kéo đà đến nay
9. Ngay hôm ấy Đa-vít này
Biết sợ Chúa đã nói ngay những lời
Hôm bia Chúa đến với tôi
Làm sao được việc này thời diễn ra
10. Vua Đa-vít đổi hướng qua
Rước hòm bia Chúa về nhà baạn ông
Là ông Ô-vết Ê-đôm
Người thành thị Gát quê hương hiện thời
11. Hòm bia Chúa ở đây rồi
Thời gian ba tháng trong nơi nhà này
Gia-vê đã chúc lành ngay
Ông và toàn quyến gia đầy muôn ân
12. Người ta báo Đa-vít nhanh
Hòm bia Chúa giáng phúc lành xuống luôn
Gia đình Ô-vết Ê-đôm
Với tất cả những gì ông có này
Đa-vít đã đến rước ngay
Hòm bia Thiên Chúa về đây nhà mình
Kêu thành Đa-vít chính danh
Lễ nghi cung rước liên hoan tưng bừng
13. Hòm bia tiến sáu bước đường
Vua Đa-vít sát tế luôn con bò
Và con bê béo còn tơ
Tiến dâng hiến tế lên cho trước ngài
14. Vua quấn Ê-phốt vải gai
Hát ca múa nhảy trước Ngài Gia-vê
15. Đa-vít với toàn dân kìa
Rước Hòm bia giữa tiếng tù và ran
16. Hòm bia vào tới cửa thành
Gọi thành vua Đa-vít danh xưng này
Mi-khan con Sa-un đây
Từ nơi cửa sổ nhìn ngay rõ ràng
Đa-vít nhảy múa hát vang
Trước nhan Thiên Chúa thời nàng tỏ khinh
17. Hòm bia được rước vào liền
Đặt nơi chính giữa lều riêng dành này
Chính vua Đa-vít dọn đây
Rồi vua dâng tiến trước Ngài Gia-vê
Các lễ thượng hiến dâng kìa
Đồng thời lễ kỳ an thì tiến dâng
18. Khi hoàn tất các việc làm
Vua nhân danh Chúa binh đoàn chúc ân
Cho toàn thể Ích diên dân
Phước lành Thiên Chúa đổ trên dân tình
19. Rồi vua ohân phát ngay liền
Cho tòan dân chúng Ích-diên nơi này
Nam nhân nữ giới tới đây
Mỗi người bánh ngọt thịt này bánh nho
Toàn dân lãnh lấy phần cho
Rồi ai nấy trở lại vô nhà mình
20. Khi Đa-vít trở về liền
Để hầu chúc phúc gia đình ông luôn
Mi-khan con của Sa-un
Đón Đa-vít bảo ngay ông những lời
Vua Ích diên hôm nay rồi
Thật là vang vẻ nhất đời diễn ra
Khi ngài hăm hở trải qua
Trước bao tớ nữ của nhà mình đây
Giống như tên tục tử này
Trần truồng để lộ phơi bày hàn ra
21. Vua Đa-vít nói với bà
Trước nhan Thiên Chúa Ngài đà chọn tôi
Thế cha thay cả dòng nòi
Đặt tôi lãnh đạo dân này Ích diên
Trước nhan Ngài tôi vui liên
Hát ca nhảy múa vững tin vào Ngài
22. Tôi còn phải hạ mình rồi
Coi mình hèn hạ trước đời nhìn đây
Nhưng trước bao nữ tỳ này
Tôi nay danh giá hơn ngay mọi người
23. Thế nên Mi-khan kia ơi
Con cái Sa-un sẽ thời sẻ son
Tới khi nàng vãng sinh luôn
Vẫn không có được đứa con chào đời
LỜI SẤM CỦA NA-THAN
CHƯƠNG 7
1. Vua nơi cùng diện thảnh thơi
Chúa cho thù địch hết thời nhiễu nhương
2. Bây giờ vua nói ra luôn
Với Ngài Na-than sứ ngôn truyền rằng
Tôi trong nhà gỗ bà hương
Còn Hòm bia Chúa vẫn trong nhà lều
3. Na-than nói với vua sau
Điều gì đã ấp ủ lâu trong lòng
Hãy đem ra thực hiện luôn
Vì Thiên Chúa ở với ông mãi hoài
4. Nhưng đêm ấy Chúa phán rồi
Với Na-than sứ ngôn lời như sau
5. Hãy đi đến nói mau nào
Với Đa-vít tớ tôi hầu của ta
Gia-vê phán dậy cho là:
Há ngươi xây cất nhà Ta ở nào?
6. Từ ngày Ta dắt đem mau
Ích diên con cái khỏi hầu xứ Ai
Mãi cho đến tận hôm nay
Ta không hề ở trong ngay nhà nào
Nhưng Ta rong ruổi trướng lều
Dưới nơi nhà tạm ở hầu khắp nơi:
7. Suốt thời rong ruổi các ngươi
Giữa toàn dân Ích diên thời tới nay
Có bao giớ Ta tỏ bày
Một lời đòi hỏi với ngay ai nào?
Đúng làm thủ lĩnh dòng trào
Ta đây đã đặt để hầu quản coi
Sao không cất cho Ta rồi
Một ngôi nhà gỗ tòan thời bá hương?
8. Bây giờ ngươi hãy nói luôn
Cho tôi tớ Đa-vít tường như đây
Chúa muôn cơ binh phán này
Chính Ta cất nhắc ngươi ngay lên rồi
Từ ngoài đồng cỏ chăn nuôi
Đem làm thủ lĩnh dòng nòi Ích diên
9. Ngươi đi đâu Ta đến liền
Mọi thù địch đã bị nghiền trước ngươi
Ta làm danh được rạng ngời
Sánh so lớn nhất khắp nơi gian trần
10. Ta tìm chỗ ở cho dân
Định cư tại chốn đã lần kiếm ra
Dân không còn sợ trải qua
Hung thù chẳng áp bức như thưở đầu!
11. Từ ngày đặt thủ lĩnh vào
Quân cai Ích diên dòng trào dân Ta
Ngươi đây yên nghỉ an hòa
Chỉ ngươi Thiên Chúa báo cho điều này
Gia-vê Thiên Chúa chính Ngài
Sẽ làm cho chính ngươi đây có nhà
12. Khi ngày đời ngươi vãng xa
Ngươi nằm xuống nghỉ xum hòa tổ tiên
Ta cho dòng giống ngươi liền
Đứng lên kế vị sản sinh một người
Bởi từ lòng dạ của ngươi
Ta trao vương niệm mọi thời vững hơn
13. Chính nó xây dựng nhà luôn
Để tôn kính danh Ta thường diễn ra.
Ta làm ngai nó trải qua
Vững bền mai mãi kéo đà chẳng ngơi.
14. Ta là cha của nó rồi
Nó đây là chính con thời của Ta
Khi sai trái lỗi bày ra
Ta dùng roi sửa, đòn kìa phạt cho
15. Tình thương không bỏ bao giờ
Nhưng Ta đã bỏ rời kìa Sa-un
Khiến cho bị truất bỏ luôn
Loại đi cho khỏi ngươi dường diễn ra.
16. Nhà ngươi nước ngươi trải qua
Vững bền mãi mãi nhan Ta tiếp thời
Ngai ngươi cứ mãi luôn rồi
Trường tồn bền vững muôn đời chẳng ngơi
17. Na-than nói Đa-vít thời
Những lời những việc nhìn coi thấu tường.
VUA ĐA-VÍT CẦU NGUYỆN
18. Đa-vít vào ngồi chầu luôn
Trước nhan Thiên Chúa thưa dường như đây
Lạy Gia-vê tôi là ai?
Và dòng họ của nhà tôi là gì?
Để Ngài ban tặng tức thì
Cho tôi được đủ mọi bề hôm nay?
19. Ngài còn coi quá ít này
Hứa cho nhà tớ tôi đây của Ngài
Một tương lai thật lâu dài
Phải chăng là luật thường ngay loài người
Lạy Gia-vê Chúa của tôi
Thật Ngài đã đoái thương rồi tôi đây!
20. Tôi còn nói chi được này
Lạy Gia-vê Chúa Trời, Ngài biết tôi
Là tôi tớ của Ngài rồi
Ngài thương chiếu cố tức thời hết đây
21. Vì lời Ngài đã phán này
Và theo ý muốn của Ngài thương đây
Ngài làm việc vĩ đại hoài
Ban cho tôi tớ Ngài nay biết dường
22. Ngài thời vĩ đại phi thường
Lạy Gia-vê có ai luôn như Ngài
Chẳng Chúa nào khác giống ngay
Chỉ duy nhất một Ngài này mà thôi
Theo như mọi sự đến rồi
Chúng tôi được thấy rõ thời hiện nay.
23. Có dân nào giống dân Ngài
Là dòng giống của chúng này Ích diên
Gia-vê đã đến cứu liền
Để làm dân Chúa, đặt tên cho hoài
Thực thi việc lớn lao này
Gây nên khủng khiếp đuổi bày giặc ngay
Cùng thần tượng chúng xa bay
Khỏi dân Ngài cứu từ Ai cập về
24. Ngài lập Ích diên tức thì
Thành nên dân Chúa trọn bề mãi luôn
Lạy Gia-vê Chúa chí tôn
Ngài là Thiên Chúa chúng sùng kính đây
25. Bây giờ lạy Chúa xin Ngài
Giữ gìn mãi mãi lời này phán ra
Về tôi tớ của Ngài là
Và về dòng dõi của nhà nó kia
Xin Ngài hành động tức thì
Như lời Ngài đã truyền đi cấp thời
26. Danh Ngài vĩ đại muôn đời
Người ta sẽ nói Chúa Trời đạo binh
Là Chúa thống trị Ích diên
Nhà tôi tớ Đa-vít nên vững bền
Trước nhan Thiên Chúa uy quyền
Muôn đời muôn thưở tiếp liền bình yên
27. Lạy Thiên Chúa các đạo binh
Cùng là Thiên Chúa Ích diên dòng nòi
Chính Ngài mặc khải cho tôi:
Ta đây sẽ dựng cho ngươi một nhà
Nên tôi đây mới dám thưa
Dâng lên Thiên Chúa lời ca nguyện cầu.
28. Giờ đây lạy Chúa thật nào
Chính Ngài Thiên Chúa lời hầu phán ra
Quả lời chân thật thực là
Ngài thời hứa phước lành đã ban tôi
29. Vậy xin Ngài giáng phước thôi
Cho nhà tôi tớ Ngài thời hiện nay
Hầu nhà ấy được kéo dài
Lưu tồn mãi trước nhan Ngài muôn năm
Bởi vì lời Chúa hứa ban
Và nhờ Ngài giáng phước lành nhà đây
Thời nhà tôi tớ của Ngài
Được luôn chúc phúc mãi hoài diễn ra.

CÁC CUỘC GIAO TRANH DƯỚI
TRIỀU ĐA-VÍT
CHƯƠNG 8
1. Sau đây Đa-vít đánh cho
Phi-li-tinh bại trận ra nhục nhằn
Đoạt quyền bá chủ trọn toàn
Khắp trên các xứ, khắp phần đất đai
2. Đánh cho Mô-áp bại ngay
Bắt đi nằm rạp lấy dây đo liền:
Hai dây đo đúng tử hình
Một dây đo đúng cho sinh sống đời
Người Mô-áp phải làm tôi
Cho vua Đa-vít đồng thời cống liên
3. Vua còn đánh bại ngay liền
Ha-đát-ê-đê vua miền Xô-va
Con ông Rơ-khớp dòng nhà
Chiếm vùng sông Cả lập ra chủ quyền
4. Đa-vít bắt được ngay liền
Của vua này số một nghìn bảy trăm
Kỵ binh với hai vạn quân
Đa-vít cho cắt nhượng chân ngựa này
Những con ngựa kéo xe đây
Chỉ còn để lại một bày trăm con.
5. Người A-ram hiện sống luôn
Tại Đa-mát đến nơi cùng cứu nguy
Cho vua vùng Xô-va kia
Nhưng vua Đa-vít đã thì hạ ngay
Cho quân A-ram chết đây
Tổng kê hai vạn quân này A-ram
6. Vua Đa-vít đã đặt lần
Những quan trấn thủ quyền hành quản cai
A-ram , Đa-mát nơi này
Người A-ram trở thành ngay chư hầu
Cống dâng vua Đa-vít mau
Chúa cho Đa-vít tới đâu thắng liền
7. Vua Đa-vít lệnh ra truyền
Thâu luôn các thuẫn vàng tuyền trong tay
Bày tôi vua bị chết đây
Đem về lưu giữ kho này Gia Liêm
8. Tại nơi Ba-tác tiếp liền
Bê-rô-thai: các thành miền thuộc vua.
Ha-đát-ê-dê sẵn kia
Vua Đa-vít lệnh thu về đồng thau
9. Tô-i vua Kha-mát mau
Nghe tin Đa-vít đánh vào đoàn quân
Của Ha-đát-ê-dê lần
Diệt tru loại hết quân tan rã rời
10. Vua Tô-i đã truyền rồi
Con Gio-ran đến đem lời vấn an
Chúc mừng Đa-vít hoàn thành
Thắng Ha-đát-ê-dê lần tan bay
Vì ông là địch thù này
Của vua Tô-i tháng ngày diễn ra
Gio-ran đem đến món quà
Những đồ vàng bạc với ba đồ đồng
11. Đa-vít đem thánh hiến luôn:
Các đồ vật ấy với cùng biết bao
Đồ vàng, đồng, bạc thu vào
Nơi chư dân bại trận mau đem về
12. Của A-ram, Mô-áp kìa
Với cùng Am-môn, Phi-li-tinh này
Của người A-mê-lếch đây
Cũng như chiến phẩm thu ngay đem về
Của vua Ha-đát-ê-đê
Con ngài Rơ-khớp vua kìa Xô-va
13. Đa-vít danh tiếng vang xa
Trên đường về thắng trận nhà Ê-đôm
Diệt mười tám nghìn người luôn
Trong thung lũng ruộng Muối chung tiêu tùng.
14. Vua chia đặt hết các vùng
Những nơi thị trấn Ê-đôm trị vì
Tất cả Ê-đôm thuộc về
Vua Đa-vít vị chủ trì quản coi
Đa-vít đi đến khắp nơi
Gia-vê đều giúp thắng hoài hết trơn.
VIỆC CAI TRỊ VƯƠNG QUỐC
15. Đa-vít cai trị hết luôn
Toàn bờ cõi Ích diên trong thanh bình
Vua hành động thật công minh
Cho toàn thể khắp dân tình mọi nơi
16. Vua đặt Giô-áp dòng nòi
Con bà Xơ-ru-gia coi binh đoàn
Giơ-hô-sa-phát trở thành
Quan quốc vụ khanh ở gần bên vua
Ông là tông giống dòng nhà
Ông A-khi-lút vua đà chọn đây
17. Vua chọn tư tế hai thày:
Xa-đốc là con của ngài mang tên:
A-khi-túp với tiếp liên:
A-vi-mê-lếch được liền chọn ra
Là con ngài Ép-gia-tha
Hai thày tư tế trải qua tháng ngày
Còn thày ký lục chọn ngay
Ông Xơ-ra-gia vua nay chọn rồi
18. Bơ-na-gia-hu dòng nòi:
Giơ-hô-gia-đa quản coi binh đoàn:
Người Cơ-ri-thi, với quân:
Pơ-lê-thi được vua ban quyền này
Các con trai Đa-vít đây
Đặt làm các tư tế ngay bấy giờ.