CHƯƠNG 41
1. Kìa niềm trông đợi của ngươi
Đã tan biến mất tức thời hết mau
Chỉ cần trông thấy nó nào
Ngươi thời đã khiếp vía hầu sợ rung
2. Không ai đủ dạ gan trường
Để hầu khiêu khích nó luôn bấy giờ
Và ai đứng vững trơ trơ
Trước ngay mắt nó mở to trừng trừng
3. Ai đương đầu với nó luôn
Mà còn lành mạnh ở trong gầm trời!
4. Ta đây sẽ nói những lời
Về chi thể của nó thời có đây
Và về sức mạnh nó này
Không sao có thể sánh tày được đâu
5. Có ai lột áo choàng mau
Ai qua lọt áo giáp nào gấp đôi.
6. Ai nào kéo mở miệng môi
Xung quanh răng nó khiếp ngời run lên
7. Trên lưng nó những hàng khiên
Đóng bằng hàng triệu đá liền niêm phong.
8. Chúng liên tục tiếp nối luôn
Chẳng làm hơi thở lọt trong khe nào
9. Chúng liền tiếp nối cạnh nhau
Làm thành một khối chẳng hầu hở khe
10. Hắt hơi làm chớp sáng lòe
Mắt thời như mí của kìa rạng đông
11. Từ mồm tung đuốc lửa luôn
Như tia lửa phát từ nguồn gốc đây.
12. Khói bay tỏa bởi mũi này
Giống như chiếc vạc sôi ngay lửa hồng
13. Hơi thở đốt cháy than luôn
Lửa bùng lên ngọn từ trong mõm mồm.
14. Sức mạnh tích chứa bởi nguồn
Từ trong cổ họng nó tuôn ra ngoài
Và ngay phía trước nó này
Kinh hoàng khiếp vía tung bay nhảy chồm
15. Những yếm thịt dính liền luôn
Trên mình của nó và không lay chuyền
16. Quả tim như đá cứng liên
Khác nào thớt cối phía bên dưới này
17. Khi mà nó chỗi dậy ngay
Ba đào rung rẩy sóng đây giật lùi
18. Lưỡi gươm đâm trúng thân rồi
Mà không hiệu nghiệm cắm nơi thân này
Dầu là giáo cả lao ngay
Rồi dùng đòng nữa chẳng gây hấn gì!
19. Nó coi sắt tựa rơm kìa
Đồng thời gỗ mục chẳng thìi sợ đâu.
20. Cung tên cũng chẳng làm sao
Cho thời nó sợ để hầu trốn ngay
Đá trành cũng chỉ giống đây
Là rơm là rác như này mà thôi
21. Cây trùy như rạ đó rồi
Khinh thường tiếng rít của thời cây lao.
22. Dưới nền mảnh nhọn biết bao
Nó đi như lưỡi bừa ào đè trên.
23. Nó làm hố thẳm sôi lên
Như là chiếc vạc sôi liền đó thôi
Biến cho mặt biển thành rồi
Giống như một đỉnh trầm thời tỏa hương
24. Phía sau bỏ lại một đường
Rọi lên ánh sáng kéo vương mãi hoài
Người ta coi tưởng vực này
Như đường tóc bạc kéo dài mọc đây
25. Thế trần có một không hai
Tạo thành nên nó chẳng hoài sợ chi.
26. Nó nhìn thẳng mặt tức thì
Mọi loài thụ tạo tư bề dậy lên
Nó làm vua cả hết lần
Mọi lòai thú vật kiêu căng trên đời.
CÂU TRẢ LỜI CUỐI CÙNG CỦA GIÓP
CHƯƠNG 42
1. Gióp thưa với Chúa mọi lời
Đồng thời đáp lại Ngài rồi như đây:
2. Tôi nay đã biết được Ngài
Đấng toàn năng có thể nay thực hành
Mọi điều Ngài nghĩ trong mình
Hoàn thành tất cả tiến trình thực thi
3. Kẻ nào chẳng hiểu biết chi
Đã làm mờ tối án đề của Ta
Vâng tôi đã nói năng ra
Những điều chẳng hiểu biết qua chút nào
Về bao kiệt tác lớn lao
Sức tôi chẳng thể hiểu hầu được ngay!
4. Xin Ngài hãy lắng nghe đây
Tôi thời sẽ hỏi và Ngài dậy luôn
5. Tai tôi nghe biết tiếng đồn
Biết Ngài qua bởi miệng mồm người ta
Mắt tôi giờ thật nhìn ra
Đã trông thấy Chúa quả đà rõ ngay
6. Nên tôi đã ước lệ này
Ăn năn hối hận tỏ bày ra mau
Bởi mình chỉ bụi tro nào
Giống nơi bùn đất đương hầu tại đây.
GIA VÊ QUỞ MẮNG BA NHÀ KHÔN NGOAN
7. Sau khi nói những lời này
Cho nào ông Gióp lắng tai nghe rồi
Chúa phán Ê-li-pha lời
Tê-man quê quán hiện thời của ông:
"Cơn giận Ta nổi lên luôn
Đổ trên ngươi với bạn đồng hành đây
Bởi ngươi chẳng nói điều này
Về Ta những sự thẳng ngay thật rồi
Chính kia ông Gióp tớ tôi
Nó kìa đã nói đồng thời về Ta."
8. Vậy bây giờ hãy tậu mua
Bảy bò mộng, bảy bò tơ mau rồi
Đoạn tìm đến Gióp tớ tôi
Các ngươi dâng thượng hiến thời lên luôn
Và như lời Gióp van lơn
Ta lưu tâm đến sẽ không phạt này
Bởi không nói về Ta đây
Như tôi tớ Gióp trình bày về Ta
9. Vậy kìa chính Ê-li-pha
Tê-man quê quán sinh ra nơi này
Bin-đát thuộc Su-a đây
Sô-pha, Na-mát hiện nay quê nhà
Cả ba ông đã đi ra
Thực thi theo đúng như là Gia-vê
Ngài truyền cho họ tức thì
Và Gia-vê nhận lời kìa Gióp xin.
GIÓP ĐƯỢC KHÔI PHỤC
10. Gia-vê khôi phục lại liền
Về trong tình trạng nguyên truyền như xưa
Đang khi Gióp chuyển cầu cho
Các người chí thiết bạn bồ cận lân
Gia-vê tăng gấp đôi lần
Những gì Gióp có nghiệp phần trước khi
11. Mọi người bạn hữu với kìa
Anh em thân quyến lại đi gặp rồi
Họ cùng ăn bánh vui chơi
Tại nhà của Gióp mọi người hỉ hoan
Họ chia sẽ nổi buồn ran
Ủi an mọi nỗi nguy nan khốn cùng
Chúa trời gửi đến cho ông
Để hẩu thử thách tấm lòng trung kiên
Mỗi người đã tặng ông liền:
Một đồng tiền bạc, kèm thêm nhẫn vàng.
12. Gia-vê chúc phước bình an
Cho tình trạng mới an lành hơn xưa
Ông thời lại có nghiệp cơ
Mười ngàn bốn trăm số là cừu chiên
Sáu ngàn lạc đà tiếp liên
Một ngàn bò cặp gia đình nghiệp cơ.
Và ngàn lừa cái trong nhà
Đó là loài vật được gia đền bù.
13. Các con được Chúa ban cho:
Bảy trai, ba gái vui hòa với nhau
14. Ông kêu một gái: "Bồ câu
Cô kia "Hoa quế" gọi hầu danh đây
Còn cô em út gọi này:
Tên là "Sừng phấn" danh nay kêu thường
15. Trong luôn khắp xứ bốn phương
Chẳng tìm thấy được các nàng giống y
Đẹp xinh nhan sắc mọi bề
Như là các gái con kìa Gióp đây.
Phụ thân chia sản nghiệp ngay
Mỗi cô lãnh lấy như này anh em.
16. Mọi điều diễn tiến xong liền
Gióp ông còn sống ở trên gian trần
Một trăm bốn chục tháng năm
Ông nhìn thấy được bốn hàng cháu con.
17. Gióp qua đời lúc già luôn
Bởi do tuổi tác chất chồng lên ông.
Hiển thị các bài đăng có nhãn 22-ÔNG GIÓP. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn 22-ÔNG GIÓP. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Năm, 13 tháng 11, 2008
Ông Gióp - Chương 31 - 40
GIÓP BÀO CHỮA
CHƯƠNG 31
1. Tôi đi giao ước ngay liền
Với đôi con mắt dịu hiền của tôi
Hầu cho nó khỏi nhìn coi
Bóng người trinh nữ xinh tươi ở đời
2. Vậy đâu phần thuộc Chúa Trời
Từ cao gửi xuống cho người trần gian
Và cơ nghiệp Đấng toàn năng
Gửi từ trời xuống cho trần thế đây
3. Lại không phải chính họa tai
Cho người bất chính hàng ngày sống luôn
Và là nghịch vận diễn tuôn
Cho phường gian ác sống trong cõi đời
4. Chúa không thấy việc của tôi
Và không đếm mãi bước thời tôi đi?
5. Nếu tôi dối trá tức thì
Nếu chân theo gót ai kìa giảo gian
6. Xin Ngài hãy cất đi lần
Trên tôi đây những cán cân thăng bằng
Thời Ngài sẽ thấy rõ ràng
Đến ngay sự chính trực đàng của tôi.
7. Nếu tôi bước trật đường rồi
Và lòng theo mắt tôi thời đi luôn
Nếu tì ố bám vào trong
Bàn tay tôi đã bị vương vết này
8. Xin cho kẻ khác ăn ngay
Quả hoa tôi đã dùng tay cấy trồng
Và mầm non của tôi vun
Hãy liền bứng rễ lên luôn đi nào!
9. Nếu lòng bị một mụ nào
Đã làm mê hoặc cho hầu người tôi
10. Và rình rập cửa nhà người
Xóm giềng lân cận đồng thời diễn đây
11. Vì là tội gớm ghê này
Đáng đem ra giữa nơi đây án tòa
12. Và là ngọn lửa tỏa ra
Tận nơi âm phủ để mà đốt thiêu!
Nó thiêu thẳng hết ngay nào
Mọi cơ nghiệp của tôi hầu biến luôn
13. Nếu tôi khinh dể coi thường
Quyền hành của kẻ vẫn dường mọi tôi
Và ngay của nữ tì rồi
Hiện đang tranh chấp đồng thời tôi đây.
14. Tôi thời sẽ làm chi này
Khi Thiên Chúa trổi dậy ngay tức thời
Khi Ngài đến thẩm xét tôi
Tôi thời sẽ đáp lại lời cách sao?
15. Đấng Ngài tác tạo lên nào
Chúng ngay từ dạ mẹ hầu sinh ra.
Há Ngài cũng chẳng phải là
Đấng đây đã nặn chúng ta trong lòng?
16. Phải chăng tôi đuổi xua luôn
Ngay nào ước muốn kẻ đương khó nghèo
Đồng thời lại để cho nào
Mắt người quả phụ chóng mau hao mòn
17. Phải chăng tôi đã ăn luôn
Một mình tấm bánh tôi thường có đây
Không đem chia sẻ ra ngay
Cho người côi cút chút này tham gia.
18. Từ khi tôi còn bé thơ
Nó lần đã lớn lên như tôi này
Khác nào con với Cha đây
Và vừa lọt bụng mẹ ngay tức thời
Tôi nay thời đã là người
Giúp ai góa bụa cuộc đời khó khăn
19. Tôi đây đã thấy rõ ràng
Một người cùng khốn chẳng ăn mặc gì
Một người thiếu thốn đang khi
Chẳng thời có một thứ chi che mình
20. Trong khi nó chẳng chúc lành
Cho tôi hầu được phước vinh ở đời
Bởi lông chiên ấm của tôi
Đã không phủ ấm trên người nó đâu
21. Nếu tôi đã giơ tay cao
Để hầu đe dọa kẻ nào mồ côi
Vì tôi biết chắc rõ rồi
Ở nơi tòa án có người chở che!
22. Thời vai tôi sẽ tức thì
Rời ra cho khỏi gáy kìa của tôi
Đồng thời cánh tay tôi rồi
Sẽ không rời khuỷu tay người tôi đây
23. Sự tôn kinh sợ Chúa ngay
Sẽ thời đè ập xuống này trên tôi.
Tôi không thể đứng vững rồi
Trước oai nghi Chúa đồng thời nơi đây
24. Nếu tôi đặt bảo đảm này
Vào nơi vàng bạc hiện nay ở đời
Nói cùng vàng thập những lời:
"Mi là sự an tâm rồi của ta"
25. Nếu tôi hoan hỉ bao la
Vì nhiều của cải trải qua ở đời
Vì giàu có bởi tay tôi
Bao công làm lụng để rồi tạo nên.
26. Nếu nhìn ánh sáng tỏa lan
Mặt trăng lộng lẫy tiến lên rạng ngời.
27. Mà hồn thầm kín chơi vơi
Nếu tay gửi với hôn môi chào vời
28. Đó là một lỗi lầm rồi
Đáng đem tòa án phanh phơi việc này
Vì tôi đã chối bỏ đây
Chính Ngài Thiên Chúa hiện nay trên trời...
29. Phải chăng tôi hỉ hoan rồi
Vì thù địch hoạn nạn thời diễn ra
Và tôi sung sướng chan hòa
Bởi kìa sự dữ đến qua địch thù!
30. Không, tôi đã chẳng để cho
Lưỡi tôi phạm tội nào vô thân này
Hầu đem đổi mạng mình đây
Bằng lời trù ẻo đến ngay thân rồi
31. Những người cùng trại với tôi
Đã thời chẳng có nói lời nào ngay
"Ai là những kẻ Ngài đây
Đã chẳng cho thịt ăn này thỏa thuê?
32. Khách xa lạ chẳng phải qua
Một đêm giá lạnh ngoài nhà của tôi
Cửa nhà mở rộng sẵn rồi
Đón chờ lữ khách luôn thời trú chân.
33. Phải chăng tôi giống A-đam
Giấu che tội ác đã làm vừa xong
Tôi làm tội ác diễn tuôn
Và đem cất dấu vào trong dạ lòng.
34. Cũng làm như thế cho luôn
Sợ nào những tiếng khinh thường thị phi.
Người đời coi rẻ khinh khi
Làm tôi khiếp sợ chẳng đi ra ngoài
35. Phải chi tôi có một ai
Nghe luôn những tiếng lời này của tôi?
Đó là những lời cuối đời
Đấng toàn năng hãy trả lời tôi đi
Văn từ thù địch tôi ghi
Rõ ràng tất cả ra kìa hiện nay.
36. Tôi liền mang nó trên vai
Để luôn nhớ kỹ điều này bền lâu
Cũng đem nó đội lên đầu
Coi như đã lãnh được triều thiên đây
37. Tôi đây sẽ đệ lên Ngài
Bao nhiêu những bước chân này tôi đi
Như hàng vương giả đương thì
Tiến lên đến chốn nơi kia bên Ngài
38. Nếu đất kêu chống tôi này
Luống cày ùa khóc lên hoài than van
39. Nếu tôi đã ăn trái trăng
Chẳng thời nói đến bạc vàng trả ngay
Khiến cho chủ của nó đây
Phiền rầu tắt thở hơi này thác đi
40. Thời gai góc mọc tức thì
Thay cho chính những lúa mì diễn ra
Và cây cỏ biến thối tha
Thay cho lúa mạch bao la ngập đầy
Tới đây kết thúc lời này
Của ông Gióp đã nói ngay bấy giờ.
III- DIỄN TỪ CỦA Ê-LI-HU
Ê-LI-HU CAN THIỆP
CHƯƠNG 32
1. Ba ông này hết nói ra
Với cùng ông Gióp trải qua luận đàm
Vì ông tự nói lên rằng
Nơi mình chính trực luôn dường mãi đây
2. Nhưng ông Ê-li-hu này
Con ngài Ba-ra-kiên thay thế rồi
Là người Bu-di dòng nòi
Thuộc Ram sắc tộc, tức thời nổi sung
Ông sung với Gióp này luôn
Vì coi mình chính công hơn Chúa Trời
3. Ông thời cũng nổi xung rồi
Với ba bạn hữu Gióp ngồi ở đây
Vì ba người bạn hữu này
Đã không tìm được ra ngay điều nào
Để hầu đáp trả Gióp mau
Còn đi kết án Chúa bao nhiêu điều.
4. Ê-li-hu đã chờ lâu
Họ tranh luận với Gióp hầu diễn ra
Vì ông nhỏ tuổi hơn ba
Cả ba người bạn Gióp qua nơi này.
5. Ê-li-hu đã thấy ngay
Các ông đã không trả lời đây được nào
Cho điều tranh luận hồi lâu
Nên ông sung giận nổi mau lên rồi
6. Ê-li-hu đã nói lời:
Tôi còn trẻ tuổi hiện thời nơi đây
Các ông hàng kỳ mục này
Nên tôi đã ngại chẳng bày tỏ mau
Về điều hiểu biết tôi nao
Cùng chư quí vị ở hầu nơi đây!
7. Tôi thời tự nhủ mình này
"Tuổi cao sẽ nói ra ngay bao lời
Số năm chồng chất ở đời
Tỏ bày ra hết lẽ thời khôn ngoan
8. Thực ra thần khí ẩn thân
Ở trong người đó lan tràn khí thiêng
Của Thiên Chúa Đấng toàn năng
Khiến cho minh mẫn hiện đang trong người
9. Khôn ngoan chẳng bởi tuổi đời
Tuổi già chưa hẳn hiểu rồi chính công
10. Cho nên thưa với chư ông:
Hãy nghe tôi nói ra luôn những lời
Về phần hiểu biết của tôi
Trình bày ra trước chư ngài nơi đây
11. Tôi chờ đợi mãi giờ này
Để nghe lý lẽ các ngài nói kia
Tai tôi đã lắng để nghe
Các ngài lý luận bình phê xong rồi
12. Trí lòng tôi đã chẳng rời
Đi xa ra khỏi các ngài nơi đây
Và tôi thấy chẳng một ai
Đã hầu bác bỏ được này ý ông
Cũng không có một ai luôn
Trả lời ông Gióp suốt thông vấn đề!
13. Vậy thời đừng có nói gì
"Chúng tôi khám phá được kìa khôn ngoan"
Chính Thiên Chúa dạy mọi đàng
Chứ không ai khác chỉ đường ta đây.
14. Nên tôi chẳng cãi tranh này
Và không đáp trả Gióp ngay những lời
Như nào chư vị mới rồi
Luận tranh đáp trả đồng thời cho ông.
15. Họ liền ra hoảng hồn luôn
Cắt ngang hết trả đáp hơn lời nào!
16. Tôi đây chẳng đợi chờ lâu
Họ không nói nữa và hầu ngậm tăm!
17. Tới phiên tôi phải nói năng
Tôi thời sẽ trả lời bằng điều đây
Là điều tôi đã biết này
Và đem bày tỏ cho: hay mọi người.
18. Bởi lời đầy ứ trong tôi
Và hơi sức lực giục đòi nói đây
19. Trong tôi như rượu mới này
Không đường lối thoát ra ngoài bàn luôn
Khiến làm nứt rạn nổ tung
Các bầu đựng mới hiện đương chứa đầy
20. Tôi mong muốn nói ra này
Để lòng vơi bớt đi ngay nhẹ nhàng
Và tôi mở miệng nói năng
Đồng thời đáp trả mọi đàng vấn nghi
21. Tôi không về phía ai kìa
Chẳng lời nịnh bợ điều gì cho ai
22. Tôi đâu có biết nịnh đời
Nếu không, Chúa sẽ tức thời diệt tôi!
SỰ TỰ CAO CỦA GIÓP
CHƯƠNG 33
1. Vậy thời ông Gióp kia ơi!
Lắng nghe biện bạch những lời tôi đây
2. Này tôi mở miệng nói ngay
Lưỡi môi lập bập trong này họng tôi
3. Dạ tôi tràn ứ bao lời
Khôn ngoan thông thái ở đời tỏ ra
Môi tôi sẽ nói bao la
Những lời sự thật, thực là tinh trong
Chính hơi thở của Chúa luôn
Đã thời tác tạo nên cùng thân tôi
Và hơi thở của Chúa Trời
Cho tôi sự sống ở đời hiện nay
5. Nếu ông có thể biết này
Thời xin hãy trả lời ngay tôi rồi
Hãy mau đứng dậy đi thôi
Và kiên giữ vững ngay nơi lập trường
6. Với Thiên Chúa, tôi giống ông
Cùng từ bùn đất tạo luôn nên người
7. Cho nên khủng khiếp của tôi
Sẽ không khiến được ông thời sợ đâu
Và bàn tay của tôi nào
Chẳng thời có thể đè vào thân ông
8. Sao ông có thể nói luôn
Lọt vào trong chính tai thường của tôi
Và tôi có thể đồng thời
Nghe nào được tiếng của lời lẽ ông
9. Tôi đây trong sạch mãi luôn
Không làm điều ác ở trong nơi này
Tôi luôn toàn vẹn mọi ngày
Chẳng thời có lỗi lầm đây bao giờ
10. Nhưng Thiên Chúa đã tạo ra
Biết bao căn cớ để mà hại tôi.
Coi tôi như địch thù rồi
Để hầu trừng phạt tôi thời luôn ngay
11. Ngài còng khóa chân tôi đây
Giữ canh mọi nẻo đường này tôi đi
12. Vậy tôi đáp trả tức thì
Ông thời đã lỗi lầm về điểm đây
Bởi Thiên Chúa lớn lao thay
Hơn bao người thế nơi này trần gian
13. Tại sao tìm cách luận bàn
Hầu cho gây hấn đấu tranh Ngài rồi
Khi Ngài chẳng đáp một lời
Để mà trả lại đồng thời cho ông
14. Thực ra Thiên Chúa khoan dung
Cách này làm trước, sau dùng cách kia
Muốn thiên hạ hiểu mọi bề
Nhưng người ta vẫn chẳng hề quan tâm
15. Ngay trong một giấc mơ êm
Trong ngay thị kiến màn đêm khuya kìa
Đương khi một giấc tê mê
Bao trùm phủ kín tứ bề ngươi đây
Rồi khi trên chiếc giường này
Họ an giấc ngủ mê say luôn hoài
16. Bấy giờ Chúa mở lỗ tai
Của ngay hết mọi người đây gian trần
Và kìa những ảnh hiện lần
Làm cho chúng sợ đầy tràn khiếp kinh
17. Hầu lôi kéo chúng ngay liền
Việc làm của chúng triền miên xấu này
Đồng thời hạ chúng xuống ngay
Khỏi nào kiêu ngạo tính đây phàm trần
18. Giữ gìn chúng khỏi sa lần
Vào nơi vực thẳm lạc lầm lối đi
Cứu ngay sự sống tức thì
Khỏi sa hầm hố ở kìa khắp nơi.
19. Chúa cùng sửa dậy chúng rồi
Bằng ngay đau đớn trên nơi giường này
Khi xương cốt chúng hiện nay
Run run lẩy bẩy bàn tay biếng cầm
20. Những khi sự sống chán ăn
Hồn chê mỹ vị bày hàn dâng lên
21. Khi da thịt mỏi mòn liền
Trước ngay con mắt coi nhìn gớm ghê!
Các xương cốt lộ diện kìa
Trước kia chẳng thấy như thì hôm nay.
22. Khi hồn kề miệng hố đây
Và rồi sự sống gần này âm ti.
23. Giả như thần sứ đứng kề
Một người môi giới trong kia muôn người
Hầu ngươi nhận biết rõ rồi
Về ngay bổn phận mình thời có đây
24. Chúa liền thương xót phán ngay
"Xin tha cho nó khỏi bay xuống mồ"
Tôi đây thấy được bây giờ
Giá sinh mạng chuộc rõ là lãnh sau!
25. Bấy giờ da thịt đổi mau
Trở hồi lại vẻ ban đầu vui tươi
Của thời trai tráng xưa rồi
Hôm nay đem lại tuổi thời thanh xuân.
26. Nó cầu khẩn Chúa ban ân
Xin Ngài thương đoái đến thân mình này
Nó nhìn thấy lại nhan Ngài
Vui mừng hoan lạc đến ngay cho mình
Vội đi loan báo đem tin
Hồng ân cứu vớt mới liền lãnh đây.
27. Và rồi cất tiếng hát này
Giữa nơi công chúng tiếp ngay nói lời:
Tôi đây đã phạm tội rồi
Bẻ cong chính trực chẳng coi sợ nào
Nhưng Thiên Chúa chẳng xử đâu
Tội tôi đã phạm đeo vào thân đây
28. Ngài dung thứ hồn tôi này
Khỏi sa vực thẳm liền ngay tức thời
Và ban sự sống tươi vui
Được nhìn ánh sáng chiếu soi rạng ngời.
29. Mọi điều Thiên Chúa làm rồi
Cho ngươi đây đã được đôi ba lần
30. Hầu đem hồn nó thoát lên
Khỏi nơi mồ huyệt bị dìm chốn đây
Hầu cho chính ánh sáng này
Của người có sự sống nay chiếu vào
31. Hỡi Gióp hãy lưu tâm nào
Hãy nghe tôi nói cho hầu lời đây
Hãy mau thinh lặng đi ngay
Tôi còn nói những lời này tiếp sau
32. Nếu ông có những lời nào
Để đem đáp lại tôi hầu nói ngay
Và tôi sẽ dậy ông đây
Về đường đi đến chốn này khôn ngoan.
SỰ THẤT BẠI CỦA BA NGƯỜI KHÔN NGOAN
CHƯƠNG 34
1. Ê-li-hu cất nói rằng:
Những lời vịn lẽ rõ ràng ra luôn
2. Hỡi kìa những kẻ khôn ngoan
Hãy nghe lời lẽ tôi răn dạy này
Hãy mau đi, hãy lắng tai
Hỡi người thông thái nghe hoài tôi đây
3. Vì tai đánh giá lời ngay
Như là úa lợi nếm này thức ăn
4. Chúng ta hãy nhận ra lần
Những điều chính trực rõ ràng hiện nay
Đồng thời nhìn nhận ra ngay
Các điều lành tốt giữa bày chúng ta
5. Gióp ông đã chẳng nói là
"Tôi đây công chính trải qua ở đời
Nhưng về phần Đức Chúa Trời
Thời Ngài từ chối những lời tôi đây.
6. Khi tìm kiếm sự thẳng ngay
Tôi thời đã bị cơn này điêu ngoa
Một mũi tên đã bắn ra
Làm tôi phải chết theo đà vết thương
Dù tôi chẳng phạm tội luôn
Cũng thời phải chết như dường phạm đây
7. Nào ai như Gióp hiện nay
Uống luôn cười nhạo như này nước luôn
8. Đồng hành với kẻ ác ôn
Và đi cũng lũ ác nhơn hội bè.
9. Chính ông đã nói ra kìa
Lợi gì tìm kiếm ngay thì Chúa đây?
10. Hỡi ai đâu biết điều này
Hãy nghe tôi đẩy xa ngay Chúa Trời
Những điều ác đức đồng thời
Đuổi xa Thiên Chúa sự đời bất công.
11. Bởi Ngài trả lại cho luôn
Con người công việc nó thường làm đây
Đồng thời xét xử cho ngay
Theo nơi cách ở hiện nay của người.
12. Chúa không hành động như thời
Những người ác đức làm nơi việc này
Chúa toàn năng chẳng bẻ ngay
Cho cong sự chính trực đây ra nào
13. Phải chăng có kẻ nào trao
Cho Ngài trái đất đương hầu chuyển quay
Đặt cho trách nhiệm trên vai
Quản cai vạn vật trên ngay vũ hoàn?
14. Nếu Ngài chỉ nghĩ hoàn toàn
Về nguyên ngay chính bản thân Ngài thời
Nếu Ngài kéo rút về rồi
Chính làn khí,với cùng hơi thở Ngài.
15. Tất thời mọi xác thịt này
Cũng đều sẽ chết liền ngay một lần
Và con người trở về dần
Với cùng bụi đất xưa làm thành luôn.
16. Nếu ông có được trí khôn
Hãy mau tai lắng nghe cùng tiếng tôi.
17. Kẻ thù của chính trực rồi
Nó thời có thể quản coi trị vì?
Ông nay kết án cho kìa
Đấng luôn công chính, Chúa thì toàn năng?
18. Đấng đây dám nói vua rằng
Nhà vua "bất lực và hằng xấu xa!"
Với hàng vương giả bảo là:
"Đây phường gian ác trải qua ở đời."
19. Đấng không về phía một ai
Tài năng lãnh đạo luôn ngay hiện thời
Và không chuộng kẻ giàu rồi
Hơn ai nghèo khổ ở đời này đâu.
Bởi vì tất cả mọi điều
Do tay Ngài đã tạo mau ra rồi.
20. Giữa đêm khuya của mọi thời
Chúng thình lình chết tiêu đời mất đi.
Ngài thời đánh kẻ giàu kia
Chúng liền biến mất chẳng thì còn đây
Ngài trừ khử bạo chúa này
Chẳng thời khó nhọc do Ngài tạo nên
21. Vì Ngài để mắt ở trên
Hành vi của kẻ gây liền ác gian
Ngài coi hết mọi bước chân
Nó liền rảo buớc lan tràn khắp nơi
22. Cả nơi bóng tối tăm rồi
Của nơi chết chóc mọi nơi diễn bày
Cũng không thể là nơi này
Dành cho trú ẩn những lòai ác ôn
23. Bởi Thiên Chúa chẳng hẹn luôn
Nó đây biết đến trước tôn nhan Ngài
24. Ngài đi hạ kẻ lớn này
Chẳng cần tra xét hỏi hoài điều chi
Và đặt kẻ khác thế vì
Vào ngay nơi nó vừa thì loại ra.
25. Chính Ngài biết việc chúng là
Trong đêm khuya khoắt đã qua diễn bày
Ngài xô đẩy chúng ngã ngay
Và đi nghiền nát chúng này một phen.
26. Kìa Ngài vả mặt chúng liền
Giữa nơi công hội người nhìn rõ đây
27. Bởi vì chúng chẳng theo Ngài
Chẳng thời hiểu được đường này Ngài đi
28. Khiến làm vang dậy tức thì
Tiếng kêu kẻ yếu thế kia lên Ngài
Và người bị áp bức này
Tiếng vang vẳng thấu tới tai Ngài rồi
29. Nếu Ngài chai đá đồng thời
Thời ai lên án cho Ngài rồi đây?
Nếu Ngài dấu mặt đi ngay
Ai thời sẽ thấy mặt này Ngài luôn?
Tuy Ngài chăm sóc thế nhơn
Còn người chính thực được ơn huệ này.
30. Khiến cho khỏi kẻ ác đây
Quản cai chế ngự, bẫy gài dân sinh.
31. Nếu ai thưa với Chúa liền:
Tôi ăn năn chẳng làm phiền tội thêm
32. Hãy mau dạy dỗ triền miên
Cho tôi thấy được ngay liền điều kia
Nếu tôi đã phạm tội gì
Những điều bất chính quyết thì xin thôi.
33. Vậy thời theo ý ông rồi
Chúa đây sẽ sửa trị thời phải không?
Tôi nay biết rõ ông luôn
Bất cần mọi sự diễn tuôn ra này
Chính do ông quyết định đây
Chẳng thời có phải tôi nay đâu nào
Vâng ông hãy nói ra mau
Những điều ông biết cho hầu rõ đi
34. Những ai hiểu biết tức thì
Cũng thời đã nói tôi nghe rõ ràng
Và như một kẻ khôn ngoan
Đang nghe tôi nói về luôn điều này:
35. Gióp ăn nói chẳng hiểu đây
Lời ông thiếu lý luận ngay tức thời
36. Nên tôi muốn hỏi Gióp rồi
Cho ngay tường tận rõ lời của ông
Về bao điều trả lời luôn
Giống phường gian ác đã buông ra lời.
37. Bởi ông đã thêm đồng thời
Vào bao tội lỗi của người ông đây
Sự nổi loạn rắc gieo này
Bao nghi ngờ giữa ta nay ra rồi
Và gia tăng mãi tức thời
Những lời chống lại Chúa Trời tràn lan.
THIÊN CHÚA KHÔNG DỬNG DƯNG VỀ
TRUYỆN CON NGƯỜI
CHƯƠNG 35
1. Ê-li-hu tiếp lời bàn
Ông liền đã nói ra rằng như đây:
2. Ông là người chính trực này
Khi ông quả quyết ra ngay những lời
"Tôi là kẻ chính trực rồi
Hơn ngay cả Đức Chúa Trời nữa kia"
3. Bởi ông truyên bố tức thì
Có gì hệ đến Chúa Trời với tôi?
Hay điều gì lợi ích rồi
Nếu tôi có phạm tội thời hay không?
4. Này tôi sẽ trả lời ông
Đồng thời cho các bạn luôn lúc này
5. Hãy trông trời ngắm xem đây
Hãy nhìn mây chúng cao ngay hơn người?
6. Khi ông đã phạm tội rồi
Có gì can hệ đến thời chúng đâu?
Ông gia tăng xúc phạm nào
Chẳng thời hại chúng cách nào diễn ra?
7. Chúng thời được thứ chi ha?
Nếu ông công chính trải qua ở đời
Hay nào nhận được gì rồi
Bởi từ chính thực tay thời của ông?
8. Tội ác của chính ông luôn
Chỉ thời dụng tới giống tông dòng nòi
Và điều công chính ông thời
Chỉ sinh lợi ích cho người thế nhân
9. Chúng đang rên xiết muôn vàn
Dưới ngay sức nặng đầy tràn bất công
Chúng kêu cầu cứu lên luôn
Dưới bàn tay nắm kẻ đương quyền hành
10. Chẳng ai hỏi cách rõ rành
Chính Thiên Chúa Đấng tạo thành chúng tôi
Rày Ngài đang ở chốn nơi
Ai nào có biết ngay thời chốn đây?
Đấng làm trong đêm tối này
Nổi lên những khúc ca đầy hỉ hoan.
11. Đấng làm cho chúng tôi luôn
Hiểu hơn những thú hoang đồng nơi nơi
Khiến cho khôn ngoan siêu vời
Hơn luôn hết mọi chim trời tung bay
12. Khi con người khẩn kêu nài
Chúa Trời chẳng trả lời ngay khi nào
Bởi lòng kiêu ngạo tự cao
Phát ra tự chính phường hầu ác gian
13. Chỉ bằng lời nguyện kêu van
Tỏ ra trống rỗng hoàn toàn mất công
Chẳng thời đáng Chúa nghe luôn
Đấng toàn năng cũng chẳng thương đoái hoài
14. Tệ hơn nữa ông nói lời
"Tôi đây đã chẳng thấy Ngài nào đâu
Án tòa tôi mở ra nào
Trước Ngài tôi đợi dể hầu xét xem."
15. Hoặc cơn thịnh nộ Ngài lên
Chẳng thời sửa phạt cho liền khi nao
Và xem chừng Chúa chẳng đâu
Quan tâm để ý người nào tự kiêu.
16. Gióp ông mở miệng ra mau
Nói trong hư hão chẳng hầu ích chi
Bởi kìa dốt nát có gì
Nói năng không ngớt nằn nì khẩn van!
Ý NGHĨA ĐÍCH THỰC
NHỮNG KHỔ ĐAU CỦA GIÓP
CHƯƠNG 36
1. Ê-li-hu tiếp lời bàn
Ông liền đã nói ra rằng như sau:
2. Hãy kiên nhẫn một chút nào
Tôi nay chỉ giáo cho hầu ông đây
Bởi tôi chưa nói hết này
Những lời bênh vực Chúa ngay bây giờ.
3. Tôi nay muốn đẩy thật xa
Những điều hiểu biết tôi đà có đây
Để hầu biện chứng cho ngay
Đấng Ngài đã dựng nên này thân tôi.
4. Thực ra lời lẽ tôi thời
Chẳng nào gian dối để rồi điêu ngoa
Đấng toàn vẹn hiểu biết qua
Ngài thời đang ở gần đà bên ông.
5. Kìa Thiên Chúa mạnh khôn lường
Người không khinh rẻ người thường sạch trong.
6. Chẳng cho kẻ dữ sống còn
Trả ngay công chính người đương khó nghèo.
7. Ngài không ngoảnh mặt, luôn theo
Những người chính trực đương nào sống đây
Ngài đem vua chúa lên ngai
Trao quyền cai trị quản cai mọi thời
Nhưng rồi chúng chẳng vâng lời
Tự mình kiêu hãnh đem người mình lên.
8. Thế là chúng bị xích xiềng
Trói cầm buộc bởi dây riêng khốn cùng
9. Bấy giờ Chúa để chúng trông
Thấy công việc chúng làm luôn ra rồi
Và bao tội ác đồng thời
Do lòng kiêu ngạo ở đời tạo nên.
10. Ngài cho mở lỗ tai liền
Trước lời cảnh cáo lệnh truyền trở lui
Quay đầu tránh khỏi nhưng nơi
Gây nên sự dữ ở đời này đây.
11. Nếu nghe tuân phục lời ngay
Chúng thời kết thúc tháng ngày phúc vinh
Và năm tháng được diễn liền
Trong niềm vui thú trường sinh vẹn tròn
12. Giả như chúng chẳng nghe luôn
Đường hầm trốn lủi chết trong ngu đần
13. Những lời chai đá còn đang
Nuôi cơn giận dữ thù hằn mãi đây
Không kêu cứu khẩn van nài
Khi Ngài trói buộc chúng ngay vào rồi
14. Chúng thời sẽ chết mất thôi
Giữa ngay của tuổi đương thời thanh xuân
Cuộc đời của chúng biến tan
Trong thời niên thiếu muôn vàn đẹp tưoi
15. Nhưng Ngài cứu kẻ nghèo rồi
Bằng ngay nghèo khó của thời nó đây
Ngài thường đã mở lỗ tai
Cho nào chính nó bằng ngay khốn cùng.
16. Ông đều giống vậy diễn luôn
Chúa liền sẽ kéo lôi ông ra ngoài
Từ khi khốn khổ cùng đây
Và ông thanh thản qua ngay quẫn cùng
Đồng thời bàn tiệc của ông
Đầy tràn mỡ béo đặt luôn nơi này.
17. Rồi ông được xét xử ngay
Những quân gian ác tỏ bày nơi đây
Tay ông sẽ nắm chặt này
Cán cân công lý mọi ngày tỏ ra.
18. Coi chừng đừng để người ta
Làm cho mê hoặc bởi đà rộng buông
Với tiền nhiều đến tay luôn
Khiến ông nghiêng ngả theo đường gian tham.
19. Lôi ra tòa kẻ giàu sang
Cũng như kẻ có bạc vàng trong tay
Kẻ quyền thế lớn hiện nay
Cũng như kẻ thế kém ngay ở đời
20. Đừng chà đạp kẻ lạ rồi
Để hầu thay họ luôn thời thế chân.
21. Coi chừng kẻo trở về lần
Với ngay sự dữ bày hàn ra đây
Đó là chính lý do này
Khiến ông bị thử thách ngay khốn cùng.
CA NGỢI SỰ KHÔN
NGOAN QUYỀN NĂNG
22. Chúa đầy sức mạnh oai phong
Làm điều cao cả ở trong thế trần
Với Ngài quyền phép toàn năng
Có ai làm chủ sánh bằng Ngài đây?
23. Có ai đã chỉ cho Ngài
Chính ngay đường lối để hoài phải theo
Và ai dám nói Ngài nào:
"Ngài thời đã phạm vào hầu bất công."
24. Tốt hơn hãy nghĩ đến luôn
Đề cao công việc Ngài thường làm đây
Phàm nhân đã ngợi ca ngay
Bằng bao khúc hát khen Ngài toàn năng.
25. Mọi người chiêm ngưỡng việc làm
Phàm nhân nhìn ngắm từ đàng xa xăm
26. Coi kìa Thiên Chúa cao sang
Vượt qua hiểu biết trần gian mọi người
Số năm tháng thực Ngài rồi
Làm sao tính được việc thời diễn ra?
27. Chính Ngài thu hút nuớc mưa
Làm mưa bốc trở sương mù mây đen
28. Mây tan nước chảy xuống liền
Thành như sương xuống khắp trên mọi người
29. Ai nào hiểu được mây rồi
Dàn ra trải rộng khắp nơi tràn trề
Tiếng gầm đe dọa tức thì
Từ nơi của chốn lều kia thuộc Ngài.
30. Rồi xung quanh của lều này
Ngài thời rải kín liền ngay sương mù
Đồng thời che phủ mịt mờ
Các nơi đỉnh núi non kìa diễn ra
31. Chúa liền bồi dưỡng người ta
Ban cho lương thực bao la dư đầy
32. Ngài thời nắm chớp trong tay
Chỉ cho tiêu điểm nơi này đánh tan
33. Sấm kia báo hiệu chỉ đàng
Bước chân Ngài đến tới gần nơi đây
Bão giông công bố rõ này
Chính cơn thịnh nộ của Ngài đến nơi.
CHƯƠNG 37
1. Lòng tôi run rẩy tơi bời
Nhảy lên khỏi chỗ tại nơi ẩn mình.
2. Hãy nghe tiếng động vang inh
Của Ngài vẳng đến ngay liền nơi đây
Và kìa những tiếng vẳng này
Thốt ra từ miệng của Ngài vang lên!
3. Gầm trời từ sấm vang rền
Sét Ngài buông chạy mọi miền đất đai
4. Sau Ngài có tiếng vẳng hoài
Phát ra một giọng hùng oai tuyệt vời
Tiếng Ngài khi phát thanh rồi
Không cần giữ lại sấm trời dội vang
5. Chúa cho ta thấy rõ ràng
Những kỳ công vĩ đại hằng diễn ra
Ngài làm việc lớn bao la
Chúng ta chẳng biết rõ qua chút nào!
6. Chúa truyền cho tuyết vâng mau
Tuyết rơi trên đất đã hầu diễn ra.
Truyền cho nước lớn tuôn mưa
Nước rơi mau hạt trải qua mưa rào.
7. Ngài liền đóng ấn ghi vào
Nơi tay của mọi người hầu nơi đây
Cho phàm nhân nhận ra ngay
Công trình thực hiện do Ngài làm nên.
8. Thú hoang trở lại hang liền
Đồng thời ở lại triền miên nơi này.
9. Bão từ buồng phía nam đây
Gió bấc lạnh giá đến rày buốt xương.
10. Từ hơi thở Chúa kết băng
Đồng thời mặt nước phẳng bằng cứng luôn.
11. Ngài gom hơi nưóc mây nguồn
Và giăng ánh sáng tỏa buông mây trời.
12. Chúng đi chuyển khắp chốn nơi
Vòng theo kế hoạch của Ngài chỉ đây
Thi hành những mệnh lệnh này
Ngài ban trên đất truyền ngay tiến hành.
13. Hoặc trừng phạt các chư dân
Ở trên mặt đất trần gian nơi này
Hoặc là công việc thiện đây
Được Ngài gửi đến liền ngay cho người.
14 Hỡi ông Gióp hãy nghe tôi
Nói cho ông biết tức thời điều đây
Hãy suy nghĩ tới việc này
Những kỳ công của Chúa nay rõ ràng
15. Ông thời có biết Chúa làm
Cách sao mây chiếu sáng tràn tỏa ra?
16. Ông thời có hiểu được qua
Chúa sao gìn giữ mây cho thăng bằng?
Và ông có hiểu được rằng
Ngài thời thông suốt trí năng siêu vời?
17. Này ông khi áo quần rồi
Trở nên nóng bỏng,đất thời khô rang
18. Chắc rằng Thiên Chúa đã làm
Búa rèn mây trở nên thành cứng luôn
Như kìa thấy những tấm gương
Đúc bằng kim khí đã dường thành nên.
19. Hãy cho chúng tôi biết liền
Những điều mà chỉ thưa lên với Ngài
Chúng tôi chẳng luận tranh hoài
Bởi đầu tăm tối luôn hoài tỏ ngay.
20. Người ta kể lại cho Ngài
Rằng tôi muốn có lời này thân thưa.
Nếu ai ước muốn nói ra
Ngài đây cứ việc thông qua rõ ràng.
21. Người ta chẳng thấy ánh quang
Ánh quang mây đã phủ tràn mờ đi
Nhưng cơn gió lùa tức thì
Quét đi hết sạch bóng kìa tối tăm
22. Ráng vàng phương Bắc ùa tràn
Xuống ngay đến tận nơi đàng chốn đây
Xung quanh Thiên Chúa quyền oai
Khiến cho run sợ mọi loài khiếp kinh
23. Đấng toàn năng thực siêu nhiên
Chúng ta chẳng thể thấu nhìn tới nơi
Ngài cao cả bởi siêu vời
Công bình chính trực, chẳng thời bức ai.
24. Nên thiên hạ kính sợ Ngài
Ngài không nhìn kẻ khoe hoài khôn ngoan.
IV- LỜI CỦA GIA VÊ
KHÚC I : SỰ KHÔN NGOAN TRONG VIỆC TẠO DỰNG
LÀM GIÓP BẼ BÀNG
CHƯƠNG 38
1. Từ trong giông tố nổi cơn
Gia-vê đáp hỏi Gióp luôn lời rằng:
2. Kẻ nào đây đã dám làm
Mờ đi kế hoạch Ta hằng đặt đây
Dựa vào những lý lẽ này
Chẳng thời hiểu biết ra ngay chút nào?
3. Hãy nai nịt lại đi mau
Như người dũng sĩ sắp hầu ra quân
Ta đây vặn hỏi ngươi luôn
Và ngươi hãy trả lời thông hết nào.
4. Ngươi thời đã có ở đâu
Khi Ta đặt móng địa cầu đất đai?
Hãy mau đáp trả Ta ngay
Nếu ngươi thông sáng tỏ bày ra mau
5. Ai đây đặt kích thước nào
Cho ngay vũ trụ với hầu đất đai?
Hoặc ai nẩy mực giăng dây
Cho công việc đó ngươi này biết chăng?
6. Móng nền trái đất mênh mang
Nơi nào cắm dựa vững vàng vào đây
Đỉnh cao đá nóc phơi bày
Có ai đã đặt cho ngay hoàn thành?
7. Giữa nơi tiếng nhạc vang inh
Của bao sao sáng tấu liên không ngời
Giữa muôn tiếng lớn ầm trời
Của con cái Chúa vẳng lời tung hô.
8. Ai cài then biển đôi bờ
Khi bao nước đổ tràn qua giữa dòng.
9. Khi Ta mây phủ kín cùng
Bọc bao trên nó như quần áo đây
Cùng nào mây tối bao vây
Làm như tã lót cho ngay nó rồi?
10. Ta đây đã vạch rõ nơi
Giới ranh của nó rạch ròi cõi biên
Và đem đặt nó ngay liền
Vào nơi kín đáo cài then giữ gìn
11. Rồi ta ra lệnh nói lên:
Ngươi thời chỉ được tới biên giới này
Không xa hơn nữa nơi đây
Các ngông cuồng sóng phải ngay tan tành"
12. Từ ngày ngươi được sản sinh
Há ngươi sai khiến bình minh ló đường
Và ngươi có đặt rạng đông
Cạnh bên trái đất để dùng đây luôn?
13. Hầu soi chiếu thấu tứ phương
Đuổi xua đi hết ác nhơn đời này?
14. Đất đai biến đổi luôn ngay
Như nào đất sét hình hài muôn muôn
Bao nhiêu tạo vật diễn tuôn
Phô bày muôn sắc như luôn áo quần.
15. Nơi phường những kẻ ác nhân
Ánh quang bị cất khỏi lần chúng đây
Và rồi bẽ gẫy cánh tay
Chúng đang giương thẳng ra ngay hại đời.
16. Chúa Ngài liền thấu tận nơi
Tới nguồn biển cả để rồi ngó xem
Và Ngài cũng dạo đi liền
Tận sâu vực thẳm đã nhìn thấu qua?
17. Cửa thần chết đã hiện ra
Cho ngươi coi thấy rõ là đúng y
Kẻ canh giữ cửa âm ti
Ngươi thời đã thấy tức thì nó đây!
18. Và ngươi sẵn có ý này
Về chiều kích của đất đai đó kìa
Hãy mau thuật kể ra đi
Nếu ngươi biết cả hãy thì kể mau
19. Ánh quang ở tận phía nào
Tối tăm bao phủ chốn đâu thấu tường?
20. Hầu ngươi dắt nó đến luôn
Vào nơi ranh giới đúng đường nó ngay
21. Ngươi thời đã biết việc này
Bởi vì lúc ấy ngươi đây sinh rồi
Đồng thời số tháng ngày đời
Của ngươi lớn quá tại nơi gian trần!
22. Ngươi đi tới chốn nơi chăng
Của nơi kho tuyết sẳn sàng chứa đây?
Và vào tới chỗ kho này
Số mưa đá trữ tràn đầy thấy chưa?
23. Đó ta dành sẵn ra cho
Đến khi hoạn nạn trải qua các thời.
Chiến tranh giặc giã đến nơi
Sẽ thời sử dụng cho rồi việc đây.
24. Anh quang lan tỏa ra ngay
Theo đường đã chỉ cho này tới khi
Và rồi luồng gió đông kìa
Thổi ra trên đất tức thì đến luôn.
25. Ai vào mương nước mưa tuôn
Vạch đường sấm sét nổ tung tức thời
26. Để mưa trút xuống hoang đồi
Và trên sa mạc bóng người thiếu luôn!
27. Hầu cho tưới đẫm hoang đồng
Cỏ xanh mau mọc nơi vùng quạnh hiu
28. Mưa thời nó có cha nào
Hay ai sinh sản ra hầu sương đây?
29. Từ bụng dạ nào xuất ngay
Ra đây bằng giá ở này dương gian
Và ai thời đã sản sanh
Ra ngay sương giá trời xanh đầy tràn
30. Khi mà nước đóng thành băng
Mặt trên vực thẳm thành đàng cứng ngay?
31. Ngươi thời có thể lấy dây
Siết chùm sao Rua lại này được không?
Hay ngươi sẽ cởi ra luôn
Sao cầy thường buộc lỏng buông tức thì.
32. Hoặc đem sao mai trở về
Chính nơi của nó theo y tiết trời
Hoặc Hùng tinh với đồng thời
Bảy con của nó về nơi đúng đường?
33. Ngươi đây biết luật trời luôn
Ngươi liền áp dụng trên dương thế này?
34. Tiếng ngươi dội tới tầng mây
Khiến cho khối nước xả đầy xuống ngươi?
35. Chớp đi theo lệnh ngươi rồi
Chúng liền thưa lại những lời như sau:
"Chúng tôi có mặt hiện nào"
Và xin tuân lệnh ngay mau tức thời.
36. Ai nào đặt khôn ngoan rồi
Ở trong giống cò lửa nơi ruộng đồng?
Hoặc dù cho gà trống luôn
Thông minh trí tuệ thấy đường báo ngay?
37. Ai khôn ngoan đếm nổi mây
Ai khiêng bì nước trời này đổ nghiêng?
38. Khi bụi đất kết tụ nên
Các hòn đất dính lại liền với nhau?
39. Ngươi săn mồi thịt nhanh nào
Cho sư tử cái để hầu chúng ăn
Và làm thỏa mãn cho cơn
Đói thèm sư tử còn non đương nằm
40. Chúng thu mình lại trong hang
Một mình mai phục rừng hoang đợi chờ.
41. Ai đi dọn thức ăn cho
Quạ cần nuôi sống mình qua tháng ngày.
Khi con chúng gọi Chúa đây
Vì không lương thực dùng này nuôi thân.
CHƯƠNG 39
1. Ngươi thời có biết rõ ràng
Dê rừng sinh đẻ con bằng cách sao?
Và nai sinh sản con nào
Ngươi quan sát đã thấy hầu rõ ngay.
2. Ngươi sao biết được tháng ngày
Chúng thời đã lãnh việc này thực thi
Và ngươi có biết được kìa
Chúng đây sinh nở thời kỳ ra sao?
3. Nó sinh chồm hổm ngồi nào
Đẻ con và đặt nơi nao hoang đồng?
4. Các con mạnh mẽ hay không
Giữa nơi đồng nội trống luôn vẫy vùng
Chúng ra đi khắp tứ tung
Chẳng bao giờ trở về cùng mẹ đây!
5. Ai đi trả tự do ngay
Cho lừa hoang dại xa bay chạy dài
Và ai cởi chính sợi dây
Cột lừa rừng để chạy ngay đi rồi
6. Loài lừa hoang dại tức thời
Ta ban hoang địa chốn nơi làm nhà
Nơi đồng chua nước mặn ha
Làm nơi chốn ở chúng đà ẩn thân.
7. Nó khinh chê chốn thị thành
Là nơi huyên náo vang inh ồn ào
Chẳng nghe thấy tiếng gọi nào
Của người chăn dắt kêu gào lại bên.
8. Nó đi rảo khắp cả miền
Núi non bao phủ kín trên nơi này
Với bao loại thảo nguyên đây
Để tìm kiếm mọi thứ loài cỏ non.
9. Con bò rừng có muốn không
Được làm công việc cho luôn giúp người
Sẽ qua đêm tại nhà ngươi
Ở bên máng có chứa rồi thức ăn?
10. Ngươi dùng dây cột cổ chăng?
Nó theo sau để cầy lần đồi nương
11. Ngươi nhờ cậy nó được không
Bởi vì sức mạnh có luôn nơi mình?
Sẽ giao cho nó ngay liền
Mọi công việc sẽ tiến trình làm đây
12. Ngươi tin cậy nó đem ngay
Về nhà lúa thóc cho đầy sân phơi?
13. Cánh đà điểu có sánh rồi
Bộ lông cò với đồng thời chim ưng?
14. Trứng nó đẻ tại đất luôn
Phó cho sức nóng đất ôm trứng này
15. Nó quên một bàn chân đây
Sẵn sàng đạp bể liền ngay trứng rồi
Nó còn quên mất đồng thời
Thú hoang có thể tới nơi đạp chà.
16. Và đi khắc nghiệt quá đà
Với con cái nó như là lạ xa
Chẳng quan tâm thứ gì qua
Mất công vô ích diễn ra luôn thời.
17. Vì Thiên Chúa chối từ rồi
Không ban cho nó ở đời khôn ngoan
Chẳng chia cho nó một phần
Thông minh trí tuệ để phân biệt này
18. Khi trỗi dậy cất cánh bay
Nó liền thách thức ngựa đây lẫn người
19. Phải ngươi ban sức mạnh rồi
Cho con chiến mã ở nơi chốn này
Đeo bờm vào gáy nó ngay
Khiến cho rung động chuyển lay lông bờm?
20. Ngươi làm nó nhảy lên luôn
Như cào cào nhảy tứ tung lên rồi
Tiếng kiêu hùng hí đồng thời
Khiến cho thất đảm mọi người khiếp run!
21. Nó liền chân dậm vui mừng
Trong nơi thung lũng núi rừng thâm sâu
Phóng mình về phía trước mau
Xông vào nơi chốn binh đao chẳng sờn
22. Khinh thường sợ hãi đến luôn
Chẳng hề khiếp đảm diễn tuôn khi nào
Chẳng lui bước chuyển cách sao
Trước nơi gươm giáo đương hầu đến bên
23. Ở trên nó vẳng ống tên
Giáo lao sáng chói rực lên khiếp ngời
24. Nó rùng mình, nó sục sôi
Không gian rút lại bên rồi lẹ mau
Chẳng thời cầm hãm mình nào
Khi nghe thấy tiếng kèn hầu thúc lên
25. Đáp khi kèn thúc vang rền
Bằng ngay những tiếng hú liền "Hu-ra"
Và từ mãi tận đàng xa
Nó thời đánh được hơi là địch quân
Nghe vang những tiếng thét gầm
Của quan quân nổi hò vang không ngời.
26. Phải chăng trí tuệ con người
Chim ưng cất cánh phương trời phía nam
27. Theo ngay nhật lệnh ngưoi ban
Đại bàng bay bổng, tổ làm nơi cao
28. Dùng nơi núi đá ngự nào
Qua đêm vững chãi dể hầu an thân
Biến nơi đỉnh núi trở thành
Pháo đài kiên cố an ninh cho mình
29. Từ đây nó ngó chực rình
Con mồi bởi mắt ngó nhìn thấu xa!
30. Các con cái nó cứ đà
Hút ngay máu huyết để mà nuôi thân
Nơi đâu có xác chết nằm
Tại ngay chốn ấy nó lần đến nơi.
CHƯƠNG 40
1. Gia vê Ngài dã trả lời
Cho ngay ông Gióp tức thời như sau:
2. Kẻ đi tranh luận với nào
Đấng toàn năng sẽ phải hầu phục chăng?
3. Gióp ông đã trả lời rằng
Với Gia vê Chúa toàn năng như rầy:
4. Vâng tôi đã nói ra đây
Mà không suy nghĩ đến ngay cách nào.
Tôi thời đáp lại ngài sao?
Tôi dùng lấy chính tay hầu che môi
5. Tôi đây nói một lần rồi
Và không lạp lại lần hai nữa kìa
Rồi tôi cũng chẳng thêm gì
Vào cho lời nói đã thì nói ra.
KHÚC II : THIÊN CHÚA CHẾ NGỰ
TRÊN QUYỀN LỰC SỰ DỮ
6. Gia vê đáp trả Gióp là
Từ trong giông tố nói ra những lời:
7. Hãy nai nịt lại mau rồi
Như người dũng sĩ ra nơi chiến trường
Ta thời vặn hỏi ngươi luôn
Hãy cho ta biết thấu tường việc đây
8. Ngươi kìa muốn biết ta ngay
Thành hư vô thật ra này phải không?
Hầu ngươi lên án ta luôn
Cho mình có lý lẽ luôn phơi bày?
9. Ngươi thời cũng có cánh tay
Bằng tay Thiên Chúa phải đây chăng là?
Giọng ngươi sẽ thét gầm la
Như Thiên Chúa thét vang ra sấm rền?
10. Hãy đi tô điểm ngay liền
Trên ngươi kiêu hãnh uy quyền oai phong
Hãy mau mặc lấy vinh quang
Thêm phần rực rỡ huy hoàng bày phơi
11. Hãy mau trút bỏ tức thời
Những cơn giận dữ khỏi người luôn đi!
Và mau hạ thấp tức thì
Kẻ kiêu căng trước mặt kìa của ngươi
12. Chỉ cần một cái nhìn thôi
Sẽ đem uốn nắn những người kiêu căng
Và chà đạp kẻ ngang tàng
Tại ngay nơi chốn ác gian lũ bày.
13. Hãy vùi lấp tất cả ngay
Trong nơi bụi đất cho này thật sâu
Hãy đem nhốt chúng cho mau
Mọi tên tất cả tống vào ngục đây!
14. Bây giờ ta sẽ phục ngay
Vì ngươi có thể bằng tay phải rồi
Tự lo cứu thoát được ngươi
Chẳng còn phải nhờ vào ai nơi nào!
15. Nhưng kia hãy cứ nhìn vào
Con trâu ta dựng như hầu với ngươi
Nó nuôi mình giống đồng thời
Loài bò ăn cỏ tại nơi cánh đồng.
16. Coi kìa sức mạnh có luôn
Trong nơi cặp thận bên hông nó rồi
Khí lực có sẵn đồng thời
Chính ngay bắp thịt ở nơi bụng này
17. Đuôi thời duỗi thẳng ra ngay
Giống như cây bách hương đây đứng kề
Gân đùi chằng chịt tức thì
Quấn đan tréo xỏ mọi bề vào luôn
18. Các xương giống hệt ống đồng
Tứ chi thanh sắt như dường làm nên
19. Nó ra tác phẩm đầu tiên
Của Thiên Chúa đã tác sinh nên thành
Đặt làm bạo chúa ưu dành
Trên bao bạn hữu của mình đương khi
20. Núi non đồng cỏ đem về
Cũng như mọi thú dỡn kề vui thay
21. Nó nằm dưới tán sen này
Trong nơi ẩn kín đầm lầy sậy lau.
22. Cây sen phủ bóng trên nào
Kín che cho nó đã hầu diễn đây.
Và cùng cây liễu tại ngay
Chính nơi thác nước chốn này chở che
23. Kìa sông có ngập tức thì
Nó thời chẳng núng nao gì sợ đâu!
Dầu sông Gio-đan nâng cao
Ngập lên tới cổ vẫn nào thảnh thơi.
24. Ai dùng mắt bắt nó rồi
Ai cầm đòng đi thọc dùi mũi đây?
25. Dùng mồi dử cá sấu này
Và dây nào cột lưỡi ngay nó rồi?
26 Dùng dây cối xỏ mũi thôi
Câu liêm thọc lủng hàm thời nó ngay!
27. Nó van xin chính ngươi này
Nói năng bằng những lời đầy dịu êm!
28. Kết giao ước với ngươi liền
Ngươi sai bảo nó triền miên trọn đời
29. Ngươi đùa dỡn nó vui chơi
Như nào một thứ chim vui với mình
Và đem cột nó lại liền
Cho con gái nhỏ đến bên nô đùa?
30. Thợ câu bán lại kẻ mua
Con buôn xẻ thịt ra cho từng phần?
31. Lấy đòng chọc lỗ da thân
Móc dùng chọc lủng đầu luôn nó rồi
32. Hãy tra tay đặt trên nơi
Thân mình nó để đồng thời nghĩ suy.
Cuộc đời vật lộn tư bề
Lần sau hết dám thực thi tái hồi.
CHƯƠNG 31
1. Tôi đi giao ước ngay liền
Với đôi con mắt dịu hiền của tôi
Hầu cho nó khỏi nhìn coi
Bóng người trinh nữ xinh tươi ở đời
2. Vậy đâu phần thuộc Chúa Trời
Từ cao gửi xuống cho người trần gian
Và cơ nghiệp Đấng toàn năng
Gửi từ trời xuống cho trần thế đây
3. Lại không phải chính họa tai
Cho người bất chính hàng ngày sống luôn
Và là nghịch vận diễn tuôn
Cho phường gian ác sống trong cõi đời
4. Chúa không thấy việc của tôi
Và không đếm mãi bước thời tôi đi?
5. Nếu tôi dối trá tức thì
Nếu chân theo gót ai kìa giảo gian
6. Xin Ngài hãy cất đi lần
Trên tôi đây những cán cân thăng bằng
Thời Ngài sẽ thấy rõ ràng
Đến ngay sự chính trực đàng của tôi.
7. Nếu tôi bước trật đường rồi
Và lòng theo mắt tôi thời đi luôn
Nếu tì ố bám vào trong
Bàn tay tôi đã bị vương vết này
8. Xin cho kẻ khác ăn ngay
Quả hoa tôi đã dùng tay cấy trồng
Và mầm non của tôi vun
Hãy liền bứng rễ lên luôn đi nào!
9. Nếu lòng bị một mụ nào
Đã làm mê hoặc cho hầu người tôi
10. Và rình rập cửa nhà người
Xóm giềng lân cận đồng thời diễn đây
11. Vì là tội gớm ghê này
Đáng đem ra giữa nơi đây án tòa
12. Và là ngọn lửa tỏa ra
Tận nơi âm phủ để mà đốt thiêu!
Nó thiêu thẳng hết ngay nào
Mọi cơ nghiệp của tôi hầu biến luôn
13. Nếu tôi khinh dể coi thường
Quyền hành của kẻ vẫn dường mọi tôi
Và ngay của nữ tì rồi
Hiện đang tranh chấp đồng thời tôi đây.
14. Tôi thời sẽ làm chi này
Khi Thiên Chúa trổi dậy ngay tức thời
Khi Ngài đến thẩm xét tôi
Tôi thời sẽ đáp lại lời cách sao?
15. Đấng Ngài tác tạo lên nào
Chúng ngay từ dạ mẹ hầu sinh ra.
Há Ngài cũng chẳng phải là
Đấng đây đã nặn chúng ta trong lòng?
16. Phải chăng tôi đuổi xua luôn
Ngay nào ước muốn kẻ đương khó nghèo
Đồng thời lại để cho nào
Mắt người quả phụ chóng mau hao mòn
17. Phải chăng tôi đã ăn luôn
Một mình tấm bánh tôi thường có đây
Không đem chia sẻ ra ngay
Cho người côi cút chút này tham gia.
18. Từ khi tôi còn bé thơ
Nó lần đã lớn lên như tôi này
Khác nào con với Cha đây
Và vừa lọt bụng mẹ ngay tức thời
Tôi nay thời đã là người
Giúp ai góa bụa cuộc đời khó khăn
19. Tôi đây đã thấy rõ ràng
Một người cùng khốn chẳng ăn mặc gì
Một người thiếu thốn đang khi
Chẳng thời có một thứ chi che mình
20. Trong khi nó chẳng chúc lành
Cho tôi hầu được phước vinh ở đời
Bởi lông chiên ấm của tôi
Đã không phủ ấm trên người nó đâu
21. Nếu tôi đã giơ tay cao
Để hầu đe dọa kẻ nào mồ côi
Vì tôi biết chắc rõ rồi
Ở nơi tòa án có người chở che!
22. Thời vai tôi sẽ tức thì
Rời ra cho khỏi gáy kìa của tôi
Đồng thời cánh tay tôi rồi
Sẽ không rời khuỷu tay người tôi đây
23. Sự tôn kinh sợ Chúa ngay
Sẽ thời đè ập xuống này trên tôi.
Tôi không thể đứng vững rồi
Trước oai nghi Chúa đồng thời nơi đây
24. Nếu tôi đặt bảo đảm này
Vào nơi vàng bạc hiện nay ở đời
Nói cùng vàng thập những lời:
"Mi là sự an tâm rồi của ta"
25. Nếu tôi hoan hỉ bao la
Vì nhiều của cải trải qua ở đời
Vì giàu có bởi tay tôi
Bao công làm lụng để rồi tạo nên.
26. Nếu nhìn ánh sáng tỏa lan
Mặt trăng lộng lẫy tiến lên rạng ngời.
27. Mà hồn thầm kín chơi vơi
Nếu tay gửi với hôn môi chào vời
28. Đó là một lỗi lầm rồi
Đáng đem tòa án phanh phơi việc này
Vì tôi đã chối bỏ đây
Chính Ngài Thiên Chúa hiện nay trên trời...
29. Phải chăng tôi hỉ hoan rồi
Vì thù địch hoạn nạn thời diễn ra
Và tôi sung sướng chan hòa
Bởi kìa sự dữ đến qua địch thù!
30. Không, tôi đã chẳng để cho
Lưỡi tôi phạm tội nào vô thân này
Hầu đem đổi mạng mình đây
Bằng lời trù ẻo đến ngay thân rồi
31. Những người cùng trại với tôi
Đã thời chẳng có nói lời nào ngay
"Ai là những kẻ Ngài đây
Đã chẳng cho thịt ăn này thỏa thuê?
32. Khách xa lạ chẳng phải qua
Một đêm giá lạnh ngoài nhà của tôi
Cửa nhà mở rộng sẵn rồi
Đón chờ lữ khách luôn thời trú chân.
33. Phải chăng tôi giống A-đam
Giấu che tội ác đã làm vừa xong
Tôi làm tội ác diễn tuôn
Và đem cất dấu vào trong dạ lòng.
34. Cũng làm như thế cho luôn
Sợ nào những tiếng khinh thường thị phi.
Người đời coi rẻ khinh khi
Làm tôi khiếp sợ chẳng đi ra ngoài
35. Phải chi tôi có một ai
Nghe luôn những tiếng lời này của tôi?
Đó là những lời cuối đời
Đấng toàn năng hãy trả lời tôi đi
Văn từ thù địch tôi ghi
Rõ ràng tất cả ra kìa hiện nay.
36. Tôi liền mang nó trên vai
Để luôn nhớ kỹ điều này bền lâu
Cũng đem nó đội lên đầu
Coi như đã lãnh được triều thiên đây
37. Tôi đây sẽ đệ lên Ngài
Bao nhiêu những bước chân này tôi đi
Như hàng vương giả đương thì
Tiến lên đến chốn nơi kia bên Ngài
38. Nếu đất kêu chống tôi này
Luống cày ùa khóc lên hoài than van
39. Nếu tôi đã ăn trái trăng
Chẳng thời nói đến bạc vàng trả ngay
Khiến cho chủ của nó đây
Phiền rầu tắt thở hơi này thác đi
40. Thời gai góc mọc tức thì
Thay cho chính những lúa mì diễn ra
Và cây cỏ biến thối tha
Thay cho lúa mạch bao la ngập đầy
Tới đây kết thúc lời này
Của ông Gióp đã nói ngay bấy giờ.
III- DIỄN TỪ CỦA Ê-LI-HU
Ê-LI-HU CAN THIỆP
CHƯƠNG 32
1. Ba ông này hết nói ra
Với cùng ông Gióp trải qua luận đàm
Vì ông tự nói lên rằng
Nơi mình chính trực luôn dường mãi đây
2. Nhưng ông Ê-li-hu này
Con ngài Ba-ra-kiên thay thế rồi
Là người Bu-di dòng nòi
Thuộc Ram sắc tộc, tức thời nổi sung
Ông sung với Gióp này luôn
Vì coi mình chính công hơn Chúa Trời
3. Ông thời cũng nổi xung rồi
Với ba bạn hữu Gióp ngồi ở đây
Vì ba người bạn hữu này
Đã không tìm được ra ngay điều nào
Để hầu đáp trả Gióp mau
Còn đi kết án Chúa bao nhiêu điều.
4. Ê-li-hu đã chờ lâu
Họ tranh luận với Gióp hầu diễn ra
Vì ông nhỏ tuổi hơn ba
Cả ba người bạn Gióp qua nơi này.
5. Ê-li-hu đã thấy ngay
Các ông đã không trả lời đây được nào
Cho điều tranh luận hồi lâu
Nên ông sung giận nổi mau lên rồi
6. Ê-li-hu đã nói lời:
Tôi còn trẻ tuổi hiện thời nơi đây
Các ông hàng kỳ mục này
Nên tôi đã ngại chẳng bày tỏ mau
Về điều hiểu biết tôi nao
Cùng chư quí vị ở hầu nơi đây!
7. Tôi thời tự nhủ mình này
"Tuổi cao sẽ nói ra ngay bao lời
Số năm chồng chất ở đời
Tỏ bày ra hết lẽ thời khôn ngoan
8. Thực ra thần khí ẩn thân
Ở trong người đó lan tràn khí thiêng
Của Thiên Chúa Đấng toàn năng
Khiến cho minh mẫn hiện đang trong người
9. Khôn ngoan chẳng bởi tuổi đời
Tuổi già chưa hẳn hiểu rồi chính công
10. Cho nên thưa với chư ông:
Hãy nghe tôi nói ra luôn những lời
Về phần hiểu biết của tôi
Trình bày ra trước chư ngài nơi đây
11. Tôi chờ đợi mãi giờ này
Để nghe lý lẽ các ngài nói kia
Tai tôi đã lắng để nghe
Các ngài lý luận bình phê xong rồi
12. Trí lòng tôi đã chẳng rời
Đi xa ra khỏi các ngài nơi đây
Và tôi thấy chẳng một ai
Đã hầu bác bỏ được này ý ông
Cũng không có một ai luôn
Trả lời ông Gióp suốt thông vấn đề!
13. Vậy thời đừng có nói gì
"Chúng tôi khám phá được kìa khôn ngoan"
Chính Thiên Chúa dạy mọi đàng
Chứ không ai khác chỉ đường ta đây.
14. Nên tôi chẳng cãi tranh này
Và không đáp trả Gióp ngay những lời
Như nào chư vị mới rồi
Luận tranh đáp trả đồng thời cho ông.
15. Họ liền ra hoảng hồn luôn
Cắt ngang hết trả đáp hơn lời nào!
16. Tôi đây chẳng đợi chờ lâu
Họ không nói nữa và hầu ngậm tăm!
17. Tới phiên tôi phải nói năng
Tôi thời sẽ trả lời bằng điều đây
Là điều tôi đã biết này
Và đem bày tỏ cho: hay mọi người.
18. Bởi lời đầy ứ trong tôi
Và hơi sức lực giục đòi nói đây
19. Trong tôi như rượu mới này
Không đường lối thoát ra ngoài bàn luôn
Khiến làm nứt rạn nổ tung
Các bầu đựng mới hiện đương chứa đầy
20. Tôi mong muốn nói ra này
Để lòng vơi bớt đi ngay nhẹ nhàng
Và tôi mở miệng nói năng
Đồng thời đáp trả mọi đàng vấn nghi
21. Tôi không về phía ai kìa
Chẳng lời nịnh bợ điều gì cho ai
22. Tôi đâu có biết nịnh đời
Nếu không, Chúa sẽ tức thời diệt tôi!
SỰ TỰ CAO CỦA GIÓP
CHƯƠNG 33
1. Vậy thời ông Gióp kia ơi!
Lắng nghe biện bạch những lời tôi đây
2. Này tôi mở miệng nói ngay
Lưỡi môi lập bập trong này họng tôi
3. Dạ tôi tràn ứ bao lời
Khôn ngoan thông thái ở đời tỏ ra
Môi tôi sẽ nói bao la
Những lời sự thật, thực là tinh trong
Chính hơi thở của Chúa luôn
Đã thời tác tạo nên cùng thân tôi
Và hơi thở của Chúa Trời
Cho tôi sự sống ở đời hiện nay
5. Nếu ông có thể biết này
Thời xin hãy trả lời ngay tôi rồi
Hãy mau đứng dậy đi thôi
Và kiên giữ vững ngay nơi lập trường
6. Với Thiên Chúa, tôi giống ông
Cùng từ bùn đất tạo luôn nên người
7. Cho nên khủng khiếp của tôi
Sẽ không khiến được ông thời sợ đâu
Và bàn tay của tôi nào
Chẳng thời có thể đè vào thân ông
8. Sao ông có thể nói luôn
Lọt vào trong chính tai thường của tôi
Và tôi có thể đồng thời
Nghe nào được tiếng của lời lẽ ông
9. Tôi đây trong sạch mãi luôn
Không làm điều ác ở trong nơi này
Tôi luôn toàn vẹn mọi ngày
Chẳng thời có lỗi lầm đây bao giờ
10. Nhưng Thiên Chúa đã tạo ra
Biết bao căn cớ để mà hại tôi.
Coi tôi như địch thù rồi
Để hầu trừng phạt tôi thời luôn ngay
11. Ngài còng khóa chân tôi đây
Giữ canh mọi nẻo đường này tôi đi
12. Vậy tôi đáp trả tức thì
Ông thời đã lỗi lầm về điểm đây
Bởi Thiên Chúa lớn lao thay
Hơn bao người thế nơi này trần gian
13. Tại sao tìm cách luận bàn
Hầu cho gây hấn đấu tranh Ngài rồi
Khi Ngài chẳng đáp một lời
Để mà trả lại đồng thời cho ông
14. Thực ra Thiên Chúa khoan dung
Cách này làm trước, sau dùng cách kia
Muốn thiên hạ hiểu mọi bề
Nhưng người ta vẫn chẳng hề quan tâm
15. Ngay trong một giấc mơ êm
Trong ngay thị kiến màn đêm khuya kìa
Đương khi một giấc tê mê
Bao trùm phủ kín tứ bề ngươi đây
Rồi khi trên chiếc giường này
Họ an giấc ngủ mê say luôn hoài
16. Bấy giờ Chúa mở lỗ tai
Của ngay hết mọi người đây gian trần
Và kìa những ảnh hiện lần
Làm cho chúng sợ đầy tràn khiếp kinh
17. Hầu lôi kéo chúng ngay liền
Việc làm của chúng triền miên xấu này
Đồng thời hạ chúng xuống ngay
Khỏi nào kiêu ngạo tính đây phàm trần
18. Giữ gìn chúng khỏi sa lần
Vào nơi vực thẳm lạc lầm lối đi
Cứu ngay sự sống tức thì
Khỏi sa hầm hố ở kìa khắp nơi.
19. Chúa cùng sửa dậy chúng rồi
Bằng ngay đau đớn trên nơi giường này
Khi xương cốt chúng hiện nay
Run run lẩy bẩy bàn tay biếng cầm
20. Những khi sự sống chán ăn
Hồn chê mỹ vị bày hàn dâng lên
21. Khi da thịt mỏi mòn liền
Trước ngay con mắt coi nhìn gớm ghê!
Các xương cốt lộ diện kìa
Trước kia chẳng thấy như thì hôm nay.
22. Khi hồn kề miệng hố đây
Và rồi sự sống gần này âm ti.
23. Giả như thần sứ đứng kề
Một người môi giới trong kia muôn người
Hầu ngươi nhận biết rõ rồi
Về ngay bổn phận mình thời có đây
24. Chúa liền thương xót phán ngay
"Xin tha cho nó khỏi bay xuống mồ"
Tôi đây thấy được bây giờ
Giá sinh mạng chuộc rõ là lãnh sau!
25. Bấy giờ da thịt đổi mau
Trở hồi lại vẻ ban đầu vui tươi
Của thời trai tráng xưa rồi
Hôm nay đem lại tuổi thời thanh xuân.
26. Nó cầu khẩn Chúa ban ân
Xin Ngài thương đoái đến thân mình này
Nó nhìn thấy lại nhan Ngài
Vui mừng hoan lạc đến ngay cho mình
Vội đi loan báo đem tin
Hồng ân cứu vớt mới liền lãnh đây.
27. Và rồi cất tiếng hát này
Giữa nơi công chúng tiếp ngay nói lời:
Tôi đây đã phạm tội rồi
Bẻ cong chính trực chẳng coi sợ nào
Nhưng Thiên Chúa chẳng xử đâu
Tội tôi đã phạm đeo vào thân đây
28. Ngài dung thứ hồn tôi này
Khỏi sa vực thẳm liền ngay tức thời
Và ban sự sống tươi vui
Được nhìn ánh sáng chiếu soi rạng ngời.
29. Mọi điều Thiên Chúa làm rồi
Cho ngươi đây đã được đôi ba lần
30. Hầu đem hồn nó thoát lên
Khỏi nơi mồ huyệt bị dìm chốn đây
Hầu cho chính ánh sáng này
Của người có sự sống nay chiếu vào
31. Hỡi Gióp hãy lưu tâm nào
Hãy nghe tôi nói cho hầu lời đây
Hãy mau thinh lặng đi ngay
Tôi còn nói những lời này tiếp sau
32. Nếu ông có những lời nào
Để đem đáp lại tôi hầu nói ngay
Và tôi sẽ dậy ông đây
Về đường đi đến chốn này khôn ngoan.
SỰ THẤT BẠI CỦA BA NGƯỜI KHÔN NGOAN
CHƯƠNG 34
1. Ê-li-hu cất nói rằng:
Những lời vịn lẽ rõ ràng ra luôn
2. Hỡi kìa những kẻ khôn ngoan
Hãy nghe lời lẽ tôi răn dạy này
Hãy mau đi, hãy lắng tai
Hỡi người thông thái nghe hoài tôi đây
3. Vì tai đánh giá lời ngay
Như là úa lợi nếm này thức ăn
4. Chúng ta hãy nhận ra lần
Những điều chính trực rõ ràng hiện nay
Đồng thời nhìn nhận ra ngay
Các điều lành tốt giữa bày chúng ta
5. Gióp ông đã chẳng nói là
"Tôi đây công chính trải qua ở đời
Nhưng về phần Đức Chúa Trời
Thời Ngài từ chối những lời tôi đây.
6. Khi tìm kiếm sự thẳng ngay
Tôi thời đã bị cơn này điêu ngoa
Một mũi tên đã bắn ra
Làm tôi phải chết theo đà vết thương
Dù tôi chẳng phạm tội luôn
Cũng thời phải chết như dường phạm đây
7. Nào ai như Gióp hiện nay
Uống luôn cười nhạo như này nước luôn
8. Đồng hành với kẻ ác ôn
Và đi cũng lũ ác nhơn hội bè.
9. Chính ông đã nói ra kìa
Lợi gì tìm kiếm ngay thì Chúa đây?
10. Hỡi ai đâu biết điều này
Hãy nghe tôi đẩy xa ngay Chúa Trời
Những điều ác đức đồng thời
Đuổi xa Thiên Chúa sự đời bất công.
11. Bởi Ngài trả lại cho luôn
Con người công việc nó thường làm đây
Đồng thời xét xử cho ngay
Theo nơi cách ở hiện nay của người.
12. Chúa không hành động như thời
Những người ác đức làm nơi việc này
Chúa toàn năng chẳng bẻ ngay
Cho cong sự chính trực đây ra nào
13. Phải chăng có kẻ nào trao
Cho Ngài trái đất đương hầu chuyển quay
Đặt cho trách nhiệm trên vai
Quản cai vạn vật trên ngay vũ hoàn?
14. Nếu Ngài chỉ nghĩ hoàn toàn
Về nguyên ngay chính bản thân Ngài thời
Nếu Ngài kéo rút về rồi
Chính làn khí,với cùng hơi thở Ngài.
15. Tất thời mọi xác thịt này
Cũng đều sẽ chết liền ngay một lần
Và con người trở về dần
Với cùng bụi đất xưa làm thành luôn.
16. Nếu ông có được trí khôn
Hãy mau tai lắng nghe cùng tiếng tôi.
17. Kẻ thù của chính trực rồi
Nó thời có thể quản coi trị vì?
Ông nay kết án cho kìa
Đấng luôn công chính, Chúa thì toàn năng?
18. Đấng đây dám nói vua rằng
Nhà vua "bất lực và hằng xấu xa!"
Với hàng vương giả bảo là:
"Đây phường gian ác trải qua ở đời."
19. Đấng không về phía một ai
Tài năng lãnh đạo luôn ngay hiện thời
Và không chuộng kẻ giàu rồi
Hơn ai nghèo khổ ở đời này đâu.
Bởi vì tất cả mọi điều
Do tay Ngài đã tạo mau ra rồi.
20. Giữa đêm khuya của mọi thời
Chúng thình lình chết tiêu đời mất đi.
Ngài thời đánh kẻ giàu kia
Chúng liền biến mất chẳng thì còn đây
Ngài trừ khử bạo chúa này
Chẳng thời khó nhọc do Ngài tạo nên
21. Vì Ngài để mắt ở trên
Hành vi của kẻ gây liền ác gian
Ngài coi hết mọi bước chân
Nó liền rảo buớc lan tràn khắp nơi
22. Cả nơi bóng tối tăm rồi
Của nơi chết chóc mọi nơi diễn bày
Cũng không thể là nơi này
Dành cho trú ẩn những lòai ác ôn
23. Bởi Thiên Chúa chẳng hẹn luôn
Nó đây biết đến trước tôn nhan Ngài
24. Ngài đi hạ kẻ lớn này
Chẳng cần tra xét hỏi hoài điều chi
Và đặt kẻ khác thế vì
Vào ngay nơi nó vừa thì loại ra.
25. Chính Ngài biết việc chúng là
Trong đêm khuya khoắt đã qua diễn bày
Ngài xô đẩy chúng ngã ngay
Và đi nghiền nát chúng này một phen.
26. Kìa Ngài vả mặt chúng liền
Giữa nơi công hội người nhìn rõ đây
27. Bởi vì chúng chẳng theo Ngài
Chẳng thời hiểu được đường này Ngài đi
28. Khiến làm vang dậy tức thì
Tiếng kêu kẻ yếu thế kia lên Ngài
Và người bị áp bức này
Tiếng vang vẳng thấu tới tai Ngài rồi
29. Nếu Ngài chai đá đồng thời
Thời ai lên án cho Ngài rồi đây?
Nếu Ngài dấu mặt đi ngay
Ai thời sẽ thấy mặt này Ngài luôn?
Tuy Ngài chăm sóc thế nhơn
Còn người chính thực được ơn huệ này.
30. Khiến cho khỏi kẻ ác đây
Quản cai chế ngự, bẫy gài dân sinh.
31. Nếu ai thưa với Chúa liền:
Tôi ăn năn chẳng làm phiền tội thêm
32. Hãy mau dạy dỗ triền miên
Cho tôi thấy được ngay liền điều kia
Nếu tôi đã phạm tội gì
Những điều bất chính quyết thì xin thôi.
33. Vậy thời theo ý ông rồi
Chúa đây sẽ sửa trị thời phải không?
Tôi nay biết rõ ông luôn
Bất cần mọi sự diễn tuôn ra này
Chính do ông quyết định đây
Chẳng thời có phải tôi nay đâu nào
Vâng ông hãy nói ra mau
Những điều ông biết cho hầu rõ đi
34. Những ai hiểu biết tức thì
Cũng thời đã nói tôi nghe rõ ràng
Và như một kẻ khôn ngoan
Đang nghe tôi nói về luôn điều này:
35. Gióp ăn nói chẳng hiểu đây
Lời ông thiếu lý luận ngay tức thời
36. Nên tôi muốn hỏi Gióp rồi
Cho ngay tường tận rõ lời của ông
Về bao điều trả lời luôn
Giống phường gian ác đã buông ra lời.
37. Bởi ông đã thêm đồng thời
Vào bao tội lỗi của người ông đây
Sự nổi loạn rắc gieo này
Bao nghi ngờ giữa ta nay ra rồi
Và gia tăng mãi tức thời
Những lời chống lại Chúa Trời tràn lan.
THIÊN CHÚA KHÔNG DỬNG DƯNG VỀ
TRUYỆN CON NGƯỜI
CHƯƠNG 35
1. Ê-li-hu tiếp lời bàn
Ông liền đã nói ra rằng như đây:
2. Ông là người chính trực này
Khi ông quả quyết ra ngay những lời
"Tôi là kẻ chính trực rồi
Hơn ngay cả Đức Chúa Trời nữa kia"
3. Bởi ông truyên bố tức thì
Có gì hệ đến Chúa Trời với tôi?
Hay điều gì lợi ích rồi
Nếu tôi có phạm tội thời hay không?
4. Này tôi sẽ trả lời ông
Đồng thời cho các bạn luôn lúc này
5. Hãy trông trời ngắm xem đây
Hãy nhìn mây chúng cao ngay hơn người?
6. Khi ông đã phạm tội rồi
Có gì can hệ đến thời chúng đâu?
Ông gia tăng xúc phạm nào
Chẳng thời hại chúng cách nào diễn ra?
7. Chúng thời được thứ chi ha?
Nếu ông công chính trải qua ở đời
Hay nào nhận được gì rồi
Bởi từ chính thực tay thời của ông?
8. Tội ác của chính ông luôn
Chỉ thời dụng tới giống tông dòng nòi
Và điều công chính ông thời
Chỉ sinh lợi ích cho người thế nhân
9. Chúng đang rên xiết muôn vàn
Dưới ngay sức nặng đầy tràn bất công
Chúng kêu cầu cứu lên luôn
Dưới bàn tay nắm kẻ đương quyền hành
10. Chẳng ai hỏi cách rõ rành
Chính Thiên Chúa Đấng tạo thành chúng tôi
Rày Ngài đang ở chốn nơi
Ai nào có biết ngay thời chốn đây?
Đấng làm trong đêm tối này
Nổi lên những khúc ca đầy hỉ hoan.
11. Đấng làm cho chúng tôi luôn
Hiểu hơn những thú hoang đồng nơi nơi
Khiến cho khôn ngoan siêu vời
Hơn luôn hết mọi chim trời tung bay
12. Khi con người khẩn kêu nài
Chúa Trời chẳng trả lời ngay khi nào
Bởi lòng kiêu ngạo tự cao
Phát ra tự chính phường hầu ác gian
13. Chỉ bằng lời nguyện kêu van
Tỏ ra trống rỗng hoàn toàn mất công
Chẳng thời đáng Chúa nghe luôn
Đấng toàn năng cũng chẳng thương đoái hoài
14. Tệ hơn nữa ông nói lời
"Tôi đây đã chẳng thấy Ngài nào đâu
Án tòa tôi mở ra nào
Trước Ngài tôi đợi dể hầu xét xem."
15. Hoặc cơn thịnh nộ Ngài lên
Chẳng thời sửa phạt cho liền khi nao
Và xem chừng Chúa chẳng đâu
Quan tâm để ý người nào tự kiêu.
16. Gióp ông mở miệng ra mau
Nói trong hư hão chẳng hầu ích chi
Bởi kìa dốt nát có gì
Nói năng không ngớt nằn nì khẩn van!
Ý NGHĨA ĐÍCH THỰC
NHỮNG KHỔ ĐAU CỦA GIÓP
CHƯƠNG 36
1. Ê-li-hu tiếp lời bàn
Ông liền đã nói ra rằng như sau:
2. Hãy kiên nhẫn một chút nào
Tôi nay chỉ giáo cho hầu ông đây
Bởi tôi chưa nói hết này
Những lời bênh vực Chúa ngay bây giờ.
3. Tôi nay muốn đẩy thật xa
Những điều hiểu biết tôi đà có đây
Để hầu biện chứng cho ngay
Đấng Ngài đã dựng nên này thân tôi.
4. Thực ra lời lẽ tôi thời
Chẳng nào gian dối để rồi điêu ngoa
Đấng toàn vẹn hiểu biết qua
Ngài thời đang ở gần đà bên ông.
5. Kìa Thiên Chúa mạnh khôn lường
Người không khinh rẻ người thường sạch trong.
6. Chẳng cho kẻ dữ sống còn
Trả ngay công chính người đương khó nghèo.
7. Ngài không ngoảnh mặt, luôn theo
Những người chính trực đương nào sống đây
Ngài đem vua chúa lên ngai
Trao quyền cai trị quản cai mọi thời
Nhưng rồi chúng chẳng vâng lời
Tự mình kiêu hãnh đem người mình lên.
8. Thế là chúng bị xích xiềng
Trói cầm buộc bởi dây riêng khốn cùng
9. Bấy giờ Chúa để chúng trông
Thấy công việc chúng làm luôn ra rồi
Và bao tội ác đồng thời
Do lòng kiêu ngạo ở đời tạo nên.
10. Ngài cho mở lỗ tai liền
Trước lời cảnh cáo lệnh truyền trở lui
Quay đầu tránh khỏi nhưng nơi
Gây nên sự dữ ở đời này đây.
11. Nếu nghe tuân phục lời ngay
Chúng thời kết thúc tháng ngày phúc vinh
Và năm tháng được diễn liền
Trong niềm vui thú trường sinh vẹn tròn
12. Giả như chúng chẳng nghe luôn
Đường hầm trốn lủi chết trong ngu đần
13. Những lời chai đá còn đang
Nuôi cơn giận dữ thù hằn mãi đây
Không kêu cứu khẩn van nài
Khi Ngài trói buộc chúng ngay vào rồi
14. Chúng thời sẽ chết mất thôi
Giữa ngay của tuổi đương thời thanh xuân
Cuộc đời của chúng biến tan
Trong thời niên thiếu muôn vàn đẹp tưoi
15. Nhưng Ngài cứu kẻ nghèo rồi
Bằng ngay nghèo khó của thời nó đây
Ngài thường đã mở lỗ tai
Cho nào chính nó bằng ngay khốn cùng.
16. Ông đều giống vậy diễn luôn
Chúa liền sẽ kéo lôi ông ra ngoài
Từ khi khốn khổ cùng đây
Và ông thanh thản qua ngay quẫn cùng
Đồng thời bàn tiệc của ông
Đầy tràn mỡ béo đặt luôn nơi này.
17. Rồi ông được xét xử ngay
Những quân gian ác tỏ bày nơi đây
Tay ông sẽ nắm chặt này
Cán cân công lý mọi ngày tỏ ra.
18. Coi chừng đừng để người ta
Làm cho mê hoặc bởi đà rộng buông
Với tiền nhiều đến tay luôn
Khiến ông nghiêng ngả theo đường gian tham.
19. Lôi ra tòa kẻ giàu sang
Cũng như kẻ có bạc vàng trong tay
Kẻ quyền thế lớn hiện nay
Cũng như kẻ thế kém ngay ở đời
20. Đừng chà đạp kẻ lạ rồi
Để hầu thay họ luôn thời thế chân.
21. Coi chừng kẻo trở về lần
Với ngay sự dữ bày hàn ra đây
Đó là chính lý do này
Khiến ông bị thử thách ngay khốn cùng.
CA NGỢI SỰ KHÔN
NGOAN QUYỀN NĂNG
22. Chúa đầy sức mạnh oai phong
Làm điều cao cả ở trong thế trần
Với Ngài quyền phép toàn năng
Có ai làm chủ sánh bằng Ngài đây?
23. Có ai đã chỉ cho Ngài
Chính ngay đường lối để hoài phải theo
Và ai dám nói Ngài nào:
"Ngài thời đã phạm vào hầu bất công."
24. Tốt hơn hãy nghĩ đến luôn
Đề cao công việc Ngài thường làm đây
Phàm nhân đã ngợi ca ngay
Bằng bao khúc hát khen Ngài toàn năng.
25. Mọi người chiêm ngưỡng việc làm
Phàm nhân nhìn ngắm từ đàng xa xăm
26. Coi kìa Thiên Chúa cao sang
Vượt qua hiểu biết trần gian mọi người
Số năm tháng thực Ngài rồi
Làm sao tính được việc thời diễn ra?
27. Chính Ngài thu hút nuớc mưa
Làm mưa bốc trở sương mù mây đen
28. Mây tan nước chảy xuống liền
Thành như sương xuống khắp trên mọi người
29. Ai nào hiểu được mây rồi
Dàn ra trải rộng khắp nơi tràn trề
Tiếng gầm đe dọa tức thì
Từ nơi của chốn lều kia thuộc Ngài.
30. Rồi xung quanh của lều này
Ngài thời rải kín liền ngay sương mù
Đồng thời che phủ mịt mờ
Các nơi đỉnh núi non kìa diễn ra
31. Chúa liền bồi dưỡng người ta
Ban cho lương thực bao la dư đầy
32. Ngài thời nắm chớp trong tay
Chỉ cho tiêu điểm nơi này đánh tan
33. Sấm kia báo hiệu chỉ đàng
Bước chân Ngài đến tới gần nơi đây
Bão giông công bố rõ này
Chính cơn thịnh nộ của Ngài đến nơi.
CHƯƠNG 37
1. Lòng tôi run rẩy tơi bời
Nhảy lên khỏi chỗ tại nơi ẩn mình.
2. Hãy nghe tiếng động vang inh
Của Ngài vẳng đến ngay liền nơi đây
Và kìa những tiếng vẳng này
Thốt ra từ miệng của Ngài vang lên!
3. Gầm trời từ sấm vang rền
Sét Ngài buông chạy mọi miền đất đai
4. Sau Ngài có tiếng vẳng hoài
Phát ra một giọng hùng oai tuyệt vời
Tiếng Ngài khi phát thanh rồi
Không cần giữ lại sấm trời dội vang
5. Chúa cho ta thấy rõ ràng
Những kỳ công vĩ đại hằng diễn ra
Ngài làm việc lớn bao la
Chúng ta chẳng biết rõ qua chút nào!
6. Chúa truyền cho tuyết vâng mau
Tuyết rơi trên đất đã hầu diễn ra.
Truyền cho nước lớn tuôn mưa
Nước rơi mau hạt trải qua mưa rào.
7. Ngài liền đóng ấn ghi vào
Nơi tay của mọi người hầu nơi đây
Cho phàm nhân nhận ra ngay
Công trình thực hiện do Ngài làm nên.
8. Thú hoang trở lại hang liền
Đồng thời ở lại triền miên nơi này.
9. Bão từ buồng phía nam đây
Gió bấc lạnh giá đến rày buốt xương.
10. Từ hơi thở Chúa kết băng
Đồng thời mặt nước phẳng bằng cứng luôn.
11. Ngài gom hơi nưóc mây nguồn
Và giăng ánh sáng tỏa buông mây trời.
12. Chúng đi chuyển khắp chốn nơi
Vòng theo kế hoạch của Ngài chỉ đây
Thi hành những mệnh lệnh này
Ngài ban trên đất truyền ngay tiến hành.
13. Hoặc trừng phạt các chư dân
Ở trên mặt đất trần gian nơi này
Hoặc là công việc thiện đây
Được Ngài gửi đến liền ngay cho người.
14 Hỡi ông Gióp hãy nghe tôi
Nói cho ông biết tức thời điều đây
Hãy suy nghĩ tới việc này
Những kỳ công của Chúa nay rõ ràng
15. Ông thời có biết Chúa làm
Cách sao mây chiếu sáng tràn tỏa ra?
16. Ông thời có hiểu được qua
Chúa sao gìn giữ mây cho thăng bằng?
Và ông có hiểu được rằng
Ngài thời thông suốt trí năng siêu vời?
17. Này ông khi áo quần rồi
Trở nên nóng bỏng,đất thời khô rang
18. Chắc rằng Thiên Chúa đã làm
Búa rèn mây trở nên thành cứng luôn
Như kìa thấy những tấm gương
Đúc bằng kim khí đã dường thành nên.
19. Hãy cho chúng tôi biết liền
Những điều mà chỉ thưa lên với Ngài
Chúng tôi chẳng luận tranh hoài
Bởi đầu tăm tối luôn hoài tỏ ngay.
20. Người ta kể lại cho Ngài
Rằng tôi muốn có lời này thân thưa.
Nếu ai ước muốn nói ra
Ngài đây cứ việc thông qua rõ ràng.
21. Người ta chẳng thấy ánh quang
Ánh quang mây đã phủ tràn mờ đi
Nhưng cơn gió lùa tức thì
Quét đi hết sạch bóng kìa tối tăm
22. Ráng vàng phương Bắc ùa tràn
Xuống ngay đến tận nơi đàng chốn đây
Xung quanh Thiên Chúa quyền oai
Khiến cho run sợ mọi loài khiếp kinh
23. Đấng toàn năng thực siêu nhiên
Chúng ta chẳng thể thấu nhìn tới nơi
Ngài cao cả bởi siêu vời
Công bình chính trực, chẳng thời bức ai.
24. Nên thiên hạ kính sợ Ngài
Ngài không nhìn kẻ khoe hoài khôn ngoan.
IV- LỜI CỦA GIA VÊ
KHÚC I : SỰ KHÔN NGOAN TRONG VIỆC TẠO DỰNG
LÀM GIÓP BẼ BÀNG
CHƯƠNG 38
1. Từ trong giông tố nổi cơn
Gia-vê đáp hỏi Gióp luôn lời rằng:
2. Kẻ nào đây đã dám làm
Mờ đi kế hoạch Ta hằng đặt đây
Dựa vào những lý lẽ này
Chẳng thời hiểu biết ra ngay chút nào?
3. Hãy nai nịt lại đi mau
Như người dũng sĩ sắp hầu ra quân
Ta đây vặn hỏi ngươi luôn
Và ngươi hãy trả lời thông hết nào.
4. Ngươi thời đã có ở đâu
Khi Ta đặt móng địa cầu đất đai?
Hãy mau đáp trả Ta ngay
Nếu ngươi thông sáng tỏ bày ra mau
5. Ai đây đặt kích thước nào
Cho ngay vũ trụ với hầu đất đai?
Hoặc ai nẩy mực giăng dây
Cho công việc đó ngươi này biết chăng?
6. Móng nền trái đất mênh mang
Nơi nào cắm dựa vững vàng vào đây
Đỉnh cao đá nóc phơi bày
Có ai đã đặt cho ngay hoàn thành?
7. Giữa nơi tiếng nhạc vang inh
Của bao sao sáng tấu liên không ngời
Giữa muôn tiếng lớn ầm trời
Của con cái Chúa vẳng lời tung hô.
8. Ai cài then biển đôi bờ
Khi bao nước đổ tràn qua giữa dòng.
9. Khi Ta mây phủ kín cùng
Bọc bao trên nó như quần áo đây
Cùng nào mây tối bao vây
Làm như tã lót cho ngay nó rồi?
10. Ta đây đã vạch rõ nơi
Giới ranh của nó rạch ròi cõi biên
Và đem đặt nó ngay liền
Vào nơi kín đáo cài then giữ gìn
11. Rồi ta ra lệnh nói lên:
Ngươi thời chỉ được tới biên giới này
Không xa hơn nữa nơi đây
Các ngông cuồng sóng phải ngay tan tành"
12. Từ ngày ngươi được sản sinh
Há ngươi sai khiến bình minh ló đường
Và ngươi có đặt rạng đông
Cạnh bên trái đất để dùng đây luôn?
13. Hầu soi chiếu thấu tứ phương
Đuổi xua đi hết ác nhơn đời này?
14. Đất đai biến đổi luôn ngay
Như nào đất sét hình hài muôn muôn
Bao nhiêu tạo vật diễn tuôn
Phô bày muôn sắc như luôn áo quần.
15. Nơi phường những kẻ ác nhân
Ánh quang bị cất khỏi lần chúng đây
Và rồi bẽ gẫy cánh tay
Chúng đang giương thẳng ra ngay hại đời.
16. Chúa Ngài liền thấu tận nơi
Tới nguồn biển cả để rồi ngó xem
Và Ngài cũng dạo đi liền
Tận sâu vực thẳm đã nhìn thấu qua?
17. Cửa thần chết đã hiện ra
Cho ngươi coi thấy rõ là đúng y
Kẻ canh giữ cửa âm ti
Ngươi thời đã thấy tức thì nó đây!
18. Và ngươi sẵn có ý này
Về chiều kích của đất đai đó kìa
Hãy mau thuật kể ra đi
Nếu ngươi biết cả hãy thì kể mau
19. Ánh quang ở tận phía nào
Tối tăm bao phủ chốn đâu thấu tường?
20. Hầu ngươi dắt nó đến luôn
Vào nơi ranh giới đúng đường nó ngay
21. Ngươi thời đã biết việc này
Bởi vì lúc ấy ngươi đây sinh rồi
Đồng thời số tháng ngày đời
Của ngươi lớn quá tại nơi gian trần!
22. Ngươi đi tới chốn nơi chăng
Của nơi kho tuyết sẳn sàng chứa đây?
Và vào tới chỗ kho này
Số mưa đá trữ tràn đầy thấy chưa?
23. Đó ta dành sẵn ra cho
Đến khi hoạn nạn trải qua các thời.
Chiến tranh giặc giã đến nơi
Sẽ thời sử dụng cho rồi việc đây.
24. Anh quang lan tỏa ra ngay
Theo đường đã chỉ cho này tới khi
Và rồi luồng gió đông kìa
Thổi ra trên đất tức thì đến luôn.
25. Ai vào mương nước mưa tuôn
Vạch đường sấm sét nổ tung tức thời
26. Để mưa trút xuống hoang đồi
Và trên sa mạc bóng người thiếu luôn!
27. Hầu cho tưới đẫm hoang đồng
Cỏ xanh mau mọc nơi vùng quạnh hiu
28. Mưa thời nó có cha nào
Hay ai sinh sản ra hầu sương đây?
29. Từ bụng dạ nào xuất ngay
Ra đây bằng giá ở này dương gian
Và ai thời đã sản sanh
Ra ngay sương giá trời xanh đầy tràn
30. Khi mà nước đóng thành băng
Mặt trên vực thẳm thành đàng cứng ngay?
31. Ngươi thời có thể lấy dây
Siết chùm sao Rua lại này được không?
Hay ngươi sẽ cởi ra luôn
Sao cầy thường buộc lỏng buông tức thì.
32. Hoặc đem sao mai trở về
Chính nơi của nó theo y tiết trời
Hoặc Hùng tinh với đồng thời
Bảy con của nó về nơi đúng đường?
33. Ngươi đây biết luật trời luôn
Ngươi liền áp dụng trên dương thế này?
34. Tiếng ngươi dội tới tầng mây
Khiến cho khối nước xả đầy xuống ngươi?
35. Chớp đi theo lệnh ngươi rồi
Chúng liền thưa lại những lời như sau:
"Chúng tôi có mặt hiện nào"
Và xin tuân lệnh ngay mau tức thời.
36. Ai nào đặt khôn ngoan rồi
Ở trong giống cò lửa nơi ruộng đồng?
Hoặc dù cho gà trống luôn
Thông minh trí tuệ thấy đường báo ngay?
37. Ai khôn ngoan đếm nổi mây
Ai khiêng bì nước trời này đổ nghiêng?
38. Khi bụi đất kết tụ nên
Các hòn đất dính lại liền với nhau?
39. Ngươi săn mồi thịt nhanh nào
Cho sư tử cái để hầu chúng ăn
Và làm thỏa mãn cho cơn
Đói thèm sư tử còn non đương nằm
40. Chúng thu mình lại trong hang
Một mình mai phục rừng hoang đợi chờ.
41. Ai đi dọn thức ăn cho
Quạ cần nuôi sống mình qua tháng ngày.
Khi con chúng gọi Chúa đây
Vì không lương thực dùng này nuôi thân.
CHƯƠNG 39
1. Ngươi thời có biết rõ ràng
Dê rừng sinh đẻ con bằng cách sao?
Và nai sinh sản con nào
Ngươi quan sát đã thấy hầu rõ ngay.
2. Ngươi sao biết được tháng ngày
Chúng thời đã lãnh việc này thực thi
Và ngươi có biết được kìa
Chúng đây sinh nở thời kỳ ra sao?
3. Nó sinh chồm hổm ngồi nào
Đẻ con và đặt nơi nao hoang đồng?
4. Các con mạnh mẽ hay không
Giữa nơi đồng nội trống luôn vẫy vùng
Chúng ra đi khắp tứ tung
Chẳng bao giờ trở về cùng mẹ đây!
5. Ai đi trả tự do ngay
Cho lừa hoang dại xa bay chạy dài
Và ai cởi chính sợi dây
Cột lừa rừng để chạy ngay đi rồi
6. Loài lừa hoang dại tức thời
Ta ban hoang địa chốn nơi làm nhà
Nơi đồng chua nước mặn ha
Làm nơi chốn ở chúng đà ẩn thân.
7. Nó khinh chê chốn thị thành
Là nơi huyên náo vang inh ồn ào
Chẳng nghe thấy tiếng gọi nào
Của người chăn dắt kêu gào lại bên.
8. Nó đi rảo khắp cả miền
Núi non bao phủ kín trên nơi này
Với bao loại thảo nguyên đây
Để tìm kiếm mọi thứ loài cỏ non.
9. Con bò rừng có muốn không
Được làm công việc cho luôn giúp người
Sẽ qua đêm tại nhà ngươi
Ở bên máng có chứa rồi thức ăn?
10. Ngươi dùng dây cột cổ chăng?
Nó theo sau để cầy lần đồi nương
11. Ngươi nhờ cậy nó được không
Bởi vì sức mạnh có luôn nơi mình?
Sẽ giao cho nó ngay liền
Mọi công việc sẽ tiến trình làm đây
12. Ngươi tin cậy nó đem ngay
Về nhà lúa thóc cho đầy sân phơi?
13. Cánh đà điểu có sánh rồi
Bộ lông cò với đồng thời chim ưng?
14. Trứng nó đẻ tại đất luôn
Phó cho sức nóng đất ôm trứng này
15. Nó quên một bàn chân đây
Sẵn sàng đạp bể liền ngay trứng rồi
Nó còn quên mất đồng thời
Thú hoang có thể tới nơi đạp chà.
16. Và đi khắc nghiệt quá đà
Với con cái nó như là lạ xa
Chẳng quan tâm thứ gì qua
Mất công vô ích diễn ra luôn thời.
17. Vì Thiên Chúa chối từ rồi
Không ban cho nó ở đời khôn ngoan
Chẳng chia cho nó một phần
Thông minh trí tuệ để phân biệt này
18. Khi trỗi dậy cất cánh bay
Nó liền thách thức ngựa đây lẫn người
19. Phải ngươi ban sức mạnh rồi
Cho con chiến mã ở nơi chốn này
Đeo bờm vào gáy nó ngay
Khiến cho rung động chuyển lay lông bờm?
20. Ngươi làm nó nhảy lên luôn
Như cào cào nhảy tứ tung lên rồi
Tiếng kiêu hùng hí đồng thời
Khiến cho thất đảm mọi người khiếp run!
21. Nó liền chân dậm vui mừng
Trong nơi thung lũng núi rừng thâm sâu
Phóng mình về phía trước mau
Xông vào nơi chốn binh đao chẳng sờn
22. Khinh thường sợ hãi đến luôn
Chẳng hề khiếp đảm diễn tuôn khi nào
Chẳng lui bước chuyển cách sao
Trước nơi gươm giáo đương hầu đến bên
23. Ở trên nó vẳng ống tên
Giáo lao sáng chói rực lên khiếp ngời
24. Nó rùng mình, nó sục sôi
Không gian rút lại bên rồi lẹ mau
Chẳng thời cầm hãm mình nào
Khi nghe thấy tiếng kèn hầu thúc lên
25. Đáp khi kèn thúc vang rền
Bằng ngay những tiếng hú liền "Hu-ra"
Và từ mãi tận đàng xa
Nó thời đánh được hơi là địch quân
Nghe vang những tiếng thét gầm
Của quan quân nổi hò vang không ngời.
26. Phải chăng trí tuệ con người
Chim ưng cất cánh phương trời phía nam
27. Theo ngay nhật lệnh ngưoi ban
Đại bàng bay bổng, tổ làm nơi cao
28. Dùng nơi núi đá ngự nào
Qua đêm vững chãi dể hầu an thân
Biến nơi đỉnh núi trở thành
Pháo đài kiên cố an ninh cho mình
29. Từ đây nó ngó chực rình
Con mồi bởi mắt ngó nhìn thấu xa!
30. Các con cái nó cứ đà
Hút ngay máu huyết để mà nuôi thân
Nơi đâu có xác chết nằm
Tại ngay chốn ấy nó lần đến nơi.
CHƯƠNG 40
1. Gia vê Ngài dã trả lời
Cho ngay ông Gióp tức thời như sau:
2. Kẻ đi tranh luận với nào
Đấng toàn năng sẽ phải hầu phục chăng?
3. Gióp ông đã trả lời rằng
Với Gia vê Chúa toàn năng như rầy:
4. Vâng tôi đã nói ra đây
Mà không suy nghĩ đến ngay cách nào.
Tôi thời đáp lại ngài sao?
Tôi dùng lấy chính tay hầu che môi
5. Tôi đây nói một lần rồi
Và không lạp lại lần hai nữa kìa
Rồi tôi cũng chẳng thêm gì
Vào cho lời nói đã thì nói ra.
KHÚC II : THIÊN CHÚA CHẾ NGỰ
TRÊN QUYỀN LỰC SỰ DỮ
6. Gia vê đáp trả Gióp là
Từ trong giông tố nói ra những lời:
7. Hãy nai nịt lại mau rồi
Như người dũng sĩ ra nơi chiến trường
Ta thời vặn hỏi ngươi luôn
Hãy cho ta biết thấu tường việc đây
8. Ngươi kìa muốn biết ta ngay
Thành hư vô thật ra này phải không?
Hầu ngươi lên án ta luôn
Cho mình có lý lẽ luôn phơi bày?
9. Ngươi thời cũng có cánh tay
Bằng tay Thiên Chúa phải đây chăng là?
Giọng ngươi sẽ thét gầm la
Như Thiên Chúa thét vang ra sấm rền?
10. Hãy đi tô điểm ngay liền
Trên ngươi kiêu hãnh uy quyền oai phong
Hãy mau mặc lấy vinh quang
Thêm phần rực rỡ huy hoàng bày phơi
11. Hãy mau trút bỏ tức thời
Những cơn giận dữ khỏi người luôn đi!
Và mau hạ thấp tức thì
Kẻ kiêu căng trước mặt kìa của ngươi
12. Chỉ cần một cái nhìn thôi
Sẽ đem uốn nắn những người kiêu căng
Và chà đạp kẻ ngang tàng
Tại ngay nơi chốn ác gian lũ bày.
13. Hãy vùi lấp tất cả ngay
Trong nơi bụi đất cho này thật sâu
Hãy đem nhốt chúng cho mau
Mọi tên tất cả tống vào ngục đây!
14. Bây giờ ta sẽ phục ngay
Vì ngươi có thể bằng tay phải rồi
Tự lo cứu thoát được ngươi
Chẳng còn phải nhờ vào ai nơi nào!
15. Nhưng kia hãy cứ nhìn vào
Con trâu ta dựng như hầu với ngươi
Nó nuôi mình giống đồng thời
Loài bò ăn cỏ tại nơi cánh đồng.
16. Coi kìa sức mạnh có luôn
Trong nơi cặp thận bên hông nó rồi
Khí lực có sẵn đồng thời
Chính ngay bắp thịt ở nơi bụng này
17. Đuôi thời duỗi thẳng ra ngay
Giống như cây bách hương đây đứng kề
Gân đùi chằng chịt tức thì
Quấn đan tréo xỏ mọi bề vào luôn
18. Các xương giống hệt ống đồng
Tứ chi thanh sắt như dường làm nên
19. Nó ra tác phẩm đầu tiên
Của Thiên Chúa đã tác sinh nên thành
Đặt làm bạo chúa ưu dành
Trên bao bạn hữu của mình đương khi
20. Núi non đồng cỏ đem về
Cũng như mọi thú dỡn kề vui thay
21. Nó nằm dưới tán sen này
Trong nơi ẩn kín đầm lầy sậy lau.
22. Cây sen phủ bóng trên nào
Kín che cho nó đã hầu diễn đây.
Và cùng cây liễu tại ngay
Chính nơi thác nước chốn này chở che
23. Kìa sông có ngập tức thì
Nó thời chẳng núng nao gì sợ đâu!
Dầu sông Gio-đan nâng cao
Ngập lên tới cổ vẫn nào thảnh thơi.
24. Ai dùng mắt bắt nó rồi
Ai cầm đòng đi thọc dùi mũi đây?
25. Dùng mồi dử cá sấu này
Và dây nào cột lưỡi ngay nó rồi?
26 Dùng dây cối xỏ mũi thôi
Câu liêm thọc lủng hàm thời nó ngay!
27. Nó van xin chính ngươi này
Nói năng bằng những lời đầy dịu êm!
28. Kết giao ước với ngươi liền
Ngươi sai bảo nó triền miên trọn đời
29. Ngươi đùa dỡn nó vui chơi
Như nào một thứ chim vui với mình
Và đem cột nó lại liền
Cho con gái nhỏ đến bên nô đùa?
30. Thợ câu bán lại kẻ mua
Con buôn xẻ thịt ra cho từng phần?
31. Lấy đòng chọc lỗ da thân
Móc dùng chọc lủng đầu luôn nó rồi
32. Hãy tra tay đặt trên nơi
Thân mình nó để đồng thời nghĩ suy.
Cuộc đời vật lộn tư bề
Lần sau hết dám thực thi tái hồi.
Nhãn:
22-ÔNG GIÓP,
CỰU ƯỚC,
III-THI PHÚ
Ông Gióp - Chương 21 - 30
SỰ KIỆN CHỨNG MINH NGƯỢC LẠI
CHƯƠNG 21
1. Gióp ông cất tiếng nói ngay
Những lời vịn lẽ lên này như sau:
2. Hãy nghe tôi nói ra mau
Và mong các bạn cho nào ủi an!
3. Chịu nghe tôi nói lời rằng
Anh em có thể cười ran phê bình
Khi tôi đã dứt lời liền
Tức thời cười nhạo vang lên lúc này.
4. Phải chăng tôi vãn than ngay
Về cho số phận người đây phải nào?
Cho nên xảy đến như sau:
Mất đi bình tĩnh ở hầu trong tôi.
5. Hãy quay lại phía tôi rồi
Các anh sẽ sửng sốt người lên ngay
Rồi đưa tay bụm miệng này
Cho mình khỏi mở môi đây để cười
6. Chính tôi khi nghĩ đến rồi
Tôi kinh sợ hãi khiếp ngời tràn lan
Bởi kìa da thịt nổi ran
Những là gai ốc lan tràn khắp nơí!
7. Tại sao kẻ ác sống đời
Kéo dài đến mãi tuổi thời già nua
Chúng còn mạnh thế bao la
Và nhiều quyền lực đề ra thi hành?
8. Dòng nòi kiên vững nối ngành
Trước ngay con mắt của mình diễn đây
Cháu con sinh sống hàng ngày
Dưới nơi mắt chúng xum vầy vui tươi.
9. Cửa nhà chúng được an vui
Không lo hãi sợ tới nơi khi nào
Ngọn roi Chúa chẳng chạm vào
Tới thân mình chúng để hầu phạt cho.
10. Đàn bò mộng chúng gây qua
Để truyền gieo giống chăm lo đông bày
Chẳng hề đã bị xẩy sai
Đàn bò cái chẳng trụy thai bao giờ.
11. Chúng cho những trẻ bé thơ
Tung tăng chạy nhảy giống như chiên bày
Lũ em bé nhỏ vui say
Giỡn đùa vui thú tối ngày bên nhau
12. Tiếng ca hát chúng hòa mau
Trống đàn, sáo thổi vang bao rộn ràng.
13. Chúng vui hạnh phúc hoàn toàn
Trong bao ngày tháng sống sanh cuộc đời
Bổng đi trút bỏ tức thời
Xuống nơi âm phủ một nơi yên bình
14. Chúng thưa với Chúa ngay liền
"Hãy xa tránh chúng tôi trên cõi đời
Chúng tôi chẳng muốn học đòi
Biết đường lối thực Ngài thời ở đây.
15. Đấng toàn năng thứ gì này
Dễ hầu cho chúng tôi nay phục quyền
Và cầu khẩn chính Ngài liên
Hầu dành lấy lợi gì liền cho ta?
16. Sự may mắn của chúng ha!
Chẳng nằm trong chính tay đà chúng sao?
Vậy sao lại nói như sau:
Tránh xa ta, mọi âm mưu ác bày!
17. Đèn phường gian ác tắt ngay
Họa tai đổ xuống tràn đầy chúng thôi.
Chúa thường xuyên đã dành rồi
Cho cơn thịnh nộ phần thời chúng đây!
18. Nên người ta nói ra ngay:
"Chúng nên như cộng rơm này diễn ra
Tung bay trước gió dật dờ
Cũng như vỏ trấu, lốc ùa cuốn bay
19. Người ta sẽ nói ra ngay
Chúa dành cho các em đây lãnh liền
Các hình phạt của tổ tiên
Xin Ngài sửa trị, chúng nhìn biết qua
20. Và xin chứng kiến cho là
Tận nơi con mắt nó ra suy tàn
Lãnh đầy thịnh nộ tràn lan
Của ngay chính Đấng toàn năng uy quyền!
21. Quả nhà của nó sau liền
Có gì liên hệ để phiền nó sao?
Một khi số tháng định nào
Nó thời bị khấu trừ hầu biết ngay?
22. Người đời có dạy khôn này
Cho Thiên Chúa Đấng xử loài trên cao?
23. Kẻ này chết đúng ngay vào
Thời kỳ sức lực đương hầu mạnh đây
Đồng thời hạnh phúc no đầy
Bình an thư thái ở ngay trong mình.
24. Nơi hông mỡ béo đầy liền
Tủy trong xương vẫn nguyên tuyền mát tươi
25. Kẻ kia đã bị chết rồi
Linh hồn cay đắng tơi bời mòn hao
Chẳng hề được nếm mùi nào
Cuộc đời hạnh phúc đã hầu có đây.
26. Cùng nhau chúng đã nằm dài
Ngay trong bụi đất nơi này diễn ra
Và rồi giòi bọ bao la
Phủ bao kín mít hết đà chúng đây.
27. Ồ tôi biết rõ ý này
Ở trong chính các anh ngay đó rồi
Và bao phán đoán xấu tồi
Các anh hiện có về tôi lúc này.
28. Các anh đã hỏi liền ngay:
"Đâu là nhà cửa các Ngài quân vương?
Và sau cũng thế hỏi luôn:
Trại lều kẻ trộm cướp đương thế nào?
29. Các anh chẳng có hỏi đâu
Những người du khách làm sao thấu tường?
Các anh cũng chẳng hiểu luôn
Chẳng tìm ra dấu chứng thường họ đây?
30. Trong ngày tai họa đến ngay
Những người ác độc thời này dung tha
Trong ngày thịnh nộ diễn ra
Chúng thời được dấu trải qua an toàn
31. Ai người trách cứ việc làm
Tại ngay trước mặt kẻ hành sự đây
Và liền đong trả chúng ngay
Cho cân cho xứng việc nay chúng làm?
32. Người ta khiêng nó lên đàng
Tiến ra nghĩa địa đầy hang huyệt mồ
Nơi đây để nó chuyên lo
Thức canh trên nấm mộ cho chính mình
33. Những hòn đất của mộ liền
Chúng đây êm ái trở nên cho người.
Trước sau của nó theo noi
Dân đông đi đến tận nơi diễn hành
Trước nơi của nó đông dân
Đám người vô kể theo chân tiễn đường.
34. Tại sao các bạn mất công
Ủi an chính nó ngay trong lúc này
Vì lời đáp trả bạn đây
Chỉ là lừa dối ra ngay trọn toàn.
III- KHÚC 3
THIÊN CHÚA CHỈ SỬA TRỊ
NHÂN GIAN ĐỨC CÔNG CHÍNH
CHƯƠNG 22
1. Ê-li-pha gốc Tê-man
Cất lên tiếng nói lời rằng như sau:
2. Người đời có ích chi nào
Cho nơi Thiên Chúa để hầu tỏ đây?
Không đâu kẻ khéo khôn này
Chỉ đem lợi ích cho ngay chính mình
3. Liên quan gì tới Chúa Trên
Nếu anh chính trực thường xuyên nơi người
Và Ngài được thứ gì rồi
Khi hành vi bạn luôn coi vẹn toàn?
4. Phải vì anh đạo đức chăng
Mà Ngài sửa phạt anh bằng cách đây
Và Ngài đã mở ra ngay
Luận bàn tranh tụng với này chính anh?
5. Chẳng vì tội ác rõ rành
Của anh đã phạm vào thành lớn lao?
Và vì chính lỗi lầm nào
Mà anh đã phạm chăng bao hạn chừng?
6. Anh đòi hỏi bạn hữu luôn
Điều vô lý của cầm chơn cho mình
Và đi lột áo ngay liền
Những người trần trụi thường xuyên bần cùng
7. Kẻ đang khát nước khô luôn
Anh không cho uống dỡ dường khát đây?
Kẻ đương đói bụng cần này
Không cho cơm bánh ăn ngay tức thời
8. Anh trao ruộng đất đây rồi
Vào tay kẻ mạnh ở đời mạnh thêm.
Cho người sủng ái ngay liền
Hầu cho chiếm ngự chủ quyền trong tay.
9. Anh xem kẻ góa bụa này
Trở về tay trắng liền ngay tức thời
Và đi nghiền nát tay người
Mồ côi, cô cút ở nơi cạnh mình.
10. Chính vì việc đã thực hành
Mà màng lưới phủ che anh kín cùng
Và cơn thịnh nộ hãi hùng
Chúng liền bất chợt gây luôn khiếp ngời.
11. Ánh quang tối lại tức thời
Anh nên kẻ chột mù rồi hết trông.
Và rồi khối nước dìm luôn
Nhận anh chìm nghỉm hết đường ngóc lên.
12. Chúa Trời đã chẳng ở trên
Tầng trời cao nhất ngay liền phải không?
Hãy nhìn đỉnh các sao luôn
Chúng đây thực đã cao hơn dường nào?
13. Và anh có thể nói sau:
Chúa Trời có thể biết hầu được chăng?
Đồng thời có thể xuyên ngang
Mây che xét đoán rõ ràng được không?
14. Mây như màn phủ che luôn
Nào Thiên Chúa có nhìn trông thấu rồi?
Để Ngài chỉ đạo khắp nơi
Vòng quanh trên các vòm trời đó đây?
15. Anh thời muốn lối xưa nay
Của người đồi bại thường ngày đi theo.
16. Chúng đà bị quét sạch mau
Trước ngay thời điểm sẽ hầu diễn ra
Khi cơn lũ nước tràn qua
Nhận chìm hết cả mất đà móng chân.
17. Chúng thưa với Chúa ngay rằng:
Xin Ngài hãy tránh xa lần khỏi đi!
Đấng toàn năng đã làm gì
Được cho chúng tôi kìa nơi đây?
18. Tuy nhiên Ngài đã làm này
Chất đầy của cải cho ngay chúng rồi.
Tránh xa ta chạy đi thôi
Những âm mưu hạng tôi đòi ác gian!
19. Người công chính thấy hân hoan
Kẻ vô tội thích cười vang khinh thường
20. Kẻ thù địch chúng ta luôn
Bị tiêu diệt chết mất đường ngó lên
Và bao của cải chúng liền
Bị ngay ngọn lửa đến nghiền nuốt trôi
21. Hãy hòa thuận với Chúa Trời
Hãy làm lành với Ngài rồi đi mau
Hầu cho hạnh phúc tới nào
Sẽ quay trở lại bên hầu cho anh
22. Hãy đi nhận lấy lời răn
Từ nơi môi miệng Ngài hằng dậy khuyên
Và đem lời Chúa đặt liền
Những điều bất chính ở bên cạnh lều
24. Nếu anh đem quẳng vàng vào
Bụi tro đất cát nơi nào dưới chân
Vàng Ô-phi ở giữa sỏi nằm
Bên dòng nước chảy cuốn tràn theo mang
25. Thời Thiên Chúa Đấng toàn năng
Sẽ là vàng bạc muôn vàn cho anh.
26. Bởi Ngài là Đấng toàn năng
Là người dịu ngọt hảo hoàn cho đây
Anh thời ngẩng mặt lên ngay
Hướng về Thiên Chúa chính Ngài của anh
27. Khi anh kêu khẩn thánh danh
Tức thời Ngài sẽ mau nhanh nhận lời
Và anh chỉ phải làm rồi
Trọn toàn lời khấn tất thời của anh.
28. Điều anh dự định công thành
Ánh quang sẽ chiếu trải lan trên đàng
Để luôn chỉ lối dắt đường
Anh đi tới đích thành công an toàn
29. Bởi Ngài hạ kẻ kiêu căng
Cứu người cúi mặt âm thầm tiến đi
30. Và Ngài giải thoát tức thì
Những người vô tội luôn kìa trắng tinh
Và anh được cứu thoát liền
Nhờ bàn tay rất tinh tuyền sạch trong!
THIÊN CHÚA Ở XA SỰ DỮ ĐẮC THẮNG
CHƯƠNG 23
1. Gióp ông cất tiếng nói luôn
Những điều lý lẽ để dùng đáp ngay
2. Cả hôm nay nữa rồi đây
Lời tôi than trách vẫn này đắng cay
Bàn tay của chính thực Ngài
Vẫn đè thật nặng tôi nay van nài
3. Ôi! ai sẽ chỉ tôi đây
Biết tìm ra Chúa ở ngay đâu này?
Làm sao tôi nói với Ngài
Tại nơi Ngài ở, luôn đây được nào
4. Để tôi sẽ giải bày mau
Căn nguyên tôi trước Ngài hầu diễn ra
Miệng môi tôi sẽ trải qua
Bao nhiêu luận cứ tiếp đà bày phơi
5. Tôi nghe được tiếng của Ngài
Trả lời cho chính điều đây tôi chờ
Và tôi hiểu được thông qua
Điều Ngài muốn nói tỏ ra lúc này.
6. Há Ngài phải hết sức ngay
Để hầu tranh luận tôi đây làm gì?
Không cần điều đó làm chi
Ngài chỉ ghé mắt coi thì rõ thôi.
7. Ngài thấy kẻ thẳng ngay rồi
Chính trong những địch thù thời rõ thôi
Và tôi được vĩnh viễn rồi
Thoát tay quan án xử tôi đường cùng.
8. Nhưng tôi tìm tới phương đông
Tại đây chẳng có Ngài trong nơi này
Tôi liền lại ghé phương tây
Cũng thời chẳng thấy chính Ngài ở đâu
9. Tôi đi phương bắc tìm mau
Nhưng Ngài cũng biệt tăm hầu chẳng ra
Tôi liền quay lại đi qua
Hướng nam tìm kiếm nhưng mà cũng không!
10. Đường tôi đi Chúa biết luôn
Nếu Ngài thử thách tôi trong nơi lò
Thời tôi sẽ trở nên như
Vàng ròng được luyện nên cho vững vàng
11. Chân tôi đã bám sát đàng
Dấu chân của Chúa trên đường đi ngay
Tôi đi theo lối đàng Ngài
Không siêu chẳng vẹo ra ngoài nơi nao!
12. Tôi không hề chểnh mảng nào
Giữ gìn mệnh lệnh ban trao cho rồi
Miệng môi Ngài đã trao lời
Tôi liền lãnh nhận cất nơi dạ lòng
13. Nhưng Ngài quyết định ra luôn
Ai người dám đổi mà không giữ nào?
Ngài hoàn tất cả mọi điều
Chính Ngài dự định ra hầu điều đây.
14. Ngài thi hành án quyết ngay
Về tôi bao chỉ dụ Ngài đã ban
15. Chính vì vậy tôi kinh hoàng
Ở ngay trước mặt thánh nhan tức thời
Tôi càng nghĩ tới Ngài rồi
Thời càng sợ hãi khiến tôi khiếp ngời
16. Chúa Ngài đã khiến lòng tôi
Trở thành mềm nhũn cấp thời ra đây.
Đấng toàn năng đã chất đầy
Trên tôi sợ hãi ra ngay mọi bề.
17. Bởi tôi bị hủy diệt đi
Chẳng nào phải bởi chính vì tối tăm
Hay là bởi tối đêm làm
Phủ che kín mít khắp toàn mặt tôi.
CHƯƠNG 24
1. Tại sao Đấng toàn năng đây
Đã không có thời khắc ngay dự trù
Và ai biết được Ngài thì
Lại không thấy được ngày kia Ngài rồi?
2. Phường gian ác bị đẩy lui
Những cây cột mốc đã thời phân ranh
Đi vơ súc vật vào lần
Và rồi đem chúng đi băng nơi nào?
3. Chúng đưa dẫn mất đi theo
Lừa nào của kẻ khó nghèo mồ côi
Và đi cầm giữ ngay rồi
Bò nào của kẻ đương thời góa đây!
4. Chúng xô đẩy kẻ nghèo ngay
Khỏi con đường dẫn đến này chính nơi
Mọi người thiếu thốn đồng thời
Khắp nơi trong xứ phải rời trốn ngay
5. Như lừa hoang sa mạc này
Đẵm mồ hôi kiếm tìm hoài thức ăn.
Trong nơi đồng cháy khô cằn
Để tìm lương thực cho đàn trẻ thơ.
6. Chúng thu gặt giữa đêm khuya
Mót vườn nho của kẻ kìa ác gian
7. Qua đêm mình phải trụi trần
Bởi không áo mặc che thân lúc này
Không chăn ấm áp đắp ngay
Để hầu chống trả lạnh đây đêm trường
8. Bị dầm ướt đẵm thân luôn
Trong cơn giông tố ở vùng núi cao
Ôm ghì tảng đá chặt vào
Vì không nơi chốn, chỗ nào núp thân.
9. Chúng giằng kẻ côi cút lần
Còn đang bú sữa miệng tràn chảy tuôn
Con thơ kẻ khó khốn cùng
Chúng cầm giữ lấy để dùng con tin
10. Người ta dẫn họ đi liền
Trần truồng không áo mặc trên thân này
Bắt người đói bụng ôm ngay
Biết bao bó lúa về tay cho mình
Chúng đi ép lấy dầu liền
Giữa hai thớt đá cối nghiền nát ra
Đặt nho bồn chứa bao la
Nhưng nơi cổ họng vẫn là khô ran!
12. Trong thành thị vẫn yên hàn
Bao người hấp hối kêu than van vì
Và hồn kẻ tử thương kìa
Đang kêu cầu cứu bởi kề lâm nguy
Nhưng Thiên Chúa chẳng có nghe
Những lời cầu khẩn van vì này đâu!
13. Chúng về phe của kẻ nào
Chống cùng ánh sáng đã hầu chiếu soi
Đồng thời chẳng thấy đường rồi
Không theo nẻo ánh sáng ngời dắt đi
14. Trời chưa sáng tỏ tức thì
Kẻ sát nhân đã dậy kìa đi đâu?
Nó đi hạ thủ người nghèo
Cùng người thiếu thốn ở nào gần bên
Những người trộm cướp rảo liền
Khắp trong đêm tối để tìm của đây.
15. Mắt người ngoại tình nhìn này
Mong sao bóng tối xuống ngay che mình
Nó đi cất nói ngay liền:
Chẳng thời có mắt nào xem lúc này
Hầu cho nhìn ngó qua đây
Để nhìn thấy rõ tôi ngay bấy giờ
16. Chính nơi tăm tôi diễn ra
Những người trộm cướp khoét nhà thủng luôn
Ngôi nhà nó đã ngó trông
Trước khi ban sáng trời trong suốt này.
17. Thông thường đối với chúng đây
Bình minh là bóng chết ngay cho mình
Chúng thường đã thuộc quen liền
Với nào bóng chết gây nên hãi hùng.
18. Chúng lềnh bềnh nổi trôi luôn
Ở nơi mặt nước diễn tuôn phơi bày
Đất đai xứ sở nó đây
Bị người nguyền rủa luôn ngay tức thời
Những người không trở lại nơi
Con đường đi tới nơi rồi vườn nho.
19. Như thời hạn nóng bỏng khô
Hút ngay hết nước của khu tuyết đầy.
Cho nên thiên hạ nói ngay
Âm ti thu hút kẻ đây lỗi lầm.
20. Vú cho nó bú nhiều lần
Cũng không nhớ đến tích tàn nó đâu
Và ngay tên của nó nào
Cũng thời bị xóa bôi hầu hết trơn
Những người bất chính kia luôn
Sẽ thời bị bẻ gẩy giòn như cây.
21. Chúng đi bạc đãi cho ngay
Những người thiếu phụ tháng ngày sẻ son
Và đi xử tệ diễn luôn
Các bà góa bụa không con không chồng
22. Song Đấng lấy sức mạnh luôn
Lật nhào người thế lực trong gian trần.
Rồi cho đứng dậy bình an
Nhưng không cho nó tin lần vào luôn
Chính trong sự sống mạch nguồn
Của mình sẽ được bảo tồn mai sau.
23. Chúa ban cho nó được nào
An toàn vững chắc chẳng hầu sợ chi.
Mắt Ngài theo dõi đường đi
Trên bao con lộ đang khi theo đòi
24. Được nâng lên khoảnh khắc rồi
Tới sau lụi bại đến thời tiếp ngay
Giống như những ngọn rau này
Trong tay người hái ngắt đây đem về
Chúng thời bị cắt mang đi
Khác nào đầu gié lúa kia cắt rồi.
25. Nếu không phải vậy ai người
Dám nào bắt bẻ tôi thời nói ngay
Và làm cho chính lời này
Ra như mây khói tiêu bay tức thời?
CA NGỢI QUYỀN NĂNG CỦA THIÊN CHÚA
CHƯƠNG 25
1. Bin-đát cất tiếng lên lời:
Nói ra lý lẽ cùng thời như đây
2. Quyền cai quản, khủng khiếp này
Thuộc về Thiên Chúa trong tay của Ngài.
Chính Ngài thiết lập nên rồi
Sự hòa bình ở trời cao sang.
3. Ai nào đếm xuể binh đoàn
Của ngay Thiên Chúa lan tràn khắp nơi
Và đây ánh sáng của Ngài
Nào ai tránh khỏi thoát rời được đây?
4. Làm sao người thế trần này
Trở nên công chính trước ngay Chúa Trời
Đứa con sinh bởi nhân loài
Sao nên trong sạch trước Ngài quyền uy
5. Mặt trăng chiếu ánh sáng kìa
Với tinh tú cũng chẳng thì sạch trong
6. Huống chi là chính phàm nhơn
Là loài chấy rận,với luôn côn trùng?
GIÓP TRẢ LỜI
CHƯƠNG 26
1. Gióp ông cất tiếng nói năng
Những lời lý lẽ ra rằng như sau:
2. Quả anh bênh vực giúp nào
Cho người yếu đuôi được hầu đỡ nâng
Anh đi cứu vớt giúp lần
Cánh tay chẳng sức bảo toàn mình đây
3. Anh khuyên kẻ dốt nát ngay
Giúp người chất phác biết này khôn ngoan
4. Những lời ấy đã nói năng
Anh khuyên chỉ dậy rõ ràng cho ai
Nơi đâu thần khí đến ngay
Trên người anh có để này dạy răn?
BIN-ĐÁT NÓI TIẾP
5. Những bóng ma xuất hiện thường
Chúng run nẩy bẩy dưới lòng đất đây
Và trong sâu thẳm đất đai
Dân cư nhìn thấy khiếp ngay hãi hùng.
6. Âm ti lồ lộ ra luôn
Ở ngay trước mặt chính tôn nhan Ngài
Và âm phủ chính nơi đây
Chẳng thời màn trướng che ngay kín cùng.
7. Chúa cho Bắc cực trải luôn
Trên ngay những khoảng trống không địa cầu
Ngài treo trái đất lên cao
Trong nơi khoảng trống của bầu trời ngay.
8. Ngài ghìm nước chặt trong mây
Nhưng mây vẫn giữ gìn này vững luôn
Mây không bị nổ vỡ tung
Dưới ngay sức nặng nước nguồn chứa trên
9. Ngài che phủ kín ngay lên
Mặt trăng kín mít mây liền phủ che
10. Ngài khoanh một vòng tức thì
Trên nơi mặt nước thành chia hai vùng
Một nơi ánh sáng tỏa luôn
Nơi kia tăm tối bao trùm kín đen
11. Trụ tầng trời chuyễn rung liền
Thất kinh khi Chúa phán truyền dọa hăm
12. Ngài liền chẻ đại dương bằng
Chính ngay sức mạnh quyền năng siêu vời
Nghiền tan Ra-kháp đồng thời
Bằng ngay trí tuệ Ngài rồi tỏa lan.
13. Hơi Ngài thở khiến trời nên:
Sáng trong, rạng rỡ lan tràn khắp nơi
Tay Ngài đâm thủng rắn rồi
Nó ngoi dưới biển để chồi ngóc lên
14. Đó là mép của giời biên
Việc làm Thiên Chúa oai quyền tạo nên
Chúng ta chỉ nhận ra liền
Qua ngay một tiếng vang hèn nhỏ nhoi
Ai am tiếng sấm sét rồi
Đó là quyền năng Chúa Trời phát sinh.
GIÓP VÔ TỘI NHẬN BIẾT
QUYỀN NĂNG THIÊN CHÚA
CHƯƠNG 27
1. Gióp ông tiếp tục đọc liền
Bài thơ ông đã viết lên sẵn rồi
2. Bởi Thiên Chúa sống muôn đời
Khước từ sự chính trực tôi lúc này
Chúa là Đấng toàn năng đây
Chất lên hồn tôi đắng cay tràn đầy
3. Bao lâu hơi thở còn này
Và làn khí Chúa trong hoài mũi tôi
4. Môi tôi sẽ chẳng nói lời
Xấu xa sai quấy đồng thời nào đâu
Lưỡi tôi chẳng dám buông mau
Những điều gian dối ra hầu điêu ngoa.
5. Khốn cho tôi nếu nói ra
Cho anh có lý nói qua điều này
Tôi không từ chối bỏ ngay
Sự liêm chính của tôi đây tới cùng
6. Tôi bám vào sự chính công
Và tôi chẳng nhả ra luôn khi nào
Lòng tôi không hổ thẹn đâu
Về ngày nào đó trong hầu đời tôi.
7. Chớ gì kẻ địch thù rồi
Phải luôn số phận của nòi ác gian.
Địch thù tôi phải chịu cam
Như người bất chính gánh mang tức thì
8. Kẻ vô đạo đợi trông chi
Khi lời cầu khẩn nó kìa dâng lên
Kinh hồn nó khẩn nài xin
Chúa Trời chấp nhận cho liền hay không?
9. Liệu Ngài đoái nhận lời luôn
Khi còn hoạn nạn đổ dồn nó chăng?
10. Nó đi nhận Đấng toàn năng
Làm nguồn dịu ngọt để hằng cậy trông
Và kêu cầu cứu thường luôn
Lên nơi Thiên Chúa chí tôn mọi thờí!
11. Tôi đây chỉ bảo anh lời
Về quyền năng của Chúa Trời anh nghe
Tôi không dấu diếm điều chi
Ý đồ Đấng toàn năng thì diễn ra
12. Nhưng tất cả các anh ha!
Các anh đã thấy tỏ qua rõ ràng
Những lời vô bổ luận bàn
Đem theo lợi ích, lợi danh điều gì?
SÔ-PHA NÓI
13. Đây là phần Chúa dành kìa
Cho người gian ác lãnh đi theo mình
Gia tài kẻ hung bạo liền
Lãnh phần từ Đấng uy quyền toàn năng
14. Con cho nó được gia tăng
Nhưng hầu làm mồi gươm đang kiếm tìm
Giống nòi nó được ăn liền
Nhưng không có được cho mình no đâu
15. Ai người sống sót nơi nào
Sẽ thời bị địch chôn mau hết liền
Các bà góa phụ triền miên
Khóc thương hết nỗi ưu phiền tràn lan.
16. Nó dầu thu thập bạc tiền
Như nhiều cát bụi chất liền lên cao
Và quần áo dẫu có nhiều
Chất lên bao đống khác nào đất đai
17. Cứ tuôn chất mãi lên hoài
Để người công chính mặc ngay đồ này
Và tiền bạc sẽ vào tay
Những người vô tội tiêu sài thỏa thuê!
18. Nó xây nhà giống nhện kìa
Như người canh gác lều thì dựng lên.
19. Giàu sang khi nằm xuống liền
Song thời chẳng được liệm kèm thứ chí!
Khi bừng con mắt dậy thì
Chẳng còn trông thấy thứ gì nữa đây.
20. Cơn kinh khủng chiếm nó ngay
Chính vào giữa buổi ban ngày diễn ra
Trong cơn giông tố trải qua
Cuốn trôi chính nó như là bóng đêm
21. Gió đông đem nó đi liền
Giống như càn quát hết liền nghỉ luôn.
22. Chúa trừng phạt chẳng tiếc thương
Nó đi trốn chạy thoát đường dọa hăm.
23. Người ta tay vỗ hỉ hoan
Mừng cho nó bại hoại ngay thân rồi
Người ta huýt gió khắp nơi
Nó thời đi đến để rồi ẩn thân!
4. CA NGỢI SỰ KHÔN NGOAN
SỰ KHÔN NGOAN CON NGƯỜI
KHÔNG THỂ ĐẠT THẤU
CHƯƠNG 28
1. Có khi mỏ bạc khai lên
Có nơi thanh luyện vàng thêm vững bền
2. Sắt đem lấy bởi đất liền
Đá nung cho chảy thành nên được đồng
3. Người ta xua bóng tối luôn
Và đi lục lạo tận cùng mọi nơi
Đá viên tăm tối tức thời
Ở trong bóng chết muôn đời đó thôi.
4. Những người xa lạ tới rồi
Đào ra ngay những ngách ngoi đường hầm
Nơi mà những kẻ bộ hành
Chẳng ai bước tới đặt chân đến cùng
Một nơi xa lắc lư luôn
Xa vời thế giới phàm nhơn loài người.
5. Đất sinh lương thực tốt tươi
Nơi này đã bị phá rồi tiêu tan
Tận trong lòng ruột mọi đàng
Dường như bị lửa phá tàn ra mau
6. Nơi đây sẽ thấy được nào
Ở ngay lớp đá có nhiều ngọc xanh
Đồng thời còn chứa một lần
Những tầng vẩn bụi của vàng nơi đây.
7. Con đường dẫn đến nơi này
Mãnh cầm chẳng thấy được ngay chốn nào
Mắt chim ưng chẳng thấy đâu
Lối đàng đi đến để vào chốn đây.
8. Nẻo đường thú dữ chẳng hay
Và sư tử cũng chẳng kéo bày đến nơi.
9. Con người đã đặt tay rồi
Vào trên đá lửa đồng thời thắp lên
Và rồi làm đảo lộn liền
Núi non tận gốc rễ nghiêng ngả rồi!
10. Ở trong núi đá khắp nơi
Đường hầm hệ thống đào thời dẫn đi
Mắt con người thấy tức thì
Những tài nguyên quí ở kìa nơi .
11. Người ta thám hiểm sông ngòi
Tìm ra nguồn lợi chứa rồi dưới sâu
Phơi bày lên ánh sáng mau
Những nguồn quí giá ẩn hầu dưới sông.
12. Nhưng khôn ngoan bởi đâu luôn?
Và cùng trí tuệ từ trong chốn nào?
13. Phàm nhân chẳng biết được đâu
Là đường lối dẫn để hầu bước đi
Dẫn đưa đến chốn nơi kìa
Trên nơi phần đất người thì sống sinh.
14. Vực sâu đã nói lên liền:
"Tôi đây chẳng thể giữ gìn trong tôi"
Biển thời cũng nói lên lời:
"Khôn ngoan cũng chẳng ở nơi tôi này"
15. Nó không đổi được liền ngay
Bằng vàng tự nhiên hiện nay đâu nào
Và người ta chẳng mua vào
Bằng ngay giá bạc được hầu nó đây.
16. Người ta không đánh giá ngay
Với vàng ô-phi thứ này được đâu
Cùng thời với mã não nào
Và cùng ngọc bích đương hầu quí thay!
17. Người ta không sánh so đây
Khôn ngoan với chính vàng này được đâu
Cũng như với thủy tinh nào
Và không đổi nó với bao bình vàng.
18. San hô, pha lê hai đàng
Chẳng thời nói được xứng hàng gì đâu!
Chiếm khôn ngoan sẽ hơn nào
Cả ngay những ngọc trai châu báu này.
19. Ở gần sự khôn ngoan đây
Chẳng nào có thể xứng hoài đổi trao
20. Nhưng khôn ngoan đến từ đâu
Và cùng trí tuệ nơi nào đến đây?
21. Nó luôn ẩn dấu đi này
Trước ngay con mắt hiện nay loài người
Và cùng lẫn trốn đồng thời
Khỏi nào những loại chim trời không trung.
22. Âm ti thần chết nói cùng:
Chúng tôi nghe có tiếng đồn nó kia."
23. Chính Ngài nhận rõ đường đi
Và nơi chốn ở nó thì tại đâu?
24. Vì Ngài nhìn tới tận sâu
Mút cùng trái đất Ngài hầu thấy ngay
Ngài xem thấy hết thảy này
Mọi điều tất cả dưới đây gầm trời.
25. Ngài tính sức nặng nó rồi
Đo lường cho nước đồng thời định nên.
26. Ngài ban luật mưa ngay liền
Mở đường tiếng sấm vang rền vọng ran.
27. Bấy giờ Ngài thấy khôn ngoan
Và Ngài thẩm định rõ ràng cho đây
Ngài luôn lượng giá liền ngay
Đồng thời khảo sát thêm này luôn thôi
28. Và Ngài nói với con người:
"Niềm tôn sợ Chúa tức thời khôn ngoan
Và đi xa lánh ác gian
Đó là trí tuệ bảo ban chỉ đường."
5. KẾT LUẬN ĐỐI THOẠI THAN VÃN VÀ
BÀO CHỮA CỦA GIÓP
a. LUYẾN TIẾC CHUỖI NGÀY XƯA
CHƯƠNG 29
1. Gióp ông tiếp tục đọc luôn
Bài thơ ông đã khơi nguồn nói lên:
2. Ai làm tôi sống lại liền
Những ngày năm tháng êm đềm thưở xưa
Những ngày được Chúa chăm lo
Trông nom chăm sóc tròn chu hết nảo!
3. Khi đèn Ngài chiếu soi vào
Tỏa lan ánh sáng trên đầu của tôi
Và trong đêm tối tôi thời
Bước đi dưới ánh sáng soi của Ngài
4. Như xưa tôi sống những ngày
Của mùa thu đã đến này với tôi
Khi Thiên Chúa hằng luôn thời
Chở che lều trại không rời tôi đây
5. Khi Đấng toàn năng chính Ngài
Vẫn còn đang ở với tôi nơi này
Khi con trai của tôi đây
Còn đang ở cạnh xum vầy cha con.
6. Khi chân tôi vẫn đang còn
Dầm dìa trong sữa men thường dậy lên
Và khi viên đá gần bên
Đương còn tuôn chảy tiếp liên suối dầu.
7. Khi tôi đến cổng thành nào
Và ngồi vào chốn nơi nao cộng đồng
8. Thấy tôi người trẻ trốn luôn
Người già đứng dậy như dường nể kiêng.
9. Hàng đầu mục miệng môi im
Lấy tay bụm miệng che liền ngay đi
10. Vương công im lặng tức thì
Lưỡi liền dính úa lợi kìa lặng thinh.
11. Ai nghe tôi nói ra liền
Đều cao rao hạnh phúc trên tôi này.
Kẻ nào xem thấy tôi ngay
Cũng đều làm chứng tôi đây sáng ngời.
12. Bởi tôi cứu vớt bao người
Khó nghèo kêu cứu luôn thời với tôi
Đồng thời những kẻ mồ côi
Không nơi nương tựa để rồi ẩn thân.
13. Chúc lành bao phước trao ân
Của người hấp hối trao lần trên tôi
Tôi làm nẩy tiếng tươi vui
Trong lòng góa phụ đương thời cô đơn.
14. Tôi mang chính trực vào luôn
Đó là y phục mặc trùm lên tôi
Lẽ công bình ở trong người
Trở nên áo khoác đồng thời triều thiên.
15. Tôi là mắt kẻ mù liền
Là chân của kẻ trở nên quặt què
16. Tôi làm cha kẻ nghèo kìa
Xét xem quyền lợi kẻ thì lạ xa
17. Tôi liền bẻ gẫy tan ra
Vuốt nanh của kẻ coi là bất công.
Và đi giựt khỏi ngay luôn
Con mồi thoát khỏi khốn cùng hàm răng.
18. Và tôi sẽ nói lên rằng:
"Khi tôi trút thở đương nằm ổ tôi
Như chim phượng hoàng đó rồi
Ngày đời tôi sẽ luôn thời tăng thêm.
19. Rễ tôi đâm thấu nước liền
Sương đêm nhỏ tưới triền miên lá cành.
20. Vinh quang tôi cứ mới tinh
Trong tay cung nỏ sức mình thịnh luôn
21. Họ nghe tôi nói lắng trông
Đợi chờ lãnh ý tôi trong lúc này
22. Tôi ngừng lời nói lại ngay
Chẳng ai dám cãi lài nhài với tôi
Lời tôi thấm gội xuống rồi
Trên nơi người họ luôn thời diễn đây.
23. Họ chờ đợi mãi tôi này
Như người trông ngóng mưa ngay xuống nào
Miệng thời há hốc ước ao
Như đương chờ đợi mưa rào mùa xuân.
24. Tôi cười cùng với họ luôn
Họ thời chẳng dám tin trong lúc này
Mặt tôi ánh sáng phơi bày
Họ thời chẳng bỏ sót ngay chút gì
25. Vì đi vạch lối tức thì
Và làm đầu họ dẫn đi chỉ đường
Giống như một vị minh vương
Giữa ngay đoàn ngũ binh hùng Ngài đây
Và đưa dẫn họ liền ngay
Theo như ý muốn tôi này khắp nơi.
b. CƠN HOẠN NẠN HIỆN TẠI
CHƯƠNG 30
1. Hiện nay tôi thực trò cười
Cho người trẻ tuổi hơn tôi lúc này
Bởi cha của chúng nó đây
Tôi này đã thị khinh ngay tức thời
Đã đem xếp loại vào rồi
Với đàn chó má của tôi nuôi bày.
2. Bàn tay sức mạnh chúng đây
Giúp gì lợi ích cho ngay tôi kìa?
Nghị lực chúng có đương thì
Tiêu tan mất hết biến đi cả rồi
3. Héo hon vì khốn khổ thôi
Và cùng đói kém đến nơi hoành hành
Chúng gặm đồng cỏ khô ran
Một nơi hoang địa điêu tàn bỏ đi.
4. Chúng tìm trái ngọt rau lê
Ở trong gai bụi đem về nhà đây
Rễ cây kim tước hiện nay
Chính là cơm bánh hằng ngày chúng ăn
5. Chúng bị xua đuổi ra lần
Khỏi ngay xã hội phàm nhân nơi này
Người ta tri hô lên đây
Chúng như kẻ trộm hiện nay rình mò
6. Chúng đang ẩn trú các khu
Vách che, lỗ đá, đá thì đào ra
7. Chúng kêu trong bụi rậm rà
Và chen chúc dưới lùm chà cỏ gai
8. Là con cái phường vô loài
Cháu con những kẻ thuộc hoài vô danh
Chúng luôn bị mửa khỏi dân
Đuổi xua khỏi xứ đi lần ra xa
9. Bây giờ chúng đặt vè ra
Những lời chửi bới tôi qua nhiều điều
Và tôi đã trở nên nào
Tiêu đề đàm tiếu cho hầu chúng đây
10. Chúng kinh gớm tởm tôi này
Lánh xa, chẳng nể, nhổ mày mặt tôi.
11. Bởi Ngài đã khiến nên rồi
Cho dây cung nỏ của tôi chùng vào
Để hầu giáng họa tôi mau
Cho nên chúng chẳng dè hầu mặt tôi.
12. Bọn người nổi dậy tức thời
Ở ngay bên trái tôi nơi chốn này
Chúng đi vạch những đường đây
Dẫn xem bất hạnh trên đầy đường tôi
13. Chúng luôn phá hủy đi rồi
Lối đàng ngõ ngách mọi nơi tôi này
Chúng leo lên, chẳng một ai
Là người ngăn cản lại hoài việc đây
14. Chúng ùa vào tựa qua ngay
Một nơi hổng lớn phơi bày ra mau
Chúng xô nhau chẳng khác nào
Như đống gạch vụn thu vào dồn lên
15. Nhưng kinh sợ hãi tiếp liên
Quay đầu chống đối tôi liền ngay thôi
Những niềm hy vọng của tôi
Bị xua như bởi gió thời thổi đi
Và sự cứu thoát cấp kỳ
Như mây bay mất chẳng thì thấy đâu!
16. Bây giờ sự sống bay mau
Những ngày khốn quẫn xiết vào người tôi
17. Đâm soi cốt tủy tôi rồi
Mạch máu ray rứt chẳng thời nghỉ ngơi
18. Với cùng hết sức lực rồi
Túm tôi xiết chặt áo tôi lại này
Giống như cổ áo lót đây
Ngài liền xiết chặt tôi ngay hết đường
19. Rồi Ngài ném xuống đống bùn
Tôi nên như bụi tro cùng đất đai!
20. Tôi kêu lên tới chính Ngài
Nhưng Ngài đã chẳng đáp lời tôi đây
Tôi liền tới trước nơi Ngài
Nhưng Ngài cũng chẳng đoái hoài ngó xem
21. Chính Ngài đã trở thành nên
Một chàng đao phủ ngay liền với tôi.
Tấn công với cả luôn rồi
Mọi sung sức mạnh Ngài thời có đây
22. Ngài đem tôi đặt gió mây
Khiến tôi tan biến trong ngay bão bùng.
23. Phải tôi biết ý Ngài luôn
Hướng tôi về cái chết chung cuộc đời
Nơi hò hẹn của mọi người
Phải đi tiến tới đồng thời nơi đây.
24. Tuy nhiên tôi chẳng chìa tay
Cho người cùng khốn luôn ngay khi nào
Trong khi chính nó kêu gào
Trong cơn hoạn nạn đương hầu đến nơi.
25. Này tôi đã chẳng khóc rồi
Với người khổ nhục cuộc đời đó sao?
Hồn tôi đã chẳng quặn đau
Khi nhìn thấy những kẻ nghèo thiếu ư?
26. Tôi chờ may mắn đến kìa
Nhưng thời hoạn nạn tức thì đến bên
Tôi mong ánh sáng đến liền
Tối tăm lại gặp triền miên khôn chừng!
27. Ruột gan rối bỏng không ngừng
Những ngày khổ cực đến cùng với tôi
28. Bước đi ủ rũ tơi bời
Tôi nhìn chẳng thây mặt trời ở đâu!
Đứng lên giữa hội chúng nào
Trếu tru cầu cứu kêu gào lớn lên.
29. Tôi đây đã trở thành nên
Anh em với loại chó trên hoang rừng
Bạn bè với loại chim muông
Giống loài đà điểu ở cùng khắp nơi.
30. Thịt da tôi xạm đen rồi
Cốt xương đốt cháy trong thời sốt cơn
31. Đàn huyền ly của tôi luôn
Chỉ dùng tang chế khóc buồn mà thôi
Sáo kia chỉ đệm cho rồi
Bao nhiêu tiếng khóc con người la lên!
CHƯƠNG 21
1. Gióp ông cất tiếng nói ngay
Những lời vịn lẽ lên này như sau:
2. Hãy nghe tôi nói ra mau
Và mong các bạn cho nào ủi an!
3. Chịu nghe tôi nói lời rằng
Anh em có thể cười ran phê bình
Khi tôi đã dứt lời liền
Tức thời cười nhạo vang lên lúc này.
4. Phải chăng tôi vãn than ngay
Về cho số phận người đây phải nào?
Cho nên xảy đến như sau:
Mất đi bình tĩnh ở hầu trong tôi.
5. Hãy quay lại phía tôi rồi
Các anh sẽ sửng sốt người lên ngay
Rồi đưa tay bụm miệng này
Cho mình khỏi mở môi đây để cười
6. Chính tôi khi nghĩ đến rồi
Tôi kinh sợ hãi khiếp ngời tràn lan
Bởi kìa da thịt nổi ran
Những là gai ốc lan tràn khắp nơí!
7. Tại sao kẻ ác sống đời
Kéo dài đến mãi tuổi thời già nua
Chúng còn mạnh thế bao la
Và nhiều quyền lực đề ra thi hành?
8. Dòng nòi kiên vững nối ngành
Trước ngay con mắt của mình diễn đây
Cháu con sinh sống hàng ngày
Dưới nơi mắt chúng xum vầy vui tươi.
9. Cửa nhà chúng được an vui
Không lo hãi sợ tới nơi khi nào
Ngọn roi Chúa chẳng chạm vào
Tới thân mình chúng để hầu phạt cho.
10. Đàn bò mộng chúng gây qua
Để truyền gieo giống chăm lo đông bày
Chẳng hề đã bị xẩy sai
Đàn bò cái chẳng trụy thai bao giờ.
11. Chúng cho những trẻ bé thơ
Tung tăng chạy nhảy giống như chiên bày
Lũ em bé nhỏ vui say
Giỡn đùa vui thú tối ngày bên nhau
12. Tiếng ca hát chúng hòa mau
Trống đàn, sáo thổi vang bao rộn ràng.
13. Chúng vui hạnh phúc hoàn toàn
Trong bao ngày tháng sống sanh cuộc đời
Bổng đi trút bỏ tức thời
Xuống nơi âm phủ một nơi yên bình
14. Chúng thưa với Chúa ngay liền
"Hãy xa tránh chúng tôi trên cõi đời
Chúng tôi chẳng muốn học đòi
Biết đường lối thực Ngài thời ở đây.
15. Đấng toàn năng thứ gì này
Dễ hầu cho chúng tôi nay phục quyền
Và cầu khẩn chính Ngài liên
Hầu dành lấy lợi gì liền cho ta?
16. Sự may mắn của chúng ha!
Chẳng nằm trong chính tay đà chúng sao?
Vậy sao lại nói như sau:
Tránh xa ta, mọi âm mưu ác bày!
17. Đèn phường gian ác tắt ngay
Họa tai đổ xuống tràn đầy chúng thôi.
Chúa thường xuyên đã dành rồi
Cho cơn thịnh nộ phần thời chúng đây!
18. Nên người ta nói ra ngay:
"Chúng nên như cộng rơm này diễn ra
Tung bay trước gió dật dờ
Cũng như vỏ trấu, lốc ùa cuốn bay
19. Người ta sẽ nói ra ngay
Chúa dành cho các em đây lãnh liền
Các hình phạt của tổ tiên
Xin Ngài sửa trị, chúng nhìn biết qua
20. Và xin chứng kiến cho là
Tận nơi con mắt nó ra suy tàn
Lãnh đầy thịnh nộ tràn lan
Của ngay chính Đấng toàn năng uy quyền!
21. Quả nhà của nó sau liền
Có gì liên hệ để phiền nó sao?
Một khi số tháng định nào
Nó thời bị khấu trừ hầu biết ngay?
22. Người đời có dạy khôn này
Cho Thiên Chúa Đấng xử loài trên cao?
23. Kẻ này chết đúng ngay vào
Thời kỳ sức lực đương hầu mạnh đây
Đồng thời hạnh phúc no đầy
Bình an thư thái ở ngay trong mình.
24. Nơi hông mỡ béo đầy liền
Tủy trong xương vẫn nguyên tuyền mát tươi
25. Kẻ kia đã bị chết rồi
Linh hồn cay đắng tơi bời mòn hao
Chẳng hề được nếm mùi nào
Cuộc đời hạnh phúc đã hầu có đây.
26. Cùng nhau chúng đã nằm dài
Ngay trong bụi đất nơi này diễn ra
Và rồi giòi bọ bao la
Phủ bao kín mít hết đà chúng đây.
27. Ồ tôi biết rõ ý này
Ở trong chính các anh ngay đó rồi
Và bao phán đoán xấu tồi
Các anh hiện có về tôi lúc này.
28. Các anh đã hỏi liền ngay:
"Đâu là nhà cửa các Ngài quân vương?
Và sau cũng thế hỏi luôn:
Trại lều kẻ trộm cướp đương thế nào?
29. Các anh chẳng có hỏi đâu
Những người du khách làm sao thấu tường?
Các anh cũng chẳng hiểu luôn
Chẳng tìm ra dấu chứng thường họ đây?
30. Trong ngày tai họa đến ngay
Những người ác độc thời này dung tha
Trong ngày thịnh nộ diễn ra
Chúng thời được dấu trải qua an toàn
31. Ai người trách cứ việc làm
Tại ngay trước mặt kẻ hành sự đây
Và liền đong trả chúng ngay
Cho cân cho xứng việc nay chúng làm?
32. Người ta khiêng nó lên đàng
Tiến ra nghĩa địa đầy hang huyệt mồ
Nơi đây để nó chuyên lo
Thức canh trên nấm mộ cho chính mình
33. Những hòn đất của mộ liền
Chúng đây êm ái trở nên cho người.
Trước sau của nó theo noi
Dân đông đi đến tận nơi diễn hành
Trước nơi của nó đông dân
Đám người vô kể theo chân tiễn đường.
34. Tại sao các bạn mất công
Ủi an chính nó ngay trong lúc này
Vì lời đáp trả bạn đây
Chỉ là lừa dối ra ngay trọn toàn.
III- KHÚC 3
THIÊN CHÚA CHỈ SỬA TRỊ
NHÂN GIAN ĐỨC CÔNG CHÍNH
CHƯƠNG 22
1. Ê-li-pha gốc Tê-man
Cất lên tiếng nói lời rằng như sau:
2. Người đời có ích chi nào
Cho nơi Thiên Chúa để hầu tỏ đây?
Không đâu kẻ khéo khôn này
Chỉ đem lợi ích cho ngay chính mình
3. Liên quan gì tới Chúa Trên
Nếu anh chính trực thường xuyên nơi người
Và Ngài được thứ gì rồi
Khi hành vi bạn luôn coi vẹn toàn?
4. Phải vì anh đạo đức chăng
Mà Ngài sửa phạt anh bằng cách đây
Và Ngài đã mở ra ngay
Luận bàn tranh tụng với này chính anh?
5. Chẳng vì tội ác rõ rành
Của anh đã phạm vào thành lớn lao?
Và vì chính lỗi lầm nào
Mà anh đã phạm chăng bao hạn chừng?
6. Anh đòi hỏi bạn hữu luôn
Điều vô lý của cầm chơn cho mình
Và đi lột áo ngay liền
Những người trần trụi thường xuyên bần cùng
7. Kẻ đang khát nước khô luôn
Anh không cho uống dỡ dường khát đây?
Kẻ đương đói bụng cần này
Không cho cơm bánh ăn ngay tức thời
8. Anh trao ruộng đất đây rồi
Vào tay kẻ mạnh ở đời mạnh thêm.
Cho người sủng ái ngay liền
Hầu cho chiếm ngự chủ quyền trong tay.
9. Anh xem kẻ góa bụa này
Trở về tay trắng liền ngay tức thời
Và đi nghiền nát tay người
Mồ côi, cô cút ở nơi cạnh mình.
10. Chính vì việc đã thực hành
Mà màng lưới phủ che anh kín cùng
Và cơn thịnh nộ hãi hùng
Chúng liền bất chợt gây luôn khiếp ngời.
11. Ánh quang tối lại tức thời
Anh nên kẻ chột mù rồi hết trông.
Và rồi khối nước dìm luôn
Nhận anh chìm nghỉm hết đường ngóc lên.
12. Chúa Trời đã chẳng ở trên
Tầng trời cao nhất ngay liền phải không?
Hãy nhìn đỉnh các sao luôn
Chúng đây thực đã cao hơn dường nào?
13. Và anh có thể nói sau:
Chúa Trời có thể biết hầu được chăng?
Đồng thời có thể xuyên ngang
Mây che xét đoán rõ ràng được không?
14. Mây như màn phủ che luôn
Nào Thiên Chúa có nhìn trông thấu rồi?
Để Ngài chỉ đạo khắp nơi
Vòng quanh trên các vòm trời đó đây?
15. Anh thời muốn lối xưa nay
Của người đồi bại thường ngày đi theo.
16. Chúng đà bị quét sạch mau
Trước ngay thời điểm sẽ hầu diễn ra
Khi cơn lũ nước tràn qua
Nhận chìm hết cả mất đà móng chân.
17. Chúng thưa với Chúa ngay rằng:
Xin Ngài hãy tránh xa lần khỏi đi!
Đấng toàn năng đã làm gì
Được cho chúng tôi kìa nơi đây?
18. Tuy nhiên Ngài đã làm này
Chất đầy của cải cho ngay chúng rồi.
Tránh xa ta chạy đi thôi
Những âm mưu hạng tôi đòi ác gian!
19. Người công chính thấy hân hoan
Kẻ vô tội thích cười vang khinh thường
20. Kẻ thù địch chúng ta luôn
Bị tiêu diệt chết mất đường ngó lên
Và bao của cải chúng liền
Bị ngay ngọn lửa đến nghiền nuốt trôi
21. Hãy hòa thuận với Chúa Trời
Hãy làm lành với Ngài rồi đi mau
Hầu cho hạnh phúc tới nào
Sẽ quay trở lại bên hầu cho anh
22. Hãy đi nhận lấy lời răn
Từ nơi môi miệng Ngài hằng dậy khuyên
Và đem lời Chúa đặt liền
Những điều bất chính ở bên cạnh lều
24. Nếu anh đem quẳng vàng vào
Bụi tro đất cát nơi nào dưới chân
Vàng Ô-phi ở giữa sỏi nằm
Bên dòng nước chảy cuốn tràn theo mang
25. Thời Thiên Chúa Đấng toàn năng
Sẽ là vàng bạc muôn vàn cho anh.
26. Bởi Ngài là Đấng toàn năng
Là người dịu ngọt hảo hoàn cho đây
Anh thời ngẩng mặt lên ngay
Hướng về Thiên Chúa chính Ngài của anh
27. Khi anh kêu khẩn thánh danh
Tức thời Ngài sẽ mau nhanh nhận lời
Và anh chỉ phải làm rồi
Trọn toàn lời khấn tất thời của anh.
28. Điều anh dự định công thành
Ánh quang sẽ chiếu trải lan trên đàng
Để luôn chỉ lối dắt đường
Anh đi tới đích thành công an toàn
29. Bởi Ngài hạ kẻ kiêu căng
Cứu người cúi mặt âm thầm tiến đi
30. Và Ngài giải thoát tức thì
Những người vô tội luôn kìa trắng tinh
Và anh được cứu thoát liền
Nhờ bàn tay rất tinh tuyền sạch trong!
THIÊN CHÚA Ở XA SỰ DỮ ĐẮC THẮNG
CHƯƠNG 23
1. Gióp ông cất tiếng nói luôn
Những điều lý lẽ để dùng đáp ngay
2. Cả hôm nay nữa rồi đây
Lời tôi than trách vẫn này đắng cay
Bàn tay của chính thực Ngài
Vẫn đè thật nặng tôi nay van nài
3. Ôi! ai sẽ chỉ tôi đây
Biết tìm ra Chúa ở ngay đâu này?
Làm sao tôi nói với Ngài
Tại nơi Ngài ở, luôn đây được nào
4. Để tôi sẽ giải bày mau
Căn nguyên tôi trước Ngài hầu diễn ra
Miệng môi tôi sẽ trải qua
Bao nhiêu luận cứ tiếp đà bày phơi
5. Tôi nghe được tiếng của Ngài
Trả lời cho chính điều đây tôi chờ
Và tôi hiểu được thông qua
Điều Ngài muốn nói tỏ ra lúc này.
6. Há Ngài phải hết sức ngay
Để hầu tranh luận tôi đây làm gì?
Không cần điều đó làm chi
Ngài chỉ ghé mắt coi thì rõ thôi.
7. Ngài thấy kẻ thẳng ngay rồi
Chính trong những địch thù thời rõ thôi
Và tôi được vĩnh viễn rồi
Thoát tay quan án xử tôi đường cùng.
8. Nhưng tôi tìm tới phương đông
Tại đây chẳng có Ngài trong nơi này
Tôi liền lại ghé phương tây
Cũng thời chẳng thấy chính Ngài ở đâu
9. Tôi đi phương bắc tìm mau
Nhưng Ngài cũng biệt tăm hầu chẳng ra
Tôi liền quay lại đi qua
Hướng nam tìm kiếm nhưng mà cũng không!
10. Đường tôi đi Chúa biết luôn
Nếu Ngài thử thách tôi trong nơi lò
Thời tôi sẽ trở nên như
Vàng ròng được luyện nên cho vững vàng
11. Chân tôi đã bám sát đàng
Dấu chân của Chúa trên đường đi ngay
Tôi đi theo lối đàng Ngài
Không siêu chẳng vẹo ra ngoài nơi nao!
12. Tôi không hề chểnh mảng nào
Giữ gìn mệnh lệnh ban trao cho rồi
Miệng môi Ngài đã trao lời
Tôi liền lãnh nhận cất nơi dạ lòng
13. Nhưng Ngài quyết định ra luôn
Ai người dám đổi mà không giữ nào?
Ngài hoàn tất cả mọi điều
Chính Ngài dự định ra hầu điều đây.
14. Ngài thi hành án quyết ngay
Về tôi bao chỉ dụ Ngài đã ban
15. Chính vì vậy tôi kinh hoàng
Ở ngay trước mặt thánh nhan tức thời
Tôi càng nghĩ tới Ngài rồi
Thời càng sợ hãi khiến tôi khiếp ngời
16. Chúa Ngài đã khiến lòng tôi
Trở thành mềm nhũn cấp thời ra đây.
Đấng toàn năng đã chất đầy
Trên tôi sợ hãi ra ngay mọi bề.
17. Bởi tôi bị hủy diệt đi
Chẳng nào phải bởi chính vì tối tăm
Hay là bởi tối đêm làm
Phủ che kín mít khắp toàn mặt tôi.
CHƯƠNG 24
1. Tại sao Đấng toàn năng đây
Đã không có thời khắc ngay dự trù
Và ai biết được Ngài thì
Lại không thấy được ngày kia Ngài rồi?
2. Phường gian ác bị đẩy lui
Những cây cột mốc đã thời phân ranh
Đi vơ súc vật vào lần
Và rồi đem chúng đi băng nơi nào?
3. Chúng đưa dẫn mất đi theo
Lừa nào của kẻ khó nghèo mồ côi
Và đi cầm giữ ngay rồi
Bò nào của kẻ đương thời góa đây!
4. Chúng xô đẩy kẻ nghèo ngay
Khỏi con đường dẫn đến này chính nơi
Mọi người thiếu thốn đồng thời
Khắp nơi trong xứ phải rời trốn ngay
5. Như lừa hoang sa mạc này
Đẵm mồ hôi kiếm tìm hoài thức ăn.
Trong nơi đồng cháy khô cằn
Để tìm lương thực cho đàn trẻ thơ.
6. Chúng thu gặt giữa đêm khuya
Mót vườn nho của kẻ kìa ác gian
7. Qua đêm mình phải trụi trần
Bởi không áo mặc che thân lúc này
Không chăn ấm áp đắp ngay
Để hầu chống trả lạnh đây đêm trường
8. Bị dầm ướt đẵm thân luôn
Trong cơn giông tố ở vùng núi cao
Ôm ghì tảng đá chặt vào
Vì không nơi chốn, chỗ nào núp thân.
9. Chúng giằng kẻ côi cút lần
Còn đang bú sữa miệng tràn chảy tuôn
Con thơ kẻ khó khốn cùng
Chúng cầm giữ lấy để dùng con tin
10. Người ta dẫn họ đi liền
Trần truồng không áo mặc trên thân này
Bắt người đói bụng ôm ngay
Biết bao bó lúa về tay cho mình
Chúng đi ép lấy dầu liền
Giữa hai thớt đá cối nghiền nát ra
Đặt nho bồn chứa bao la
Nhưng nơi cổ họng vẫn là khô ran!
12. Trong thành thị vẫn yên hàn
Bao người hấp hối kêu than van vì
Và hồn kẻ tử thương kìa
Đang kêu cầu cứu bởi kề lâm nguy
Nhưng Thiên Chúa chẳng có nghe
Những lời cầu khẩn van vì này đâu!
13. Chúng về phe của kẻ nào
Chống cùng ánh sáng đã hầu chiếu soi
Đồng thời chẳng thấy đường rồi
Không theo nẻo ánh sáng ngời dắt đi
14. Trời chưa sáng tỏ tức thì
Kẻ sát nhân đã dậy kìa đi đâu?
Nó đi hạ thủ người nghèo
Cùng người thiếu thốn ở nào gần bên
Những người trộm cướp rảo liền
Khắp trong đêm tối để tìm của đây.
15. Mắt người ngoại tình nhìn này
Mong sao bóng tối xuống ngay che mình
Nó đi cất nói ngay liền:
Chẳng thời có mắt nào xem lúc này
Hầu cho nhìn ngó qua đây
Để nhìn thấy rõ tôi ngay bấy giờ
16. Chính nơi tăm tôi diễn ra
Những người trộm cướp khoét nhà thủng luôn
Ngôi nhà nó đã ngó trông
Trước khi ban sáng trời trong suốt này.
17. Thông thường đối với chúng đây
Bình minh là bóng chết ngay cho mình
Chúng thường đã thuộc quen liền
Với nào bóng chết gây nên hãi hùng.
18. Chúng lềnh bềnh nổi trôi luôn
Ở nơi mặt nước diễn tuôn phơi bày
Đất đai xứ sở nó đây
Bị người nguyền rủa luôn ngay tức thời
Những người không trở lại nơi
Con đường đi tới nơi rồi vườn nho.
19. Như thời hạn nóng bỏng khô
Hút ngay hết nước của khu tuyết đầy.
Cho nên thiên hạ nói ngay
Âm ti thu hút kẻ đây lỗi lầm.
20. Vú cho nó bú nhiều lần
Cũng không nhớ đến tích tàn nó đâu
Và ngay tên của nó nào
Cũng thời bị xóa bôi hầu hết trơn
Những người bất chính kia luôn
Sẽ thời bị bẻ gẩy giòn như cây.
21. Chúng đi bạc đãi cho ngay
Những người thiếu phụ tháng ngày sẻ son
Và đi xử tệ diễn luôn
Các bà góa bụa không con không chồng
22. Song Đấng lấy sức mạnh luôn
Lật nhào người thế lực trong gian trần.
Rồi cho đứng dậy bình an
Nhưng không cho nó tin lần vào luôn
Chính trong sự sống mạch nguồn
Của mình sẽ được bảo tồn mai sau.
23. Chúa ban cho nó được nào
An toàn vững chắc chẳng hầu sợ chi.
Mắt Ngài theo dõi đường đi
Trên bao con lộ đang khi theo đòi
24. Được nâng lên khoảnh khắc rồi
Tới sau lụi bại đến thời tiếp ngay
Giống như những ngọn rau này
Trong tay người hái ngắt đây đem về
Chúng thời bị cắt mang đi
Khác nào đầu gié lúa kia cắt rồi.
25. Nếu không phải vậy ai người
Dám nào bắt bẻ tôi thời nói ngay
Và làm cho chính lời này
Ra như mây khói tiêu bay tức thời?
CA NGỢI QUYỀN NĂNG CỦA THIÊN CHÚA
CHƯƠNG 25
1. Bin-đát cất tiếng lên lời:
Nói ra lý lẽ cùng thời như đây
2. Quyền cai quản, khủng khiếp này
Thuộc về Thiên Chúa trong tay của Ngài.
Chính Ngài thiết lập nên rồi
Sự hòa bình ở trời cao sang.
3. Ai nào đếm xuể binh đoàn
Của ngay Thiên Chúa lan tràn khắp nơi
Và đây ánh sáng của Ngài
Nào ai tránh khỏi thoát rời được đây?
4. Làm sao người thế trần này
Trở nên công chính trước ngay Chúa Trời
Đứa con sinh bởi nhân loài
Sao nên trong sạch trước Ngài quyền uy
5. Mặt trăng chiếu ánh sáng kìa
Với tinh tú cũng chẳng thì sạch trong
6. Huống chi là chính phàm nhơn
Là loài chấy rận,với luôn côn trùng?
GIÓP TRẢ LỜI
CHƯƠNG 26
1. Gióp ông cất tiếng nói năng
Những lời lý lẽ ra rằng như sau:
2. Quả anh bênh vực giúp nào
Cho người yếu đuôi được hầu đỡ nâng
Anh đi cứu vớt giúp lần
Cánh tay chẳng sức bảo toàn mình đây
3. Anh khuyên kẻ dốt nát ngay
Giúp người chất phác biết này khôn ngoan
4. Những lời ấy đã nói năng
Anh khuyên chỉ dậy rõ ràng cho ai
Nơi đâu thần khí đến ngay
Trên người anh có để này dạy răn?
BIN-ĐÁT NÓI TIẾP
5. Những bóng ma xuất hiện thường
Chúng run nẩy bẩy dưới lòng đất đây
Và trong sâu thẳm đất đai
Dân cư nhìn thấy khiếp ngay hãi hùng.
6. Âm ti lồ lộ ra luôn
Ở ngay trước mặt chính tôn nhan Ngài
Và âm phủ chính nơi đây
Chẳng thời màn trướng che ngay kín cùng.
7. Chúa cho Bắc cực trải luôn
Trên ngay những khoảng trống không địa cầu
Ngài treo trái đất lên cao
Trong nơi khoảng trống của bầu trời ngay.
8. Ngài ghìm nước chặt trong mây
Nhưng mây vẫn giữ gìn này vững luôn
Mây không bị nổ vỡ tung
Dưới ngay sức nặng nước nguồn chứa trên
9. Ngài che phủ kín ngay lên
Mặt trăng kín mít mây liền phủ che
10. Ngài khoanh một vòng tức thì
Trên nơi mặt nước thành chia hai vùng
Một nơi ánh sáng tỏa luôn
Nơi kia tăm tối bao trùm kín đen
11. Trụ tầng trời chuyễn rung liền
Thất kinh khi Chúa phán truyền dọa hăm
12. Ngài liền chẻ đại dương bằng
Chính ngay sức mạnh quyền năng siêu vời
Nghiền tan Ra-kháp đồng thời
Bằng ngay trí tuệ Ngài rồi tỏa lan.
13. Hơi Ngài thở khiến trời nên:
Sáng trong, rạng rỡ lan tràn khắp nơi
Tay Ngài đâm thủng rắn rồi
Nó ngoi dưới biển để chồi ngóc lên
14. Đó là mép của giời biên
Việc làm Thiên Chúa oai quyền tạo nên
Chúng ta chỉ nhận ra liền
Qua ngay một tiếng vang hèn nhỏ nhoi
Ai am tiếng sấm sét rồi
Đó là quyền năng Chúa Trời phát sinh.
GIÓP VÔ TỘI NHẬN BIẾT
QUYỀN NĂNG THIÊN CHÚA
CHƯƠNG 27
1. Gióp ông tiếp tục đọc liền
Bài thơ ông đã viết lên sẵn rồi
2. Bởi Thiên Chúa sống muôn đời
Khước từ sự chính trực tôi lúc này
Chúa là Đấng toàn năng đây
Chất lên hồn tôi đắng cay tràn đầy
3. Bao lâu hơi thở còn này
Và làn khí Chúa trong hoài mũi tôi
4. Môi tôi sẽ chẳng nói lời
Xấu xa sai quấy đồng thời nào đâu
Lưỡi tôi chẳng dám buông mau
Những điều gian dối ra hầu điêu ngoa.
5. Khốn cho tôi nếu nói ra
Cho anh có lý nói qua điều này
Tôi không từ chối bỏ ngay
Sự liêm chính của tôi đây tới cùng
6. Tôi bám vào sự chính công
Và tôi chẳng nhả ra luôn khi nào
Lòng tôi không hổ thẹn đâu
Về ngày nào đó trong hầu đời tôi.
7. Chớ gì kẻ địch thù rồi
Phải luôn số phận của nòi ác gian.
Địch thù tôi phải chịu cam
Như người bất chính gánh mang tức thì
8. Kẻ vô đạo đợi trông chi
Khi lời cầu khẩn nó kìa dâng lên
Kinh hồn nó khẩn nài xin
Chúa Trời chấp nhận cho liền hay không?
9. Liệu Ngài đoái nhận lời luôn
Khi còn hoạn nạn đổ dồn nó chăng?
10. Nó đi nhận Đấng toàn năng
Làm nguồn dịu ngọt để hằng cậy trông
Và kêu cầu cứu thường luôn
Lên nơi Thiên Chúa chí tôn mọi thờí!
11. Tôi đây chỉ bảo anh lời
Về quyền năng của Chúa Trời anh nghe
Tôi không dấu diếm điều chi
Ý đồ Đấng toàn năng thì diễn ra
12. Nhưng tất cả các anh ha!
Các anh đã thấy tỏ qua rõ ràng
Những lời vô bổ luận bàn
Đem theo lợi ích, lợi danh điều gì?
SÔ-PHA NÓI
13. Đây là phần Chúa dành kìa
Cho người gian ác lãnh đi theo mình
Gia tài kẻ hung bạo liền
Lãnh phần từ Đấng uy quyền toàn năng
14. Con cho nó được gia tăng
Nhưng hầu làm mồi gươm đang kiếm tìm
Giống nòi nó được ăn liền
Nhưng không có được cho mình no đâu
15. Ai người sống sót nơi nào
Sẽ thời bị địch chôn mau hết liền
Các bà góa phụ triền miên
Khóc thương hết nỗi ưu phiền tràn lan.
16. Nó dầu thu thập bạc tiền
Như nhiều cát bụi chất liền lên cao
Và quần áo dẫu có nhiều
Chất lên bao đống khác nào đất đai
17. Cứ tuôn chất mãi lên hoài
Để người công chính mặc ngay đồ này
Và tiền bạc sẽ vào tay
Những người vô tội tiêu sài thỏa thuê!
18. Nó xây nhà giống nhện kìa
Như người canh gác lều thì dựng lên.
19. Giàu sang khi nằm xuống liền
Song thời chẳng được liệm kèm thứ chí!
Khi bừng con mắt dậy thì
Chẳng còn trông thấy thứ gì nữa đây.
20. Cơn kinh khủng chiếm nó ngay
Chính vào giữa buổi ban ngày diễn ra
Trong cơn giông tố trải qua
Cuốn trôi chính nó như là bóng đêm
21. Gió đông đem nó đi liền
Giống như càn quát hết liền nghỉ luôn.
22. Chúa trừng phạt chẳng tiếc thương
Nó đi trốn chạy thoát đường dọa hăm.
23. Người ta tay vỗ hỉ hoan
Mừng cho nó bại hoại ngay thân rồi
Người ta huýt gió khắp nơi
Nó thời đi đến để rồi ẩn thân!
4. CA NGỢI SỰ KHÔN NGOAN
SỰ KHÔN NGOAN CON NGƯỜI
KHÔNG THỂ ĐẠT THẤU
CHƯƠNG 28
1. Có khi mỏ bạc khai lên
Có nơi thanh luyện vàng thêm vững bền
2. Sắt đem lấy bởi đất liền
Đá nung cho chảy thành nên được đồng
3. Người ta xua bóng tối luôn
Và đi lục lạo tận cùng mọi nơi
Đá viên tăm tối tức thời
Ở trong bóng chết muôn đời đó thôi.
4. Những người xa lạ tới rồi
Đào ra ngay những ngách ngoi đường hầm
Nơi mà những kẻ bộ hành
Chẳng ai bước tới đặt chân đến cùng
Một nơi xa lắc lư luôn
Xa vời thế giới phàm nhơn loài người.
5. Đất sinh lương thực tốt tươi
Nơi này đã bị phá rồi tiêu tan
Tận trong lòng ruột mọi đàng
Dường như bị lửa phá tàn ra mau
6. Nơi đây sẽ thấy được nào
Ở ngay lớp đá có nhiều ngọc xanh
Đồng thời còn chứa một lần
Những tầng vẩn bụi của vàng nơi đây.
7. Con đường dẫn đến nơi này
Mãnh cầm chẳng thấy được ngay chốn nào
Mắt chim ưng chẳng thấy đâu
Lối đàng đi đến để vào chốn đây.
8. Nẻo đường thú dữ chẳng hay
Và sư tử cũng chẳng kéo bày đến nơi.
9. Con người đã đặt tay rồi
Vào trên đá lửa đồng thời thắp lên
Và rồi làm đảo lộn liền
Núi non tận gốc rễ nghiêng ngả rồi!
10. Ở trong núi đá khắp nơi
Đường hầm hệ thống đào thời dẫn đi
Mắt con người thấy tức thì
Những tài nguyên quí ở kìa nơi .
11. Người ta thám hiểm sông ngòi
Tìm ra nguồn lợi chứa rồi dưới sâu
Phơi bày lên ánh sáng mau
Những nguồn quí giá ẩn hầu dưới sông.
12. Nhưng khôn ngoan bởi đâu luôn?
Và cùng trí tuệ từ trong chốn nào?
13. Phàm nhân chẳng biết được đâu
Là đường lối dẫn để hầu bước đi
Dẫn đưa đến chốn nơi kìa
Trên nơi phần đất người thì sống sinh.
14. Vực sâu đã nói lên liền:
"Tôi đây chẳng thể giữ gìn trong tôi"
Biển thời cũng nói lên lời:
"Khôn ngoan cũng chẳng ở nơi tôi này"
15. Nó không đổi được liền ngay
Bằng vàng tự nhiên hiện nay đâu nào
Và người ta chẳng mua vào
Bằng ngay giá bạc được hầu nó đây.
16. Người ta không đánh giá ngay
Với vàng ô-phi thứ này được đâu
Cùng thời với mã não nào
Và cùng ngọc bích đương hầu quí thay!
17. Người ta không sánh so đây
Khôn ngoan với chính vàng này được đâu
Cũng như với thủy tinh nào
Và không đổi nó với bao bình vàng.
18. San hô, pha lê hai đàng
Chẳng thời nói được xứng hàng gì đâu!
Chiếm khôn ngoan sẽ hơn nào
Cả ngay những ngọc trai châu báu này.
19. Ở gần sự khôn ngoan đây
Chẳng nào có thể xứng hoài đổi trao
20. Nhưng khôn ngoan đến từ đâu
Và cùng trí tuệ nơi nào đến đây?
21. Nó luôn ẩn dấu đi này
Trước ngay con mắt hiện nay loài người
Và cùng lẫn trốn đồng thời
Khỏi nào những loại chim trời không trung.
22. Âm ti thần chết nói cùng:
Chúng tôi nghe có tiếng đồn nó kia."
23. Chính Ngài nhận rõ đường đi
Và nơi chốn ở nó thì tại đâu?
24. Vì Ngài nhìn tới tận sâu
Mút cùng trái đất Ngài hầu thấy ngay
Ngài xem thấy hết thảy này
Mọi điều tất cả dưới đây gầm trời.
25. Ngài tính sức nặng nó rồi
Đo lường cho nước đồng thời định nên.
26. Ngài ban luật mưa ngay liền
Mở đường tiếng sấm vang rền vọng ran.
27. Bấy giờ Ngài thấy khôn ngoan
Và Ngài thẩm định rõ ràng cho đây
Ngài luôn lượng giá liền ngay
Đồng thời khảo sát thêm này luôn thôi
28. Và Ngài nói với con người:
"Niềm tôn sợ Chúa tức thời khôn ngoan
Và đi xa lánh ác gian
Đó là trí tuệ bảo ban chỉ đường."
5. KẾT LUẬN ĐỐI THOẠI THAN VÃN VÀ
BÀO CHỮA CỦA GIÓP
a. LUYẾN TIẾC CHUỖI NGÀY XƯA
CHƯƠNG 29
1. Gióp ông tiếp tục đọc luôn
Bài thơ ông đã khơi nguồn nói lên:
2. Ai làm tôi sống lại liền
Những ngày năm tháng êm đềm thưở xưa
Những ngày được Chúa chăm lo
Trông nom chăm sóc tròn chu hết nảo!
3. Khi đèn Ngài chiếu soi vào
Tỏa lan ánh sáng trên đầu của tôi
Và trong đêm tối tôi thời
Bước đi dưới ánh sáng soi của Ngài
4. Như xưa tôi sống những ngày
Của mùa thu đã đến này với tôi
Khi Thiên Chúa hằng luôn thời
Chở che lều trại không rời tôi đây
5. Khi Đấng toàn năng chính Ngài
Vẫn còn đang ở với tôi nơi này
Khi con trai của tôi đây
Còn đang ở cạnh xum vầy cha con.
6. Khi chân tôi vẫn đang còn
Dầm dìa trong sữa men thường dậy lên
Và khi viên đá gần bên
Đương còn tuôn chảy tiếp liên suối dầu.
7. Khi tôi đến cổng thành nào
Và ngồi vào chốn nơi nao cộng đồng
8. Thấy tôi người trẻ trốn luôn
Người già đứng dậy như dường nể kiêng.
9. Hàng đầu mục miệng môi im
Lấy tay bụm miệng che liền ngay đi
10. Vương công im lặng tức thì
Lưỡi liền dính úa lợi kìa lặng thinh.
11. Ai nghe tôi nói ra liền
Đều cao rao hạnh phúc trên tôi này.
Kẻ nào xem thấy tôi ngay
Cũng đều làm chứng tôi đây sáng ngời.
12. Bởi tôi cứu vớt bao người
Khó nghèo kêu cứu luôn thời với tôi
Đồng thời những kẻ mồ côi
Không nơi nương tựa để rồi ẩn thân.
13. Chúc lành bao phước trao ân
Của người hấp hối trao lần trên tôi
Tôi làm nẩy tiếng tươi vui
Trong lòng góa phụ đương thời cô đơn.
14. Tôi mang chính trực vào luôn
Đó là y phục mặc trùm lên tôi
Lẽ công bình ở trong người
Trở nên áo khoác đồng thời triều thiên.
15. Tôi là mắt kẻ mù liền
Là chân của kẻ trở nên quặt què
16. Tôi làm cha kẻ nghèo kìa
Xét xem quyền lợi kẻ thì lạ xa
17. Tôi liền bẻ gẫy tan ra
Vuốt nanh của kẻ coi là bất công.
Và đi giựt khỏi ngay luôn
Con mồi thoát khỏi khốn cùng hàm răng.
18. Và tôi sẽ nói lên rằng:
"Khi tôi trút thở đương nằm ổ tôi
Như chim phượng hoàng đó rồi
Ngày đời tôi sẽ luôn thời tăng thêm.
19. Rễ tôi đâm thấu nước liền
Sương đêm nhỏ tưới triền miên lá cành.
20. Vinh quang tôi cứ mới tinh
Trong tay cung nỏ sức mình thịnh luôn
21. Họ nghe tôi nói lắng trông
Đợi chờ lãnh ý tôi trong lúc này
22. Tôi ngừng lời nói lại ngay
Chẳng ai dám cãi lài nhài với tôi
Lời tôi thấm gội xuống rồi
Trên nơi người họ luôn thời diễn đây.
23. Họ chờ đợi mãi tôi này
Như người trông ngóng mưa ngay xuống nào
Miệng thời há hốc ước ao
Như đương chờ đợi mưa rào mùa xuân.
24. Tôi cười cùng với họ luôn
Họ thời chẳng dám tin trong lúc này
Mặt tôi ánh sáng phơi bày
Họ thời chẳng bỏ sót ngay chút gì
25. Vì đi vạch lối tức thì
Và làm đầu họ dẫn đi chỉ đường
Giống như một vị minh vương
Giữa ngay đoàn ngũ binh hùng Ngài đây
Và đưa dẫn họ liền ngay
Theo như ý muốn tôi này khắp nơi.
b. CƠN HOẠN NẠN HIỆN TẠI
CHƯƠNG 30
1. Hiện nay tôi thực trò cười
Cho người trẻ tuổi hơn tôi lúc này
Bởi cha của chúng nó đây
Tôi này đã thị khinh ngay tức thời
Đã đem xếp loại vào rồi
Với đàn chó má của tôi nuôi bày.
2. Bàn tay sức mạnh chúng đây
Giúp gì lợi ích cho ngay tôi kìa?
Nghị lực chúng có đương thì
Tiêu tan mất hết biến đi cả rồi
3. Héo hon vì khốn khổ thôi
Và cùng đói kém đến nơi hoành hành
Chúng gặm đồng cỏ khô ran
Một nơi hoang địa điêu tàn bỏ đi.
4. Chúng tìm trái ngọt rau lê
Ở trong gai bụi đem về nhà đây
Rễ cây kim tước hiện nay
Chính là cơm bánh hằng ngày chúng ăn
5. Chúng bị xua đuổi ra lần
Khỏi ngay xã hội phàm nhân nơi này
Người ta tri hô lên đây
Chúng như kẻ trộm hiện nay rình mò
6. Chúng đang ẩn trú các khu
Vách che, lỗ đá, đá thì đào ra
7. Chúng kêu trong bụi rậm rà
Và chen chúc dưới lùm chà cỏ gai
8. Là con cái phường vô loài
Cháu con những kẻ thuộc hoài vô danh
Chúng luôn bị mửa khỏi dân
Đuổi xua khỏi xứ đi lần ra xa
9. Bây giờ chúng đặt vè ra
Những lời chửi bới tôi qua nhiều điều
Và tôi đã trở nên nào
Tiêu đề đàm tiếu cho hầu chúng đây
10. Chúng kinh gớm tởm tôi này
Lánh xa, chẳng nể, nhổ mày mặt tôi.
11. Bởi Ngài đã khiến nên rồi
Cho dây cung nỏ của tôi chùng vào
Để hầu giáng họa tôi mau
Cho nên chúng chẳng dè hầu mặt tôi.
12. Bọn người nổi dậy tức thời
Ở ngay bên trái tôi nơi chốn này
Chúng đi vạch những đường đây
Dẫn xem bất hạnh trên đầy đường tôi
13. Chúng luôn phá hủy đi rồi
Lối đàng ngõ ngách mọi nơi tôi này
Chúng leo lên, chẳng một ai
Là người ngăn cản lại hoài việc đây
14. Chúng ùa vào tựa qua ngay
Một nơi hổng lớn phơi bày ra mau
Chúng xô nhau chẳng khác nào
Như đống gạch vụn thu vào dồn lên
15. Nhưng kinh sợ hãi tiếp liên
Quay đầu chống đối tôi liền ngay thôi
Những niềm hy vọng của tôi
Bị xua như bởi gió thời thổi đi
Và sự cứu thoát cấp kỳ
Như mây bay mất chẳng thì thấy đâu!
16. Bây giờ sự sống bay mau
Những ngày khốn quẫn xiết vào người tôi
17. Đâm soi cốt tủy tôi rồi
Mạch máu ray rứt chẳng thời nghỉ ngơi
18. Với cùng hết sức lực rồi
Túm tôi xiết chặt áo tôi lại này
Giống như cổ áo lót đây
Ngài liền xiết chặt tôi ngay hết đường
19. Rồi Ngài ném xuống đống bùn
Tôi nên như bụi tro cùng đất đai!
20. Tôi kêu lên tới chính Ngài
Nhưng Ngài đã chẳng đáp lời tôi đây
Tôi liền tới trước nơi Ngài
Nhưng Ngài cũng chẳng đoái hoài ngó xem
21. Chính Ngài đã trở thành nên
Một chàng đao phủ ngay liền với tôi.
Tấn công với cả luôn rồi
Mọi sung sức mạnh Ngài thời có đây
22. Ngài đem tôi đặt gió mây
Khiến tôi tan biến trong ngay bão bùng.
23. Phải tôi biết ý Ngài luôn
Hướng tôi về cái chết chung cuộc đời
Nơi hò hẹn của mọi người
Phải đi tiến tới đồng thời nơi đây.
24. Tuy nhiên tôi chẳng chìa tay
Cho người cùng khốn luôn ngay khi nào
Trong khi chính nó kêu gào
Trong cơn hoạn nạn đương hầu đến nơi.
25. Này tôi đã chẳng khóc rồi
Với người khổ nhục cuộc đời đó sao?
Hồn tôi đã chẳng quặn đau
Khi nhìn thấy những kẻ nghèo thiếu ư?
26. Tôi chờ may mắn đến kìa
Nhưng thời hoạn nạn tức thì đến bên
Tôi mong ánh sáng đến liền
Tối tăm lại gặp triền miên khôn chừng!
27. Ruột gan rối bỏng không ngừng
Những ngày khổ cực đến cùng với tôi
28. Bước đi ủ rũ tơi bời
Tôi nhìn chẳng thây mặt trời ở đâu!
Đứng lên giữa hội chúng nào
Trếu tru cầu cứu kêu gào lớn lên.
29. Tôi đây đã trở thành nên
Anh em với loại chó trên hoang rừng
Bạn bè với loại chim muông
Giống loài đà điểu ở cùng khắp nơi.
30. Thịt da tôi xạm đen rồi
Cốt xương đốt cháy trong thời sốt cơn
31. Đàn huyền ly của tôi luôn
Chỉ dùng tang chế khóc buồn mà thôi
Sáo kia chỉ đệm cho rồi
Bao nhiêu tiếng khóc con người la lên!
Nhãn:
22-ÔNG GIÓP,
CỰU ƯỚC,
III-THI PHÚ
Ông Gióp - Chương 11 - 20
SỰ KHÔN NGOAN CỦA THIÊN CHÚA
KÊU GỌI GIÓP THÚ NHẬN TỘI LỖI
CHƯƠNG 11
1. Sô-pha người Na-mát thời
Cất lên tiếng nói rõ rồi như sau:
2. Biết bao lời nói lên nào
Không người đáp lại có sao chăng là?
Những người già miệng tỏ qua
Rằng mình có lý nói ra bao điều
3. Những lời bẻo mép tiếp theo
Sẽ làm cứng họng cho nhiều ai đây?
Anh đi cười nhạo ra này
Chẳng làm ai được bẽ mày mặt chăng?
4. Anh đây đã nói ra rằng:
Điều tôi hiểu biết mọi đàng tinh trong
Và tôi cứ vẫn mãi luôn
Trước nhan Thiên Chúa sạch trơn mọi bề
5. Phải chăng Thiên Chúa Ngài kìa
Mở môi ra nói với thì anh đây.
6. Phải chi Ngài dậy anh hay
Những điều sâu thẳm của này khôn ngoan
Vì chưng chúng đánh lạc đàng
Của ngay trí hiểu, biến lần mất đi
Khi anh còn hiểu tức thì
Chúa còn quên một phần kìa tội anh.
7. Phải chi anh muốn đo lần
Chiều sâu Thiên Chúa xem chăng cách nào?
Hầu cho thấu đạt hiểu sâu
Về ngay Thiên Chúa Đấng giầu quyền năng
8. Điều này trọn hảo hoàn toàn
Cao hơn các tầng trời hàng tỏ ra
Anh thời sẽ làm gì ha?
Sâu hơn âm phủ trải qua đó rồi
Anh đây sẽ hiểu tức thời
Về bao điều đó tại nơi anh này
9. Dài hơn đất cát hiện nay
Rộng hơn biển cả phơi bày mênh mông
10. Nếu Ngài xông tới đây luôn
Ngài liền bắt giữ nhốt trong ngục tù
Và đem xét xử tức thì
Ai nào phản đối giúp kìa cản ngăn?
11. Bởi Ngài biết bọn gian manh
Ngài nhìn tội ác không cần chú tâm
12. Kẻ đầu rỗng mất trí năng
Mọi người mới đẻ như đàn lừa hoang
13. Còn anh nếu củng cố lòng
Và giang tay thẳng hướng trông về Ngài
14. Ném xa sự dữ nơi tay
Không nuôi điều bất chính ngay trong nhà.
15. Bấy giờ vầng trán hết nhơ
Trở nên trong sạch hết lo ngại ngùng
16. Bỏ quên nổi khổ cực luôn
Nhìn về thấy nó, nước nguồn chảy qua
17. Cuộc đời sẽ bừng dậy mà
Huy hoàng giờ ngọ tỏ ra hơn này.
Tối tăm sẽ sáng lên ngay
Bình minh trở lại sáng ngày rực lên.
18. Anh đây chắc chắn có liền
Một niềm hy vọng đến bên cho mình
Chở che kỹ lưỡng đáng tin
Anh nằm yên nghỉ giấc yên an lành.
19. Trong khi ngơi nghỉ bình an
Chẳng ai dám đến lo toan phá rầy
Bao nhiêu người đến bên ngay
Cạnh cầu ân đức anh đây tức thời.
20. Còn phường gian ác ở đời
Mắt trông mòn mỏi, chẳng nơi ẩn mình
Niềm hy vọng chúng đến liền
Đó là sự trút bỏ linh hồn này.
SỰ KHÔN NGOAN CỦA THIÊN CHÚA
ĐƯỢC BỘC LỘ TRONG CÁC CUỘC TÀN PHÁ
CHƯƠNG 12
1. Gióp ông cất tiếng lên ngay
Nói ra lý lẽ lời đây mà rằng
2. Quả đây chính thực là dân
Tiếng dân cũng chính các anh nói này
Và cùng với các anh đây
Khôn ngoan đã mất đi ngay hết rồí!
3. Tôi nay cũng vậy mà thôi
Cũng còn trí hiểu như thời các anh
Tôi đâu thua kém một phần
Có ai chẳng biết rõ rành hiện nay.
4. Tôi là đề diễu cợt này
Cho nào bạn hữu tôi đây tiếu đàm
Là người cầu Chúa xuống ân
Và Ngài đáp lại ơn lành cho ngay.
Một đề tài diễu cợt này:
Là người công chính kẻ đây vẹn tròn
5. Coi thường vận rủi bỏ luôn
Là phương châm của kẻ thường gặp may
Nhưng thêm một ngáng chân này
Cho người lảo đảo ngã ngay tức thì!
6. Trại lều kẻ trộm cướp kia
Yên hàn luôn ở trọn bề nơi đây
Những người khiêu khích Chúa nay
An bình vui sống chẳng hây hấn rồí!
Và ngay cả những con người
Kéo lôi Thiên Chúa đến nơi tay mình.
7. Hãy hỏi súc vật ngay liền
Chúng đây đáp trả anh liên tức thời
Hãy đi hỏi các chim trời
Chúng thời sẽ dậy anh rồi hiểu ra
8. Hãy đi hỏi đất mau qua
Nó cho anh thấy rõ là điều chi
Với cùng cá biển tức thì
Nó cho anh biết điều kia rõ ràng
9. Mọi loài điều biết chắc rằng
Chính tay Thiên Chúa đã làm cả đây
10. Chính Ngài Đấng nắm trong tay
Linh hồn của mọi thứ loài sinh linh
Và hơi khí Chúa ban liền
Mọi loài xác thịt ở trên gian trần.
11. Người đời lên tiếng nói rằng:
Lỗ tai đánh giá phải chăng bao lời
Giống như cuống họng kia thời
Nếm luôn thực phẩm làm rồi thức ăn
12. Người đầu bạc được khôn ngoan
Kẻ cao niên sẽ mọi đàng hiểu thông
13. Nhưng nơi Thiên Chúa mãi luôn
Khôn ngoan sức mạnh là nguồn triền miên
Mọi mưu lược hiểu thông liền
Trọn toàn tất cả thuộc quyền Chúa trên.
14. Điều thiên Chúa hủy diệt liền
Chẳng ai xây lại được nên chút gì!
Kẻ thời Ngài nhốt vào tù
Chẳng hề được giải thoát cho khỏi nào
15. Nếu Ngài cầm giữ nước mau
Tức thời khô cạn hết hầu mà thôi.
Nếu Ngài buông thả tức thời
Chúng làm đất đảo điên rồi diễn luôn.
16. Nơi Ngài sức mạnh khôn ngoan
Những người bị dối lừa oan ở đời
Cũng như kẻ đã lừa người
Đều là thuộc Chúa đồng thời như nhau.
17. Ngài giám ngục kẻ bày mưu
Giáng đòn điên dại cho mau quan tòa
18. Cởi trói cho chính các vua
Xiềng lưng chúng lại vào giờ cần đây.
19. Ngài giam ngục tư tế này
Lật nhào kẻ mạnh thế ngay ở đời.
20. Ngài liền tước đoạt mọi lời
Khỏi nhà diễn giảng được coi tín thành.
Khiến bày niên lão vang danh
Mất luôn trí biện minh nhanh ở đời.
21. Ngài luôn đổ xuống trên người:
Có quyền, những thị khinh nơi chúng này
Ngài còn nới lỏng lưng đai
Cho ngay những bọn người đây kiêu hùng.
22. Ngài phơi lộ vực sâu luôn
Giãi bày sự chết ra cùng ánh quang.
23. Ngài cho các nước, chư dân
Trở nên hưng thịnh, rồi tàn lụi phai.
Ngài cho các dân tộc này
Sô vanh bành trướng có ngày diệt mau
24. Ngài liền rút trí khôn nào
Khỏi người lãnh đạo làm đầu quốc gia
Khiến cho phiêu bạt lân la
Trong nơi hoang vắng chẳng đà thoát mau.
25. Chúng đi mò mẫm lần vào
Trong nơi tăm tối chẳng nào ánh quang.
Chúng đi thất thểu lang thang
Như phường say rượu dọc đàng ngả nghiêng.
CHƯƠNG 13
1. Mọi điều mắt tôi thấu tường
Tai tôi nghe được và lòng hiểu suy
2. Những điều các bạn biết kia
Tôi thời cũng biết tức thì điều đây
Việc gì thiên hạ thấy này
Tôi đây có kém bạn ngay điều nào?
3. Nhưng tôi sẽ nói ra mau
Với Thiên Chúa chính Đấng giàu quyền năng
Ước ao tự biện mọi đàng
Với cùng Thiên Chúa đoái thương tôi rồi.
4. Còn kia các bạn hiện thời
Bọn người sơn phết đầy lời dối gian
Các anh tất cả chỉ làm
Những công việc của phường lang băm truyền!
5. Phải chi các bạn nín thinh
Đó là sách lược của mình rồi đây.
6. Vậy nghe tôi biện hộ ngay
Hãy lưu ý tới lời này nói ra
7. Phải vì Thiên Chúa đó mà
Các anh đã nói lời là dối gian?
Vì Ngài mà chính các anh
Buông ra lời nói trở thành điêu ngoa?
8. Phải chăng chính các anh là
Những người đứng về phía kia với Ngài
Và nhìn chính các anh này
Đứng ra biện hộ luôn hoài Ngài đây.
9. Tốt hơn cứ để cho Ngài
Xét dò cho các anh này mau thôi
Các anh coi rẻ Ngài rồi
Như đời khinh bỉ một người trần gian?
10. Quả Ngài sẽ trị các anh
Bởi vì kín đáo việc làm lệch mau.
11. Dũng oai Ngài khiến cho nào
Các anh khủng khiếp ra hầu thất kinh
Và cơn sợ hãi đến bên
Ngài thời chẳng giáng đè liền các anh?
12. Những lời lải nhải tràn lan
Như châm ngôn bụi tro tàn đó thôi
Những phòng lũy của các ngươi
Chỉ toàn đất sét làm rồi thành nên.
13. Hãy im để mặc tôi yên
Dầu điều gì xảy đến bên tôi này
14. Tôi đây nghiến chặt thịt đây
Giữa hai khối răng, liều ngay mạng rồi!
15. Vậy Ngài sẽ giết ngay tôi
Tôi đâu hy vọng còn thời được chăng?
Tuy tôi vẫn biện hộ lần
Trước nhan Thiên Chúa mọi hành vi tôi.
16. Điều này đối với tôi rồi
Lại là dấu cứu chuộc thôi cho mình
Bởi vì trước Chúa thực tình
Những người bất chính chẳng nhìn ngó lên
17. Hãy nghe lời nói tôi liền
Hãy xem tôi biện bạch nên thế nào?
18. Này đây tôi khởi tố mau
Và cùng biết được tôi hầu vô can.
19. Ai nào muốn buộc tội gian
Tôi xin nín lặng chịu cam chết này
20. Hai điều xin miễn cho đây
Tôi không trốn lẩn trước ngay nhan Ngài.
21. Và xin cất khỏi tôi này
Bàn tay của Chúa giáng hoài xuống đây
Với cùng khủng khiếp của Ngài
Chớ làm tôi sợ hãi ngay khi nào.
22. Và xin hãy gọi tôi mau
Tôi đây sẽ trả lời hầu lại ngay
Hoặc tôi sẽ nói ra này
Xin Ngài đáp lại tôi nay mọi lời.
23. Bao nhiêu tội lỗi nơi tôi
Vạch cho thấy rõ đồng thời nơi đây.
24. Tại sao Ngài ẩn mặt mày
Coi tôi như địch thù nay của Ngài?
25. Ngài đang muốn nã truy ngay
Một tàu lá rụng hiện bay xuống rồi
Cùng đi đuổi chộp tức thời
Cộng rơm khô héo nằm nơi đất nền.
26. Hầu Ngài thảo viết ngay nên
Những lời cay đắng chống liền tôi đây.
27. Đặt thân tôi xích xiềng ngay
Và rình rập mọi đường này tôi đi.
Dầu theo dõi hết mọi bề
Lấy đi dấu vết bước kìa chân tôi.
28. Còn tôi sẽ nát bươm rồi
Như cây gỗ mọt rụng rời ra ngay.
Giống như một chiếc áo này
Bị sâu mọt cắn nát bày ra đây!
CHƯƠNG 14
1. Con ngươi bởi phụ nữ này
Sống sinh chẳng được như rầy bao lâu
Và còn đầy rẫy biết bao
Những là phiền muộn cho nào diễn ra.
2. Giống như là một cành hoa
Nở rồi tàn úa theo đà rụng bay
Như là chiếc bóng thoáng ngay
Không đâu ngơi nghĩ qua giây phút này
3. Và rồi chính tại nó đây
Chúa liền để mắt nhìn ngay đó rồi.
Chính ngày kéo nó tới nơi
Truớc tòa phán xét Ngài thời lập nên.
4. Ai người có thể rút liền
Sự tinh sạch bởi nơi tuyền ố nhơ?
Chẳng ai làm được bao giờ
Những điều như vậy diễn ra ở đời.
5. Bởi ngày của nó định rồi
Và tháng của nó Chúa Trời đã xem
Chính Ngài xếp đặt dựng nên
Một ranh giới hạn cấm liền vượt qua
6. Xin Ngài ngoảnh mặt đi xa
Để hầu cho nó được đà nghỉ yên
Và rồi tận hưởng tiếp liên
Như người làm mướn mãn liền nghỉ ngơi.
7. Vì cho cây cối nơi nơi
Đốn đi còn có đồng thời cậy trông
Mọc lên tươi tốt xanh luôn
Đâm chồi nẩy lộc không ngừng phát sinh
8. Rễ trong lòng đất già liền
Thân cây bị chết ngay bên bụi lùm.
9. Mới vừa hơi nước đến luôn
Nó liền đâm mọc chồi non lên rồi.
Lá cây đâm tốt xanh tươi
Xum xuê cành lá bày phơi xanh rì.
10. Nhưng con người chết nằm lì
Loài người tắt thở nó thì đi đâu?
11. Nước thời có bỏ biển sâu
Sông ngòi có cạn khi nào diễn ra?
Kẻ nằm xuống đất thác là
Sẽ không có thể lấy đà dậy đây
12. Bầu trời sẽ biến qua ngay
Trước khi nhân thế nằm này dậy mau
Và không ai khiến cho nào
Người đây tỉnh ngủ khỏi hầu giấc mơ.
13. Phải chi Chúa giấu tôi qua
Trong nơi âm phủ tôi đà ẩn thân
Tới khi cơn giận Ngài lần
Qua đi hết tận để an thân này
Phải chi Ngài hẹn tôi đây
Một thời kỳ hạn rồi Ngài đoái thương
14. Người chết được sống lại chăng
Suốt thời khổ dịch tôi đang đợi chờ
Hầu cho tới hạn diễn ra
Tôi đây sẽ được đến đà thay phiên.
15. Ngài thời sẽ gọi tôi liền
Và tôi cũng sẽ thưa lên với Ngài
Ngài đang mong mỏi chờ này
Chính ngay công việc bàn tay Ngài làm
16. Nhưng bây giờ Chúa hiện đang
Đếm từng mỗi bước của chân tôi này
Ngài thời chẳng xét xem ngay
Đến luôn tội lỗi phạm đầy của tôi.
17. Các điều tôi đã phạm rồi
Bị niêm phong kín trong thời túi bao
Và bao tội ác tôi nào
Chúa Trời đã ngụy trang hầu nó đây.
18. Núi non sau hết sụp ngay
Đá liền rời chỗ đổi thay chẳng còn.
19. Đá này bị nước soi mòn
Bụi bùn cũng bị trôi trong mưa rào
Trông chờ người thế giống hao
Chúa Trời hủy diệt hết nào chúng ngay
20. Và Ngài sẽ loại đi này
Khỏi nơi vòng chiến nó bay mất liền
Sau khi biến đổi dung nhan
Ngài xua đuổi nó mất tàn tích ngay
21. Các con được vẻ vang này
Nó nào có biết hoặc hay điều gì
Chúng thời bị hạ nhục kìa
Nhưng rồi nó cũng chẳng thì biết đâu.
22. Xác thân phải chịu đớn đau
Riêng ngươi lãnh lấy đeo mau vào mình
Linh hồn cũng chịu nhục phiền
Phần riêng lãnh lấy vào trên nó rồi
II- KHÚC 2
GIÓP TỰ CÁO TỘI QUA NGÔN NGỮ CỦA MÌNH
CHƯƠNG 15
1. Ê-li-pha, Tê-man thời
Đã lên tiếng nói những lời như sau:
2. Người khôn ngoan chẳng lẽ nào
Trả lời lý luận bằng bao hão huyền
Và đi ngốn gió đông liền
Vào cho căng bụng dạ lên lúc này
3. Ngươi đừng có tự hào đây
Lấy lời vô ích giãi bày chứng minh
Hay lời văn vẻ nói liên
Cũng thời giúp ích cho liền ai đâu?
4. Thật anh đã hủy diệt mau
Tấm lòng đạo đức trong hầu nơi anh
Với cùng suy tưởng biến nhanh
Trước nhan Thiên Chúa tiêu tan chẳng còn.
5. Vì môi miệng nói ra luôn
Theo bao tội ác anh thường phạm đây.
Anh đi chọn ngữ ngôn này
Của phường gian ác giải bày điêu ngoa.
6. Chính môi miệng anh diễn ra
Việc này nên án cho đà anh thôi
Chứ đâu có phải chính tôi
Bỡi môi anh chứng chống người của anh.
7. Phải chăng anh đã được sanh
Trước ngay cả mọi người gian trần này?
Anh ra đời trước cả ngay
Núi non xuất hiện ra đây nhiều miền?
8. Phải chăng anh được nghe liền
Những điều mầu nhiệm của Thiên Chúa rồi!
Hầu anh chiếm đoạt đồng thời
Sự khôn ngoan ở tại nơi của Ngài
9. Anh nay đã biết rõ hoài
Những điều chúng tôi chẳng hay biết gì
Và anh đã hiểu biết kìa
Những điều mà chúng tôi thì chẳng hay.
10. Ở nơi giữa chúng tôi đây
Một người tóc bạc, kẻ này già luôn.
Một người năm tháng chất chồng
Trên mình đến nỗi hơn cùng cha anh.
11. Những an ủi Chúa đã ban
Cho anh quá ít hay chăng phải là?
Đây là lời lẽ ôn hòa
Chúng tôi đã ngỏ ra cho anh này.
12. Tại sao anh nổi giận ngay
Tại sao nheo mắt anh bày tỏ kia?
13. Cớ chi xung giận tức thì
Hướng về Thiên Chúa Gia-vê lúc này
Khiến anh đã thốt ra ngay
Những lời xung giận nơi đây miệng mồm?
14. Loài người là thứ gì luôn
Hầu nên trong sạch vẹn tròn đó ư?
Kẻ sinh bởi phụ nữ kìa
Sao mà công chính được thì mang danh?
15. Chư thánh Ngài đã tạo thành
Ngài còn chẳng tín nhiệm lần vào đâu!
Trước nhan Thiên Chúa tối cao
Các tầng trời cũng chẳng nào sạch trong.
16. Huống chi những kẻ thế nhơn
Tởm ghê, thối nát, dối gian nước tràn
17. Nghe tôi, tôi chỉ bảo anh
Những điều tôi thấy rõ rành anh nghe
18. Là điều kẻ khôn ngoan thì
Tỏ ra như nhận bởi từ tổ tiên
Chẳng thời giấu giếm gì liền
Mọi điều bày tỏ cho xem rõ ràng
19. Từ bao người xứ sở ban
Cho như những của riêng ân nơi này
Không ai kẻ ngoại bang đây
Được vào giữa họ ở ngay đồng thời
20. Mọi ngày sống giữa cuộc đời
Những người gian ác bồi hồi lắng lo
Những người hung bạo dành cho
Tháng năm ít ỏi tròn vo cuộc đời
21. Tiếng kêu khủng khiếp nghe rồi
Giữa thời yên tĩnh, một người ác gian
Xông vào hủy diệt phá tan
Trên nơi mình nó tan tành diễn ra
22. Nó thời chẳng dám tin là
Sẽ ra khỏi tối tăm qua thoát đường
Bởi vì sẳn có lưỡi gươm
Chực rình chờ sẵn cho luôn bên người
23. Được trao nhận trở thành mồi
Cho bầy ác điểu coi rồi xuống ăn
Nó thời đã biết rõ ràng
Mình đây được phó cho dường họa tai
Cái ngày tăm tối đến ngay
Khiến cho hoảng sợ luôn hoài nó đây
24. Lo âu khốn quẩn bao vây
Như vua chúa sẵn sàng này tấn công
25. Bởi tay nó cứ vẫy vùng
Chống cùng Thiên Chúa yêu thương nhân loài
Và đi lãnh đạm với Ngài
Xem thường với Đấng luôn hoài toàn năng
26. Cùng đi ngay đến hung hăng
Hầu vươn đứng thẳng sấn lăn đến Ngài
Trên lưng nó võ trang này
Chiếc khiên che chở luôn hoài chúng đây
27. Mặt đầy mỡ béo che ngay
Hai hông núng nính thịt đầy lấp che
28. Sống trong hoang phế thành trì
Những nơi căn hộ chẳng thì còn ai
Bởi vì chính ở nơi đây
Luôn luôn đe dọa sụp ngay tiêu tàn
29. Nó thời chẳng thể giàu sang
Và cơ sản nghiệp gia trang chẳng bền
Thành công của nó tạo nên
Sẽ không trải kín tại nền đất đai.
30. Nó không thoát tối tăm đây
Một tia lửa sẽ thiêu ngay héo tàn
Những chồi non nó đang đâm
Và hoa nó cuốn theo làn gió bay
31. Mong rằng nó chớ dựa đây
Vào lời dối trá phơi bày ra luôn
Nó thời sẽ bị lầm đường
Bởi vì dối trá là lương bổng này.
32. Cành nó khô héo trước ngày
Hạn thời của nó tới đây tiêu tàn
Tàu lá sẽ chẳng tươi xanh
Kéo thêm ngày tháng tiến hành ra ngay.
33. Giống như những cây nho này
Quả đều rơi rụng những ngày còn xanh
Như cây ô liu đang lần
Bông hoa rơi rụng hết nhanh di rồi.
34. Giống nòi vô đạo cằn còi
Chẳng sinh sôi nảy nở thời tiếp sau
Lửa thiêu rụi mọi trại lều
Của phường vị lợi sống hầu xấu xa
35. Thọ thai sự ác tiếp đà
Sinh bao tai hại tràn ra khắp miền
Lòng luôn chứa sẵn mưu gian
Đợi chờ cơ hội sản sanh ra liền.
TỪ SỰ BẤT CHÍNH CỦA CON NGƯỜI
TỚI CÔNG CHÍNH CỦA THIÊN CHÚA
CHƯƠNG 16
1. Gióp ông cất tiếng nói lên
Nói ra lý lẽ ngay liền như đây:
2. Tôi từng nghe những lời này
Các anh tất cả một bày ủi yên
Gây thêm phiền muộn đến bên
Cho anh em lãnh để thêm phiền hà
3. Đến bao giờ mới hết cơ
Những lời huyền hảo gây ra như này?
Đòn xóc nào đẩy kích đây
Các anh đáp trả lời ngay tức thời?
4. Tôi thời cũng nói được lời
Giống như các bạn nói rồi lời đây
Giả như các bạn hiện nay
Ở vào vì thế tôi nay đương thời
Tôi đây cũng lấy những lời
Để đem chống lại ngay rồi các anh
Cùng thời sẽ lắc đầu nhanh
Về nào câu chuyện các anh tỏ bày
5. Tôi nay chính miệng môi đây
Để đem úy lạo cho này các anh
Những lời an ủi phát sinh
Từ môi miệng lưỡi tôi liền nói lên
Sẽ làm giãm bớt ưu phiền
Nỗi niềm đau đớn trên mình các anh
6. Nhưng tôi có nói rõ rành
Nỗi đau khổ cực bản thân mang vào
Thời nó cũng chẳng nguôi đâu
Hay tôi thinh lặng chẳng hầu nói ra
Nó thời cũng chẳng rời xa
Khỏi tôi đi mất sang qua ai nàó
7. Quả giờ Chúa đã làm mau
Cho tôi suy nhược ra hầu tàn phai
Cả đoàn ngũ của chính Ngài
Đã tràn đến chộp lấy ngay tôi này
8. Ngài liền đứng dậy chứng đây
Hầu cho chống lại tôi hoài đó thôi
Cả ngay dáng vóc gầy tôi
Cũng thời tố cáo chống người tôi đây
9. Lôi đình nổi dậy của Ngài
Tấn công xâu xé thân này của tôi
Răng Ngài nghiến chặt vào rồi
Đổ dồn nghị lực trên người tôi đây
Kẻ cừu địch của tôi này
Mắt long sòng sọc ngó ngay tôi rồi
10. Miệng hoác mở rộng chống tôi
Tay đưa vả mặt với lời nhục khinh
Chúng bao vây lại chung quanh
Cùng nhau chống nghịch vào mình thân tôi.
11. Chúa Ngài đã nộp tôi rồi
Vào tay cho bọn người đời bất lương
Và Ngài đã ném tôi luôn
Cho phường gian ác tùy đường hại tôi
12. Tôi đương yên ổn thân rồi
Chúa đem xô đẩy tức thời tôi đây
Ngài mau tóm gáy tôi này
Xé tan từng mảnh ra ngay tức thì
Ngài liền dựng đứng làm bia
Tôi đây phải đứng ra kia cho Ngài
13. Mũi tên Ngài đã phủ vây
Cạnh sườn đâm thủng chẳng hoài tiếc thương
Mật tôi Ngài đổ xuống luôn
Chảy tràn trên đất còn vương nơi này.
14. Ngài truyền đục khoét thân đây
Lỗ này lỗ khác khắp ngay thân mình
Và đâm bổ thẳng tôi liền
Như một chiến sĩ thấy tên địch thù.
15. Tôi trùm mình chiếc bao bì
Phủ tro lên trán tỏ kìa ăn năn
16. Mặt tôi sưng đỏ nóng ran
Bởi vì nước mắt chứa chan đầy tràn
Và kìa bóng chết chập chờn
Trước đôi mi mắt tôi hàng thấy ngay
17. Tuy nhiên trong chính đôi tay
Tôi không để sự dữ đây quấy rầy
Và lời cầu nguyện hàng ngày
Của tôi khấn vái thật này tinh trong
18. Đất đai chớ lấp máu hồng
Tiếng tôi cầu khẩn xin đừng cản ngăn.
19. Giờ này tôi có chứng nhân
Trên trời làm chứng bản thân tôi này
Từ trên cao đỉnh nơi đây
Có người bảo lãnh tôi nay sẵn rồi.
20. Bạn bè cười nhạo trên tôi
Còn tôi hướng về Chúa Trời khóc than
21. Nếu Ngài có thể xử phân
Giữa loài người với Chúa nên được nào
Và cùng xét xử cho mau
Các con người thế với nhau đồng thời
22. Số năm tháng được đếm rồi
Và tôi bước tới chẳng lui đường nào!
CHƯƠNG 17
1. Hơi thở tôi đã mòn hao
Ngày đời lụi tắt tiến vào bên tôi
Nấm mồ đang sẵn chờ thời
Phận tôi có thế, cuộc đời trần gian!
2. Tôi đây đã chẳng trở thành
Tiêu đề cười nhạo chung quanh cho người
Mắt tôi chong suốt đêm rồi
Trong niềm cay đắng cuộc đời đó sao?
3. Ôi! Xin đặt bảo chứng nào
Cho tôi ở cạnh bên hầu Ngài đây
Ai thời chứng nhận nghéo tay
Của tôi ở tại nơi này cho đâu?
4. Vì Ngài đã khép ngay vào
Lòng này của chúng trước nào khôn ngoan
Nên Ngài chẳng chịu dẫm chân
Hầu cho chúng đắc thắng nên khi nào.
5. Như người mời bạn hữu mau
Đến nơi tụ tập để hầu chia phân
Trong khi con cái ở gần
Mỏi mong chờ đợi chẳng cần xem sao
6. Chúa Trời đã biến tôi nào
Trở nên trò nhạo cho bao nhiêu người
Tôi là kẻ bị người đời
Đã luôn khạc nhổ vào rồi mặt tôi.
7. Mắt tôi đương tắt dần rồi
Vì bao buồn khổ cuộc đời hiện nay
Tay chân tôi chỉ còn đây
Như là một chiếc bóng này mà thôi.
8. Những người ngay chính ở đời
Sẽ thời sửng sốt lên rồi vì đây.
Người vô tội công phẫn ngay
Với phường gian dối chỉ bày dối gian.
9. Người công chính hãy vững vàng
Ở trong đường lối bước chân của mình
Kẻ bàn tay sẵn tinh tuyền
Hãy tăng thêm cố gắng liền vững tin!
10. Các anh hãy trở lại liền
Hãy mau lui tới nơi tìm nhanh chân
Tôi tìm một kẻ khôn ngoan
Kiếm không thấy giữa các anh có nào
11. Ngày đời tôi đã trôi mau
Những mưu tính của tôi hầu gẫy tan
Và bao mộng ước tràn lan
Của lòng tôi đó cũng tàn lụi ngay.
12. Chúng đem đêm đổi thành ngày
"Ánh quang của chúng gần này tối tăm"
13. Có gì mong đợi chờ lần
Âm ty là chỗ tôi làm nhà đây
Tôi nhồi giường nệm nằm ngay
Bằng ngay tăm tối phủ dầy bóng đen
14. Với mồ huyệt tôi kêu lên:
"Mi là Cha ta" đó liền diễn ra
Với giòi bọ sẽ gọi là
"Mi là bà mẹ của ta đó rồi
Đồng thời là chị luôn thôi
Đó là gia quyến dòng nòi ta sao!
15. Vậy niềm hy vọng ta đâu
Với niềm hạnh phúc ai nào thấy đây?
16. Chúng đi xuống với tôi ngay
Tại nơi âm phủ chốn này cùng tôi.
Để rồi chúng ta chôn vùi
Chìm sâu cát bụi trọn đời với nhau.
THỊNH NỘ VÔ HIỆU TRƯỚC SỰ CÔNG CHÍNH
CHƯƠNG 18
1. Bạn Bin-đát nói tiếp mau
Những lời vịn lẽ để hầu nói lên:
2. Tới bao giờ giữa anh em
Còn đi kèn cựa để kềm lời đây?
Hãy suy nghĩ kỹ trước này
Rồi ra sẽ nói nên ngay những lời
3. Tại sao chúng ta bị coi
Như hàng đần độn của nòi thú đây?
Tại sao thiên hạ coi này
Chúng ta thiển cận trước bầy anh em?
4. Chính anh tự cấu xé liền
Trong cơn giận dữ nổi điên lên rồi
Phải chăng vì có anh thôi
Đất nơi hoang vắng tất thời diễn ra
Và kìa đá tảng rời xa
Khỏi ngay nơi cũ chốn xưa đặt nền
5. Ánh quang kẻ ác lụi tàn
Lửa tia của họ đã lần mất đi
6. Trại lều của chúng tất thì
Tối tăm kín mít phủ che mịt mù
Ngọn đèn trên nó lụi mờ
Bóng đêm đổ xuống khắp khu lan tràn
7. Bước chân ngày trước thênh thang
Hôm nay thu hẹp ngắn đàng lại ngay
Nó thời sẽ vấp ngã đây
Ở trong giảo kế nó bày ra luôn
8. Tự chân đem đến lưới tròng
Chính mình vô bẫy chớ hòng gỡ ra
9. Một tròng chộp gót chân qua
Còn dây thòng lọng cuốn vô thân mình.
10. Sợi dây dưới đất dấu liền
Đợi chờ nằm sẵn chực rình nó đây
Và kìa cạm bẩy giương bày
Trên đường chờ đợi có ngày nó qua.
11. Bốn phương khủng khiếp diễn ra
Khiến cho sợ hãi theo đà bước chân.
12. Đói ăn là bạn đồng hành
Họa tai kề sát ở gần ngay bên
13. Xé tan từng mảnh da liền
Con đầu thần chết sẽ tìm đến nơi
Phân thây xé nát tơi bời
Đồng thời sẽ nuốt chết rồi nó thôi.
14. Người ta sẽ giựt nó rồi
Khỏi ngay lều trại chốn nơi an toàn
Và đem điệu đến vua quan
Ở nơi khiếp sợ kinh hoàng diễn ra
15. Người ta sẽ chiếm lấy nhà
Ở trong lều trại thay đà thế chân
Người ta sẽ rải diêm sanh
Trên nơi nó ở kín lần hết đây.
16. Ở dưới các rễ khô này
Trên thời cành lá úa ngay héo tàn.
17. Kỷ niệm biến khỏi thế gian
Và danh của nó tiêu tan trên đờí!
18. Người ta xô đẩy nó rồi
Từ nơi ánh sáng vào nơi tối mù
Và khai trừ nó tức thì
Khỏi nơi trần thế chốn kìa dương gian
19. Nó không con cháu nối đàng
Và không hậu duệ trong dân nó này.
Không ai sống sót kéo dài
Trong nhà nó ở tại ngay gian trần.
20. Cả phương tây sửng sốt liền
Phương đông cũng phải rùng mình sợ ghê!
21. Chẳng còn số phận nào kia
Dành cho chốn ở người thì bất lương
Đó là nơi chốn dành riêng
Cho người chẳng biết Chúa trên cách nào!
GIÓP TRÔNG CẬY ĐẤNG CỨU CHUỘC MÌNH
CHƯƠNG 19
1. Gióp ông cất tiếng lên mau
Nói ra lý lẽ như sau lời là:
2. Cho đi đến mãi bao giờ
Các anh còn cứ rày rà khổ tôi
Và đi nghiền nát bằng lời
Với cùng tiếng nói tai tôi nghe này
3. Có hàng chục lượt lần đây
Các anh đã nhục mạ tôi nay đó rồi
Và đi hành hạ thân tôi
Chẳng thời cảm thấy thẹn thòi khi nao.
4. Cho dù tôi mắc tội nào
Sự lầm lỗi ấy chỉ hầu trong tôi
5. Quả nếu các anh muốn rồi
Lên mày lên mặt với thời tôi đây
Bằng đi trách cứ tôi nay
Về đều hổ thẹn vào này thân tôi
6. Hãy nên biết rõ ngay rồi
Chính Thiên Chúa đã hại thời tôi đây
Và Ngài che phủ tôi này
Ở trong màn lưới của Ngài hiện nay.
7. Tôi dầu la hét lên ngay
Đương khi bị ức hiếp đây nơi mình
Cũng không được đáp trả liền
Cho dầu kháng cáo công bình cũng không
8. Ngài xây tường bít lối luôn
Để hầu tôi khỏi qua đường lối đây
Ngài đem tăm tối bao vây
Trên nào của khắp đường này tôi đi
9. Bao danh dự của tôi kìa
Ngài đã lột bỏ mất di tích rồi
Ngài còn cất khỏi đầu tôi
Miện vương đang đội ở nơi đầu này
10. Ngài làm tôi sụp đổ ngay
Bốn phương tứ phía tôi nay tiêu tàn
Niềm hy vọng cũng biến tan
Nhổ tôi như nhổ cây đang xanh rờn.
11. Ngài còn thịnh nộ nổi xung
Đổ tuôn bùng cháy trên luôn tôi rồi
Và Ngài xét xử ngay tôi
Như nào địch thủ Ngài thời nơi đây.
12. Đạo binh Ngài ập đến ngay
Chúng ra sức mở đường vây tôi rồi
Và đi sửa soạn tức thời
Dựng lều đóng trại quanh tôi vây nhà.
13. Anh em tôi Chúa đẩy xa
Những người quen biết khiến ra lạ rồi
14. Thân bằng biến mất tức thời
Họ hàng quyến thuộc quên tôi xa lìa.
15. Người ăn người ở trong nhà
Cả ngay đám nữ tỳ xưa bây giờ
Chúng coi tôi quá lạ xa
Người dưng nước lã chẳng ra thứ gì.
Tôi đi đến đó tức thì
Nên như kẻ đột nhập gia cư chúng này.
16. Tôi kêu gọi các tớ trai
Chẳng ai đáp lại tôi ngay điều gì
Miệng tôi năn nỉ van vì
Cũng không có ích lợi chi điều này
17. Chính hơi thở của tôi đây
Vợ tôi cũng lợm giọng ngay tức thời
Và tôi biến trở xú hôi
Trước ngay con cái của nơi dạ lòng.
18. Cả ngay bọn nhóc cháu con
Cũng khinh khi tỏ coi thường với tôi
Khi tôi tỉnh giấc dậy rồi
Chúng đi chế nhạo diễu cười tôi ngay
19. Mọi người thân thích tôi này
Cũng đều gớm ghét tôi đây tức thời
Và ngay cả đến những người
Tôi yêu cũng trở lại rồi chống tôi
20. Thịt tôi tiêu hủy hết rồi
Chỉ còn xương cốt đồng thời bọc da.
21. Các anh bạn hữu tôi ha
Hãy thương, thương lấy tôi qua phút này.
Vì bàn tay của Chúa đây
Đã giang đánh phạt tôi nay nặng đòn.
22. Tại sao các bạn đi lùng
Bắt tôi như Chúa để trừng phạt đây
Và này các bạn hữu hay
Anh em chưa chán thịt này tôi sao?
23. Ôi! chớ chi những lời nào
Của tôi được khắc lại vào đồng đây.
24. Ước gì dao sắt chạm này
Hoặc bằng chì đã khắc ngay những lời
Của tôi trên đá muôn đời
Hầu lưu giữ lại luôn thời triền miên.
25. Phải tôi biết thực rõ liền
Đấng cứu chuộc tôi mãi liên sống đời
Sau cùng Ngài đứng dậy thôi
Ngay trên mặt đất giữa nơi gian trần
26. Sau khi hủy diệt hết lần
Lớp da này của tôi tan tiêu rồi
Chính trong xác thịt của tôi
Tôi thời nhìn ngắm Chúa Trời chẳng ngơi.
27. Chính tôi sẽ ngắm Ngài rồi
Mắt tôi nhìn rõ thấu thời Ngài đây
Ngài không còn lạ xa này
Dạ lòng tôi mỏi mòn ngay trong mình.
28. Nếu đây các bạn nói liên:
Làm sao tra khảo để tìm căn nguyên?
29. Bấy giờ hãy biết sợ liền
Lưỡi gươm để sẵn cho mình các anh
Vì cơn thịnh nộ giáng nhanh
Xuống phường đồi bại tiến hành phạt ngay
Ngõ hầu các bạn biết đây
Có luôn sự phán xét này dành riêng.
CÔNG CHÍNH KHÔNG CÓ LUẬT TRỪ
CHƯƠNG 20
1. Sô-pha người Na-mát liền
Cất lên tiếng nói vào thêm lời rằng:
2. Những suy tư của tôi làm
Cho tôi phải đáp trả bằng lời đây:
Vì cơn bận rộn tôi này
Khiến tôi cảm thấy nó ngay trong lòng.
Tôi nghe được thấy rõ hơn
Một bài học xúc phạm luôn trong người
Nhưng tâm trí gợi cho tôi
Một lời phải đáp tức thời ra đây
4. Anh không được biết rõ ngay
Từ muôn thuở thế nhân này tạo nên.
5. Niềm hân hoan bọn ác gian
Nỗi vui mừng của chính quân vô loài
Không sao có thể kéo dài
Chỉ vui một lúc ngắn này mà thôi.
6. Cả khi vươn tới tận trời
Và đầu của chúng chạm rồi tới mây
7. Giống như một bóng ma đây
Biến tan tiêu hết mãi hoài mất tăm
Kẻ từng thấy nó hỏi rằng:
"Nó đi biến mất tiêu tan đâu rồi?"
8. Nó bay tựa giấc mơ thôi
Ai tìm thấy nó ở nơi nào kìa?
Khi mà nó bị đuổi đi
Giống như thị kiến đêm thì biến bay
9. Mắt kia từng gặp nó này
Sẽ thời chẳng thấy nó đây bao giờ
Và ngay nơi ở nó kìa
Cũng không còn gặp thấy thì nơi đâu
10. Cháu con nó phải đền vào
Cho ngay những kẻ khó nào này mau
Và tay chúng phải sẵn trao
Cho người tài sản cướp nào của đây.
11. Cốt xương nó mạnh sức này
Đương thời của tuổi tràn đầy thanh xuân
Nhưng sức lực nó cũng nằm
Ở trong cát bụi đồng lần mà thôi.
12. Nếu tai ác dịu dàng rồi
Tại trong môi miệng ẩn nơi lưỡi mình.
13. Nếu dùng nhấm nháp triền miên
Chẳng thời chịu nhả ngay liền ra đâu
Và còn giữ lại ngay nào
Tại trong cuống họng ở hầu nơi đây.
14. Thì lương thực nó ăn này
Sẽ thời biến đổi trong ngay ruột mình
Và thành rắn độc ngay liền
Trong nơi dạ nó sản sinh ra rồi
15. Giầu sang đã trốn tức thời
Nó liền phải mửa ra thôi hết nào.
Chúa thời sẽ trục ra mau
Khỏi nơi lòng dạ nó hầu hết ngay.
16. Nó mút nọc độc vào này
Lưỡi con rắn độc giết ngay nó rồi.
17. Nó không có thể nhìn coi
Suối dầu, thác mật, sữa thời lên men.
18. Nó trao trả lợi huê liền
Những điều nó nuốt chẳng nên được nào
Và hoa trái của bao nhiêu
Việc làm xuôi ngược, chẳng hầu hưởng đây.
19. Bởi vì nó ức hiếp này
Đồng thời chểnh mảng bỏ ngay người nghèo
Đã đi cướp phá nhà theo
Mình thời chẳng có tốn hao công làm.
20. Vì lòng nó chẳng yên hàn
Hầu xem là đủ an tâm phận này.
Cho nên sản nghiệp nó đây
Chẳng thời cứu nổi nó ngay được nào.
21. Không gì mà thoát khỏi mau
Lòng tham của nó đang hầu diễn ra.
Chính vì thế thấy được là
Hạnh phúc của nó chẳng đà bền lâu.
22. Nó thời sẽ gặp phải sau
Túng nghèo trong chính sang giầu dư đây.
Bàn tay kẻ khốn cùng này
Sẽ thời chụp hẳn lên ngay nó rồi.
23. Đang khi nó thốn vào nơi
Bụng đầy cho cứng đương thời diễn ra.
Chúa liền giáng xuống bao la
Những cơn thịnh nộ trải qua bởi Ngài
Cho mưa thịnh nộ tuôn ngay
Thay cho lương thực đương này nó ăn.
24. Nó mà trốn tránh ẩn lần
Khỏi nào vũ khí sắt làm thành nên
Cung bằng đồng sẽ bắn tên
Lủng xuyên qua nó ngay liền chẳng sai.
25. Nó cầm nhổ mũi tên này
Rời ra khỏi nó liền ngay tức thời
Và khi mũi nhọn đã rời
Khỏi gan của nó để rơi ra ngoài
Những cơn khiếp khủng đến ngay
Bao vây kín mít luôn hoài nó đây.
26. Mọi tăm tối đã bao vây
Một tia lửa đến thiêu ngay nó rồi
Đất thiêu hết thảy những người
Sót còn trong trại của thời nó đây.
27. Các tầng trời sẽ tỏ bày
Mọi điều gian ác nó ngay ra kìa
Và rồi đất cũng mau đi
Dấy lên chống nghịch tất thì nó luôn.
28. Một cơn hồng thủy diễn tuôn
Hầu cho quét sạch hết trơn cả nhà
Một cơn bão lụt diễn ra
Đó ngày thịnh nộ trải qua Ngài làm.
29. Và là phần Chúa để dành
Cho nào những kẻ ác gian ở đời
Cũng là gia nghiệp Ngài rồi
Chia phần cho chính con người ác đây.
KÊU GỌI GIÓP THÚ NHẬN TỘI LỖI
CHƯƠNG 11
1. Sô-pha người Na-mát thời
Cất lên tiếng nói rõ rồi như sau:
2. Biết bao lời nói lên nào
Không người đáp lại có sao chăng là?
Những người già miệng tỏ qua
Rằng mình có lý nói ra bao điều
3. Những lời bẻo mép tiếp theo
Sẽ làm cứng họng cho nhiều ai đây?
Anh đi cười nhạo ra này
Chẳng làm ai được bẽ mày mặt chăng?
4. Anh đây đã nói ra rằng:
Điều tôi hiểu biết mọi đàng tinh trong
Và tôi cứ vẫn mãi luôn
Trước nhan Thiên Chúa sạch trơn mọi bề
5. Phải chăng Thiên Chúa Ngài kìa
Mở môi ra nói với thì anh đây.
6. Phải chi Ngài dậy anh hay
Những điều sâu thẳm của này khôn ngoan
Vì chưng chúng đánh lạc đàng
Của ngay trí hiểu, biến lần mất đi
Khi anh còn hiểu tức thì
Chúa còn quên một phần kìa tội anh.
7. Phải chi anh muốn đo lần
Chiều sâu Thiên Chúa xem chăng cách nào?
Hầu cho thấu đạt hiểu sâu
Về ngay Thiên Chúa Đấng giầu quyền năng
8. Điều này trọn hảo hoàn toàn
Cao hơn các tầng trời hàng tỏ ra
Anh thời sẽ làm gì ha?
Sâu hơn âm phủ trải qua đó rồi
Anh đây sẽ hiểu tức thời
Về bao điều đó tại nơi anh này
9. Dài hơn đất cát hiện nay
Rộng hơn biển cả phơi bày mênh mông
10. Nếu Ngài xông tới đây luôn
Ngài liền bắt giữ nhốt trong ngục tù
Và đem xét xử tức thì
Ai nào phản đối giúp kìa cản ngăn?
11. Bởi Ngài biết bọn gian manh
Ngài nhìn tội ác không cần chú tâm
12. Kẻ đầu rỗng mất trí năng
Mọi người mới đẻ như đàn lừa hoang
13. Còn anh nếu củng cố lòng
Và giang tay thẳng hướng trông về Ngài
14. Ném xa sự dữ nơi tay
Không nuôi điều bất chính ngay trong nhà.
15. Bấy giờ vầng trán hết nhơ
Trở nên trong sạch hết lo ngại ngùng
16. Bỏ quên nổi khổ cực luôn
Nhìn về thấy nó, nước nguồn chảy qua
17. Cuộc đời sẽ bừng dậy mà
Huy hoàng giờ ngọ tỏ ra hơn này.
Tối tăm sẽ sáng lên ngay
Bình minh trở lại sáng ngày rực lên.
18. Anh đây chắc chắn có liền
Một niềm hy vọng đến bên cho mình
Chở che kỹ lưỡng đáng tin
Anh nằm yên nghỉ giấc yên an lành.
19. Trong khi ngơi nghỉ bình an
Chẳng ai dám đến lo toan phá rầy
Bao nhiêu người đến bên ngay
Cạnh cầu ân đức anh đây tức thời.
20. Còn phường gian ác ở đời
Mắt trông mòn mỏi, chẳng nơi ẩn mình
Niềm hy vọng chúng đến liền
Đó là sự trút bỏ linh hồn này.
SỰ KHÔN NGOAN CỦA THIÊN CHÚA
ĐƯỢC BỘC LỘ TRONG CÁC CUỘC TÀN PHÁ
CHƯƠNG 12
1. Gióp ông cất tiếng lên ngay
Nói ra lý lẽ lời đây mà rằng
2. Quả đây chính thực là dân
Tiếng dân cũng chính các anh nói này
Và cùng với các anh đây
Khôn ngoan đã mất đi ngay hết rồí!
3. Tôi nay cũng vậy mà thôi
Cũng còn trí hiểu như thời các anh
Tôi đâu thua kém một phần
Có ai chẳng biết rõ rành hiện nay.
4. Tôi là đề diễu cợt này
Cho nào bạn hữu tôi đây tiếu đàm
Là người cầu Chúa xuống ân
Và Ngài đáp lại ơn lành cho ngay.
Một đề tài diễu cợt này:
Là người công chính kẻ đây vẹn tròn
5. Coi thường vận rủi bỏ luôn
Là phương châm của kẻ thường gặp may
Nhưng thêm một ngáng chân này
Cho người lảo đảo ngã ngay tức thì!
6. Trại lều kẻ trộm cướp kia
Yên hàn luôn ở trọn bề nơi đây
Những người khiêu khích Chúa nay
An bình vui sống chẳng hây hấn rồí!
Và ngay cả những con người
Kéo lôi Thiên Chúa đến nơi tay mình.
7. Hãy hỏi súc vật ngay liền
Chúng đây đáp trả anh liên tức thời
Hãy đi hỏi các chim trời
Chúng thời sẽ dậy anh rồi hiểu ra
8. Hãy đi hỏi đất mau qua
Nó cho anh thấy rõ là điều chi
Với cùng cá biển tức thì
Nó cho anh biết điều kia rõ ràng
9. Mọi loài điều biết chắc rằng
Chính tay Thiên Chúa đã làm cả đây
10. Chính Ngài Đấng nắm trong tay
Linh hồn của mọi thứ loài sinh linh
Và hơi khí Chúa ban liền
Mọi loài xác thịt ở trên gian trần.
11. Người đời lên tiếng nói rằng:
Lỗ tai đánh giá phải chăng bao lời
Giống như cuống họng kia thời
Nếm luôn thực phẩm làm rồi thức ăn
12. Người đầu bạc được khôn ngoan
Kẻ cao niên sẽ mọi đàng hiểu thông
13. Nhưng nơi Thiên Chúa mãi luôn
Khôn ngoan sức mạnh là nguồn triền miên
Mọi mưu lược hiểu thông liền
Trọn toàn tất cả thuộc quyền Chúa trên.
14. Điều thiên Chúa hủy diệt liền
Chẳng ai xây lại được nên chút gì!
Kẻ thời Ngài nhốt vào tù
Chẳng hề được giải thoát cho khỏi nào
15. Nếu Ngài cầm giữ nước mau
Tức thời khô cạn hết hầu mà thôi.
Nếu Ngài buông thả tức thời
Chúng làm đất đảo điên rồi diễn luôn.
16. Nơi Ngài sức mạnh khôn ngoan
Những người bị dối lừa oan ở đời
Cũng như kẻ đã lừa người
Đều là thuộc Chúa đồng thời như nhau.
17. Ngài giám ngục kẻ bày mưu
Giáng đòn điên dại cho mau quan tòa
18. Cởi trói cho chính các vua
Xiềng lưng chúng lại vào giờ cần đây.
19. Ngài giam ngục tư tế này
Lật nhào kẻ mạnh thế ngay ở đời.
20. Ngài liền tước đoạt mọi lời
Khỏi nhà diễn giảng được coi tín thành.
Khiến bày niên lão vang danh
Mất luôn trí biện minh nhanh ở đời.
21. Ngài luôn đổ xuống trên người:
Có quyền, những thị khinh nơi chúng này
Ngài còn nới lỏng lưng đai
Cho ngay những bọn người đây kiêu hùng.
22. Ngài phơi lộ vực sâu luôn
Giãi bày sự chết ra cùng ánh quang.
23. Ngài cho các nước, chư dân
Trở nên hưng thịnh, rồi tàn lụi phai.
Ngài cho các dân tộc này
Sô vanh bành trướng có ngày diệt mau
24. Ngài liền rút trí khôn nào
Khỏi người lãnh đạo làm đầu quốc gia
Khiến cho phiêu bạt lân la
Trong nơi hoang vắng chẳng đà thoát mau.
25. Chúng đi mò mẫm lần vào
Trong nơi tăm tối chẳng nào ánh quang.
Chúng đi thất thểu lang thang
Như phường say rượu dọc đàng ngả nghiêng.
CHƯƠNG 13
1. Mọi điều mắt tôi thấu tường
Tai tôi nghe được và lòng hiểu suy
2. Những điều các bạn biết kia
Tôi thời cũng biết tức thì điều đây
Việc gì thiên hạ thấy này
Tôi đây có kém bạn ngay điều nào?
3. Nhưng tôi sẽ nói ra mau
Với Thiên Chúa chính Đấng giàu quyền năng
Ước ao tự biện mọi đàng
Với cùng Thiên Chúa đoái thương tôi rồi.
4. Còn kia các bạn hiện thời
Bọn người sơn phết đầy lời dối gian
Các anh tất cả chỉ làm
Những công việc của phường lang băm truyền!
5. Phải chi các bạn nín thinh
Đó là sách lược của mình rồi đây.
6. Vậy nghe tôi biện hộ ngay
Hãy lưu ý tới lời này nói ra
7. Phải vì Thiên Chúa đó mà
Các anh đã nói lời là dối gian?
Vì Ngài mà chính các anh
Buông ra lời nói trở thành điêu ngoa?
8. Phải chăng chính các anh là
Những người đứng về phía kia với Ngài
Và nhìn chính các anh này
Đứng ra biện hộ luôn hoài Ngài đây.
9. Tốt hơn cứ để cho Ngài
Xét dò cho các anh này mau thôi
Các anh coi rẻ Ngài rồi
Như đời khinh bỉ một người trần gian?
10. Quả Ngài sẽ trị các anh
Bởi vì kín đáo việc làm lệch mau.
11. Dũng oai Ngài khiến cho nào
Các anh khủng khiếp ra hầu thất kinh
Và cơn sợ hãi đến bên
Ngài thời chẳng giáng đè liền các anh?
12. Những lời lải nhải tràn lan
Như châm ngôn bụi tro tàn đó thôi
Những phòng lũy của các ngươi
Chỉ toàn đất sét làm rồi thành nên.
13. Hãy im để mặc tôi yên
Dầu điều gì xảy đến bên tôi này
14. Tôi đây nghiến chặt thịt đây
Giữa hai khối răng, liều ngay mạng rồi!
15. Vậy Ngài sẽ giết ngay tôi
Tôi đâu hy vọng còn thời được chăng?
Tuy tôi vẫn biện hộ lần
Trước nhan Thiên Chúa mọi hành vi tôi.
16. Điều này đối với tôi rồi
Lại là dấu cứu chuộc thôi cho mình
Bởi vì trước Chúa thực tình
Những người bất chính chẳng nhìn ngó lên
17. Hãy nghe lời nói tôi liền
Hãy xem tôi biện bạch nên thế nào?
18. Này đây tôi khởi tố mau
Và cùng biết được tôi hầu vô can.
19. Ai nào muốn buộc tội gian
Tôi xin nín lặng chịu cam chết này
20. Hai điều xin miễn cho đây
Tôi không trốn lẩn trước ngay nhan Ngài.
21. Và xin cất khỏi tôi này
Bàn tay của Chúa giáng hoài xuống đây
Với cùng khủng khiếp của Ngài
Chớ làm tôi sợ hãi ngay khi nào.
22. Và xin hãy gọi tôi mau
Tôi đây sẽ trả lời hầu lại ngay
Hoặc tôi sẽ nói ra này
Xin Ngài đáp lại tôi nay mọi lời.
23. Bao nhiêu tội lỗi nơi tôi
Vạch cho thấy rõ đồng thời nơi đây.
24. Tại sao Ngài ẩn mặt mày
Coi tôi như địch thù nay của Ngài?
25. Ngài đang muốn nã truy ngay
Một tàu lá rụng hiện bay xuống rồi
Cùng đi đuổi chộp tức thời
Cộng rơm khô héo nằm nơi đất nền.
26. Hầu Ngài thảo viết ngay nên
Những lời cay đắng chống liền tôi đây.
27. Đặt thân tôi xích xiềng ngay
Và rình rập mọi đường này tôi đi.
Dầu theo dõi hết mọi bề
Lấy đi dấu vết bước kìa chân tôi.
28. Còn tôi sẽ nát bươm rồi
Như cây gỗ mọt rụng rời ra ngay.
Giống như một chiếc áo này
Bị sâu mọt cắn nát bày ra đây!
CHƯƠNG 14
1. Con ngươi bởi phụ nữ này
Sống sinh chẳng được như rầy bao lâu
Và còn đầy rẫy biết bao
Những là phiền muộn cho nào diễn ra.
2. Giống như là một cành hoa
Nở rồi tàn úa theo đà rụng bay
Như là chiếc bóng thoáng ngay
Không đâu ngơi nghĩ qua giây phút này
3. Và rồi chính tại nó đây
Chúa liền để mắt nhìn ngay đó rồi.
Chính ngày kéo nó tới nơi
Truớc tòa phán xét Ngài thời lập nên.
4. Ai người có thể rút liền
Sự tinh sạch bởi nơi tuyền ố nhơ?
Chẳng ai làm được bao giờ
Những điều như vậy diễn ra ở đời.
5. Bởi ngày của nó định rồi
Và tháng của nó Chúa Trời đã xem
Chính Ngài xếp đặt dựng nên
Một ranh giới hạn cấm liền vượt qua
6. Xin Ngài ngoảnh mặt đi xa
Để hầu cho nó được đà nghỉ yên
Và rồi tận hưởng tiếp liên
Như người làm mướn mãn liền nghỉ ngơi.
7. Vì cho cây cối nơi nơi
Đốn đi còn có đồng thời cậy trông
Mọc lên tươi tốt xanh luôn
Đâm chồi nẩy lộc không ngừng phát sinh
8. Rễ trong lòng đất già liền
Thân cây bị chết ngay bên bụi lùm.
9. Mới vừa hơi nước đến luôn
Nó liền đâm mọc chồi non lên rồi.
Lá cây đâm tốt xanh tươi
Xum xuê cành lá bày phơi xanh rì.
10. Nhưng con người chết nằm lì
Loài người tắt thở nó thì đi đâu?
11. Nước thời có bỏ biển sâu
Sông ngòi có cạn khi nào diễn ra?
Kẻ nằm xuống đất thác là
Sẽ không có thể lấy đà dậy đây
12. Bầu trời sẽ biến qua ngay
Trước khi nhân thế nằm này dậy mau
Và không ai khiến cho nào
Người đây tỉnh ngủ khỏi hầu giấc mơ.
13. Phải chi Chúa giấu tôi qua
Trong nơi âm phủ tôi đà ẩn thân
Tới khi cơn giận Ngài lần
Qua đi hết tận để an thân này
Phải chi Ngài hẹn tôi đây
Một thời kỳ hạn rồi Ngài đoái thương
14. Người chết được sống lại chăng
Suốt thời khổ dịch tôi đang đợi chờ
Hầu cho tới hạn diễn ra
Tôi đây sẽ được đến đà thay phiên.
15. Ngài thời sẽ gọi tôi liền
Và tôi cũng sẽ thưa lên với Ngài
Ngài đang mong mỏi chờ này
Chính ngay công việc bàn tay Ngài làm
16. Nhưng bây giờ Chúa hiện đang
Đếm từng mỗi bước của chân tôi này
Ngài thời chẳng xét xem ngay
Đến luôn tội lỗi phạm đầy của tôi.
17. Các điều tôi đã phạm rồi
Bị niêm phong kín trong thời túi bao
Và bao tội ác tôi nào
Chúa Trời đã ngụy trang hầu nó đây.
18. Núi non sau hết sụp ngay
Đá liền rời chỗ đổi thay chẳng còn.
19. Đá này bị nước soi mòn
Bụi bùn cũng bị trôi trong mưa rào
Trông chờ người thế giống hao
Chúa Trời hủy diệt hết nào chúng ngay
20. Và Ngài sẽ loại đi này
Khỏi nơi vòng chiến nó bay mất liền
Sau khi biến đổi dung nhan
Ngài xua đuổi nó mất tàn tích ngay
21. Các con được vẻ vang này
Nó nào có biết hoặc hay điều gì
Chúng thời bị hạ nhục kìa
Nhưng rồi nó cũng chẳng thì biết đâu.
22. Xác thân phải chịu đớn đau
Riêng ngươi lãnh lấy đeo mau vào mình
Linh hồn cũng chịu nhục phiền
Phần riêng lãnh lấy vào trên nó rồi
II- KHÚC 2
GIÓP TỰ CÁO TỘI QUA NGÔN NGỮ CỦA MÌNH
CHƯƠNG 15
1. Ê-li-pha, Tê-man thời
Đã lên tiếng nói những lời như sau:
2. Người khôn ngoan chẳng lẽ nào
Trả lời lý luận bằng bao hão huyền
Và đi ngốn gió đông liền
Vào cho căng bụng dạ lên lúc này
3. Ngươi đừng có tự hào đây
Lấy lời vô ích giãi bày chứng minh
Hay lời văn vẻ nói liên
Cũng thời giúp ích cho liền ai đâu?
4. Thật anh đã hủy diệt mau
Tấm lòng đạo đức trong hầu nơi anh
Với cùng suy tưởng biến nhanh
Trước nhan Thiên Chúa tiêu tan chẳng còn.
5. Vì môi miệng nói ra luôn
Theo bao tội ác anh thường phạm đây.
Anh đi chọn ngữ ngôn này
Của phường gian ác giải bày điêu ngoa.
6. Chính môi miệng anh diễn ra
Việc này nên án cho đà anh thôi
Chứ đâu có phải chính tôi
Bỡi môi anh chứng chống người của anh.
7. Phải chăng anh đã được sanh
Trước ngay cả mọi người gian trần này?
Anh ra đời trước cả ngay
Núi non xuất hiện ra đây nhiều miền?
8. Phải chăng anh được nghe liền
Những điều mầu nhiệm của Thiên Chúa rồi!
Hầu anh chiếm đoạt đồng thời
Sự khôn ngoan ở tại nơi của Ngài
9. Anh nay đã biết rõ hoài
Những điều chúng tôi chẳng hay biết gì
Và anh đã hiểu biết kìa
Những điều mà chúng tôi thì chẳng hay.
10. Ở nơi giữa chúng tôi đây
Một người tóc bạc, kẻ này già luôn.
Một người năm tháng chất chồng
Trên mình đến nỗi hơn cùng cha anh.
11. Những an ủi Chúa đã ban
Cho anh quá ít hay chăng phải là?
Đây là lời lẽ ôn hòa
Chúng tôi đã ngỏ ra cho anh này.
12. Tại sao anh nổi giận ngay
Tại sao nheo mắt anh bày tỏ kia?
13. Cớ chi xung giận tức thì
Hướng về Thiên Chúa Gia-vê lúc này
Khiến anh đã thốt ra ngay
Những lời xung giận nơi đây miệng mồm?
14. Loài người là thứ gì luôn
Hầu nên trong sạch vẹn tròn đó ư?
Kẻ sinh bởi phụ nữ kìa
Sao mà công chính được thì mang danh?
15. Chư thánh Ngài đã tạo thành
Ngài còn chẳng tín nhiệm lần vào đâu!
Trước nhan Thiên Chúa tối cao
Các tầng trời cũng chẳng nào sạch trong.
16. Huống chi những kẻ thế nhơn
Tởm ghê, thối nát, dối gian nước tràn
17. Nghe tôi, tôi chỉ bảo anh
Những điều tôi thấy rõ rành anh nghe
18. Là điều kẻ khôn ngoan thì
Tỏ ra như nhận bởi từ tổ tiên
Chẳng thời giấu giếm gì liền
Mọi điều bày tỏ cho xem rõ ràng
19. Từ bao người xứ sở ban
Cho như những của riêng ân nơi này
Không ai kẻ ngoại bang đây
Được vào giữa họ ở ngay đồng thời
20. Mọi ngày sống giữa cuộc đời
Những người gian ác bồi hồi lắng lo
Những người hung bạo dành cho
Tháng năm ít ỏi tròn vo cuộc đời
21. Tiếng kêu khủng khiếp nghe rồi
Giữa thời yên tĩnh, một người ác gian
Xông vào hủy diệt phá tan
Trên nơi mình nó tan tành diễn ra
22. Nó thời chẳng dám tin là
Sẽ ra khỏi tối tăm qua thoát đường
Bởi vì sẳn có lưỡi gươm
Chực rình chờ sẵn cho luôn bên người
23. Được trao nhận trở thành mồi
Cho bầy ác điểu coi rồi xuống ăn
Nó thời đã biết rõ ràng
Mình đây được phó cho dường họa tai
Cái ngày tăm tối đến ngay
Khiến cho hoảng sợ luôn hoài nó đây
24. Lo âu khốn quẩn bao vây
Như vua chúa sẵn sàng này tấn công
25. Bởi tay nó cứ vẫy vùng
Chống cùng Thiên Chúa yêu thương nhân loài
Và đi lãnh đạm với Ngài
Xem thường với Đấng luôn hoài toàn năng
26. Cùng đi ngay đến hung hăng
Hầu vươn đứng thẳng sấn lăn đến Ngài
Trên lưng nó võ trang này
Chiếc khiên che chở luôn hoài chúng đây
27. Mặt đầy mỡ béo che ngay
Hai hông núng nính thịt đầy lấp che
28. Sống trong hoang phế thành trì
Những nơi căn hộ chẳng thì còn ai
Bởi vì chính ở nơi đây
Luôn luôn đe dọa sụp ngay tiêu tàn
29. Nó thời chẳng thể giàu sang
Và cơ sản nghiệp gia trang chẳng bền
Thành công của nó tạo nên
Sẽ không trải kín tại nền đất đai.
30. Nó không thoát tối tăm đây
Một tia lửa sẽ thiêu ngay héo tàn
Những chồi non nó đang đâm
Và hoa nó cuốn theo làn gió bay
31. Mong rằng nó chớ dựa đây
Vào lời dối trá phơi bày ra luôn
Nó thời sẽ bị lầm đường
Bởi vì dối trá là lương bổng này.
32. Cành nó khô héo trước ngày
Hạn thời của nó tới đây tiêu tàn
Tàu lá sẽ chẳng tươi xanh
Kéo thêm ngày tháng tiến hành ra ngay.
33. Giống như những cây nho này
Quả đều rơi rụng những ngày còn xanh
Như cây ô liu đang lần
Bông hoa rơi rụng hết nhanh di rồi.
34. Giống nòi vô đạo cằn còi
Chẳng sinh sôi nảy nở thời tiếp sau
Lửa thiêu rụi mọi trại lều
Của phường vị lợi sống hầu xấu xa
35. Thọ thai sự ác tiếp đà
Sinh bao tai hại tràn ra khắp miền
Lòng luôn chứa sẵn mưu gian
Đợi chờ cơ hội sản sanh ra liền.
TỪ SỰ BẤT CHÍNH CỦA CON NGƯỜI
TỚI CÔNG CHÍNH CỦA THIÊN CHÚA
CHƯƠNG 16
1. Gióp ông cất tiếng nói lên
Nói ra lý lẽ ngay liền như đây:
2. Tôi từng nghe những lời này
Các anh tất cả một bày ủi yên
Gây thêm phiền muộn đến bên
Cho anh em lãnh để thêm phiền hà
3. Đến bao giờ mới hết cơ
Những lời huyền hảo gây ra như này?
Đòn xóc nào đẩy kích đây
Các anh đáp trả lời ngay tức thời?
4. Tôi thời cũng nói được lời
Giống như các bạn nói rồi lời đây
Giả như các bạn hiện nay
Ở vào vì thế tôi nay đương thời
Tôi đây cũng lấy những lời
Để đem chống lại ngay rồi các anh
Cùng thời sẽ lắc đầu nhanh
Về nào câu chuyện các anh tỏ bày
5. Tôi nay chính miệng môi đây
Để đem úy lạo cho này các anh
Những lời an ủi phát sinh
Từ môi miệng lưỡi tôi liền nói lên
Sẽ làm giãm bớt ưu phiền
Nỗi niềm đau đớn trên mình các anh
6. Nhưng tôi có nói rõ rành
Nỗi đau khổ cực bản thân mang vào
Thời nó cũng chẳng nguôi đâu
Hay tôi thinh lặng chẳng hầu nói ra
Nó thời cũng chẳng rời xa
Khỏi tôi đi mất sang qua ai nàó
7. Quả giờ Chúa đã làm mau
Cho tôi suy nhược ra hầu tàn phai
Cả đoàn ngũ của chính Ngài
Đã tràn đến chộp lấy ngay tôi này
8. Ngài liền đứng dậy chứng đây
Hầu cho chống lại tôi hoài đó thôi
Cả ngay dáng vóc gầy tôi
Cũng thời tố cáo chống người tôi đây
9. Lôi đình nổi dậy của Ngài
Tấn công xâu xé thân này của tôi
Răng Ngài nghiến chặt vào rồi
Đổ dồn nghị lực trên người tôi đây
Kẻ cừu địch của tôi này
Mắt long sòng sọc ngó ngay tôi rồi
10. Miệng hoác mở rộng chống tôi
Tay đưa vả mặt với lời nhục khinh
Chúng bao vây lại chung quanh
Cùng nhau chống nghịch vào mình thân tôi.
11. Chúa Ngài đã nộp tôi rồi
Vào tay cho bọn người đời bất lương
Và Ngài đã ném tôi luôn
Cho phường gian ác tùy đường hại tôi
12. Tôi đương yên ổn thân rồi
Chúa đem xô đẩy tức thời tôi đây
Ngài mau tóm gáy tôi này
Xé tan từng mảnh ra ngay tức thì
Ngài liền dựng đứng làm bia
Tôi đây phải đứng ra kia cho Ngài
13. Mũi tên Ngài đã phủ vây
Cạnh sườn đâm thủng chẳng hoài tiếc thương
Mật tôi Ngài đổ xuống luôn
Chảy tràn trên đất còn vương nơi này.
14. Ngài truyền đục khoét thân đây
Lỗ này lỗ khác khắp ngay thân mình
Và đâm bổ thẳng tôi liền
Như một chiến sĩ thấy tên địch thù.
15. Tôi trùm mình chiếc bao bì
Phủ tro lên trán tỏ kìa ăn năn
16. Mặt tôi sưng đỏ nóng ran
Bởi vì nước mắt chứa chan đầy tràn
Và kìa bóng chết chập chờn
Trước đôi mi mắt tôi hàng thấy ngay
17. Tuy nhiên trong chính đôi tay
Tôi không để sự dữ đây quấy rầy
Và lời cầu nguyện hàng ngày
Của tôi khấn vái thật này tinh trong
18. Đất đai chớ lấp máu hồng
Tiếng tôi cầu khẩn xin đừng cản ngăn.
19. Giờ này tôi có chứng nhân
Trên trời làm chứng bản thân tôi này
Từ trên cao đỉnh nơi đây
Có người bảo lãnh tôi nay sẵn rồi.
20. Bạn bè cười nhạo trên tôi
Còn tôi hướng về Chúa Trời khóc than
21. Nếu Ngài có thể xử phân
Giữa loài người với Chúa nên được nào
Và cùng xét xử cho mau
Các con người thế với nhau đồng thời
22. Số năm tháng được đếm rồi
Và tôi bước tới chẳng lui đường nào!
CHƯƠNG 17
1. Hơi thở tôi đã mòn hao
Ngày đời lụi tắt tiến vào bên tôi
Nấm mồ đang sẵn chờ thời
Phận tôi có thế, cuộc đời trần gian!
2. Tôi đây đã chẳng trở thành
Tiêu đề cười nhạo chung quanh cho người
Mắt tôi chong suốt đêm rồi
Trong niềm cay đắng cuộc đời đó sao?
3. Ôi! Xin đặt bảo chứng nào
Cho tôi ở cạnh bên hầu Ngài đây
Ai thời chứng nhận nghéo tay
Của tôi ở tại nơi này cho đâu?
4. Vì Ngài đã khép ngay vào
Lòng này của chúng trước nào khôn ngoan
Nên Ngài chẳng chịu dẫm chân
Hầu cho chúng đắc thắng nên khi nào.
5. Như người mời bạn hữu mau
Đến nơi tụ tập để hầu chia phân
Trong khi con cái ở gần
Mỏi mong chờ đợi chẳng cần xem sao
6. Chúa Trời đã biến tôi nào
Trở nên trò nhạo cho bao nhiêu người
Tôi là kẻ bị người đời
Đã luôn khạc nhổ vào rồi mặt tôi.
7. Mắt tôi đương tắt dần rồi
Vì bao buồn khổ cuộc đời hiện nay
Tay chân tôi chỉ còn đây
Như là một chiếc bóng này mà thôi.
8. Những người ngay chính ở đời
Sẽ thời sửng sốt lên rồi vì đây.
Người vô tội công phẫn ngay
Với phường gian dối chỉ bày dối gian.
9. Người công chính hãy vững vàng
Ở trong đường lối bước chân của mình
Kẻ bàn tay sẵn tinh tuyền
Hãy tăng thêm cố gắng liền vững tin!
10. Các anh hãy trở lại liền
Hãy mau lui tới nơi tìm nhanh chân
Tôi tìm một kẻ khôn ngoan
Kiếm không thấy giữa các anh có nào
11. Ngày đời tôi đã trôi mau
Những mưu tính của tôi hầu gẫy tan
Và bao mộng ước tràn lan
Của lòng tôi đó cũng tàn lụi ngay.
12. Chúng đem đêm đổi thành ngày
"Ánh quang của chúng gần này tối tăm"
13. Có gì mong đợi chờ lần
Âm ty là chỗ tôi làm nhà đây
Tôi nhồi giường nệm nằm ngay
Bằng ngay tăm tối phủ dầy bóng đen
14. Với mồ huyệt tôi kêu lên:
"Mi là Cha ta" đó liền diễn ra
Với giòi bọ sẽ gọi là
"Mi là bà mẹ của ta đó rồi
Đồng thời là chị luôn thôi
Đó là gia quyến dòng nòi ta sao!
15. Vậy niềm hy vọng ta đâu
Với niềm hạnh phúc ai nào thấy đây?
16. Chúng đi xuống với tôi ngay
Tại nơi âm phủ chốn này cùng tôi.
Để rồi chúng ta chôn vùi
Chìm sâu cát bụi trọn đời với nhau.
THỊNH NỘ VÔ HIỆU TRƯỚC SỰ CÔNG CHÍNH
CHƯƠNG 18
1. Bạn Bin-đát nói tiếp mau
Những lời vịn lẽ để hầu nói lên:
2. Tới bao giờ giữa anh em
Còn đi kèn cựa để kềm lời đây?
Hãy suy nghĩ kỹ trước này
Rồi ra sẽ nói nên ngay những lời
3. Tại sao chúng ta bị coi
Như hàng đần độn của nòi thú đây?
Tại sao thiên hạ coi này
Chúng ta thiển cận trước bầy anh em?
4. Chính anh tự cấu xé liền
Trong cơn giận dữ nổi điên lên rồi
Phải chăng vì có anh thôi
Đất nơi hoang vắng tất thời diễn ra
Và kìa đá tảng rời xa
Khỏi ngay nơi cũ chốn xưa đặt nền
5. Ánh quang kẻ ác lụi tàn
Lửa tia của họ đã lần mất đi
6. Trại lều của chúng tất thì
Tối tăm kín mít phủ che mịt mù
Ngọn đèn trên nó lụi mờ
Bóng đêm đổ xuống khắp khu lan tràn
7. Bước chân ngày trước thênh thang
Hôm nay thu hẹp ngắn đàng lại ngay
Nó thời sẽ vấp ngã đây
Ở trong giảo kế nó bày ra luôn
8. Tự chân đem đến lưới tròng
Chính mình vô bẫy chớ hòng gỡ ra
9. Một tròng chộp gót chân qua
Còn dây thòng lọng cuốn vô thân mình.
10. Sợi dây dưới đất dấu liền
Đợi chờ nằm sẵn chực rình nó đây
Và kìa cạm bẩy giương bày
Trên đường chờ đợi có ngày nó qua.
11. Bốn phương khủng khiếp diễn ra
Khiến cho sợ hãi theo đà bước chân.
12. Đói ăn là bạn đồng hành
Họa tai kề sát ở gần ngay bên
13. Xé tan từng mảnh da liền
Con đầu thần chết sẽ tìm đến nơi
Phân thây xé nát tơi bời
Đồng thời sẽ nuốt chết rồi nó thôi.
14. Người ta sẽ giựt nó rồi
Khỏi ngay lều trại chốn nơi an toàn
Và đem điệu đến vua quan
Ở nơi khiếp sợ kinh hoàng diễn ra
15. Người ta sẽ chiếm lấy nhà
Ở trong lều trại thay đà thế chân
Người ta sẽ rải diêm sanh
Trên nơi nó ở kín lần hết đây.
16. Ở dưới các rễ khô này
Trên thời cành lá úa ngay héo tàn.
17. Kỷ niệm biến khỏi thế gian
Và danh của nó tiêu tan trên đờí!
18. Người ta xô đẩy nó rồi
Từ nơi ánh sáng vào nơi tối mù
Và khai trừ nó tức thì
Khỏi nơi trần thế chốn kìa dương gian
19. Nó không con cháu nối đàng
Và không hậu duệ trong dân nó này.
Không ai sống sót kéo dài
Trong nhà nó ở tại ngay gian trần.
20. Cả phương tây sửng sốt liền
Phương đông cũng phải rùng mình sợ ghê!
21. Chẳng còn số phận nào kia
Dành cho chốn ở người thì bất lương
Đó là nơi chốn dành riêng
Cho người chẳng biết Chúa trên cách nào!
GIÓP TRÔNG CẬY ĐẤNG CỨU CHUỘC MÌNH
CHƯƠNG 19
1. Gióp ông cất tiếng lên mau
Nói ra lý lẽ như sau lời là:
2. Cho đi đến mãi bao giờ
Các anh còn cứ rày rà khổ tôi
Và đi nghiền nát bằng lời
Với cùng tiếng nói tai tôi nghe này
3. Có hàng chục lượt lần đây
Các anh đã nhục mạ tôi nay đó rồi
Và đi hành hạ thân tôi
Chẳng thời cảm thấy thẹn thòi khi nao.
4. Cho dù tôi mắc tội nào
Sự lầm lỗi ấy chỉ hầu trong tôi
5. Quả nếu các anh muốn rồi
Lên mày lên mặt với thời tôi đây
Bằng đi trách cứ tôi nay
Về đều hổ thẹn vào này thân tôi
6. Hãy nên biết rõ ngay rồi
Chính Thiên Chúa đã hại thời tôi đây
Và Ngài che phủ tôi này
Ở trong màn lưới của Ngài hiện nay.
7. Tôi dầu la hét lên ngay
Đương khi bị ức hiếp đây nơi mình
Cũng không được đáp trả liền
Cho dầu kháng cáo công bình cũng không
8. Ngài xây tường bít lối luôn
Để hầu tôi khỏi qua đường lối đây
Ngài đem tăm tối bao vây
Trên nào của khắp đường này tôi đi
9. Bao danh dự của tôi kìa
Ngài đã lột bỏ mất di tích rồi
Ngài còn cất khỏi đầu tôi
Miện vương đang đội ở nơi đầu này
10. Ngài làm tôi sụp đổ ngay
Bốn phương tứ phía tôi nay tiêu tàn
Niềm hy vọng cũng biến tan
Nhổ tôi như nhổ cây đang xanh rờn.
11. Ngài còn thịnh nộ nổi xung
Đổ tuôn bùng cháy trên luôn tôi rồi
Và Ngài xét xử ngay tôi
Như nào địch thủ Ngài thời nơi đây.
12. Đạo binh Ngài ập đến ngay
Chúng ra sức mở đường vây tôi rồi
Và đi sửa soạn tức thời
Dựng lều đóng trại quanh tôi vây nhà.
13. Anh em tôi Chúa đẩy xa
Những người quen biết khiến ra lạ rồi
14. Thân bằng biến mất tức thời
Họ hàng quyến thuộc quên tôi xa lìa.
15. Người ăn người ở trong nhà
Cả ngay đám nữ tỳ xưa bây giờ
Chúng coi tôi quá lạ xa
Người dưng nước lã chẳng ra thứ gì.
Tôi đi đến đó tức thì
Nên như kẻ đột nhập gia cư chúng này.
16. Tôi kêu gọi các tớ trai
Chẳng ai đáp lại tôi ngay điều gì
Miệng tôi năn nỉ van vì
Cũng không có ích lợi chi điều này
17. Chính hơi thở của tôi đây
Vợ tôi cũng lợm giọng ngay tức thời
Và tôi biến trở xú hôi
Trước ngay con cái của nơi dạ lòng.
18. Cả ngay bọn nhóc cháu con
Cũng khinh khi tỏ coi thường với tôi
Khi tôi tỉnh giấc dậy rồi
Chúng đi chế nhạo diễu cười tôi ngay
19. Mọi người thân thích tôi này
Cũng đều gớm ghét tôi đây tức thời
Và ngay cả đến những người
Tôi yêu cũng trở lại rồi chống tôi
20. Thịt tôi tiêu hủy hết rồi
Chỉ còn xương cốt đồng thời bọc da.
21. Các anh bạn hữu tôi ha
Hãy thương, thương lấy tôi qua phút này.
Vì bàn tay của Chúa đây
Đã giang đánh phạt tôi nay nặng đòn.
22. Tại sao các bạn đi lùng
Bắt tôi như Chúa để trừng phạt đây
Và này các bạn hữu hay
Anh em chưa chán thịt này tôi sao?
23. Ôi! chớ chi những lời nào
Của tôi được khắc lại vào đồng đây.
24. Ước gì dao sắt chạm này
Hoặc bằng chì đã khắc ngay những lời
Của tôi trên đá muôn đời
Hầu lưu giữ lại luôn thời triền miên.
25. Phải tôi biết thực rõ liền
Đấng cứu chuộc tôi mãi liên sống đời
Sau cùng Ngài đứng dậy thôi
Ngay trên mặt đất giữa nơi gian trần
26. Sau khi hủy diệt hết lần
Lớp da này của tôi tan tiêu rồi
Chính trong xác thịt của tôi
Tôi thời nhìn ngắm Chúa Trời chẳng ngơi.
27. Chính tôi sẽ ngắm Ngài rồi
Mắt tôi nhìn rõ thấu thời Ngài đây
Ngài không còn lạ xa này
Dạ lòng tôi mỏi mòn ngay trong mình.
28. Nếu đây các bạn nói liên:
Làm sao tra khảo để tìm căn nguyên?
29. Bấy giờ hãy biết sợ liền
Lưỡi gươm để sẵn cho mình các anh
Vì cơn thịnh nộ giáng nhanh
Xuống phường đồi bại tiến hành phạt ngay
Ngõ hầu các bạn biết đây
Có luôn sự phán xét này dành riêng.
CÔNG CHÍNH KHÔNG CÓ LUẬT TRỪ
CHƯƠNG 20
1. Sô-pha người Na-mát liền
Cất lên tiếng nói vào thêm lời rằng:
2. Những suy tư của tôi làm
Cho tôi phải đáp trả bằng lời đây:
Vì cơn bận rộn tôi này
Khiến tôi cảm thấy nó ngay trong lòng.
Tôi nghe được thấy rõ hơn
Một bài học xúc phạm luôn trong người
Nhưng tâm trí gợi cho tôi
Một lời phải đáp tức thời ra đây
4. Anh không được biết rõ ngay
Từ muôn thuở thế nhân này tạo nên.
5. Niềm hân hoan bọn ác gian
Nỗi vui mừng của chính quân vô loài
Không sao có thể kéo dài
Chỉ vui một lúc ngắn này mà thôi.
6. Cả khi vươn tới tận trời
Và đầu của chúng chạm rồi tới mây
7. Giống như một bóng ma đây
Biến tan tiêu hết mãi hoài mất tăm
Kẻ từng thấy nó hỏi rằng:
"Nó đi biến mất tiêu tan đâu rồi?"
8. Nó bay tựa giấc mơ thôi
Ai tìm thấy nó ở nơi nào kìa?
Khi mà nó bị đuổi đi
Giống như thị kiến đêm thì biến bay
9. Mắt kia từng gặp nó này
Sẽ thời chẳng thấy nó đây bao giờ
Và ngay nơi ở nó kìa
Cũng không còn gặp thấy thì nơi đâu
10. Cháu con nó phải đền vào
Cho ngay những kẻ khó nào này mau
Và tay chúng phải sẵn trao
Cho người tài sản cướp nào của đây.
11. Cốt xương nó mạnh sức này
Đương thời của tuổi tràn đầy thanh xuân
Nhưng sức lực nó cũng nằm
Ở trong cát bụi đồng lần mà thôi.
12. Nếu tai ác dịu dàng rồi
Tại trong môi miệng ẩn nơi lưỡi mình.
13. Nếu dùng nhấm nháp triền miên
Chẳng thời chịu nhả ngay liền ra đâu
Và còn giữ lại ngay nào
Tại trong cuống họng ở hầu nơi đây.
14. Thì lương thực nó ăn này
Sẽ thời biến đổi trong ngay ruột mình
Và thành rắn độc ngay liền
Trong nơi dạ nó sản sinh ra rồi
15. Giầu sang đã trốn tức thời
Nó liền phải mửa ra thôi hết nào.
Chúa thời sẽ trục ra mau
Khỏi nơi lòng dạ nó hầu hết ngay.
16. Nó mút nọc độc vào này
Lưỡi con rắn độc giết ngay nó rồi.
17. Nó không có thể nhìn coi
Suối dầu, thác mật, sữa thời lên men.
18. Nó trao trả lợi huê liền
Những điều nó nuốt chẳng nên được nào
Và hoa trái của bao nhiêu
Việc làm xuôi ngược, chẳng hầu hưởng đây.
19. Bởi vì nó ức hiếp này
Đồng thời chểnh mảng bỏ ngay người nghèo
Đã đi cướp phá nhà theo
Mình thời chẳng có tốn hao công làm.
20. Vì lòng nó chẳng yên hàn
Hầu xem là đủ an tâm phận này.
Cho nên sản nghiệp nó đây
Chẳng thời cứu nổi nó ngay được nào.
21. Không gì mà thoát khỏi mau
Lòng tham của nó đang hầu diễn ra.
Chính vì thế thấy được là
Hạnh phúc của nó chẳng đà bền lâu.
22. Nó thời sẽ gặp phải sau
Túng nghèo trong chính sang giầu dư đây.
Bàn tay kẻ khốn cùng này
Sẽ thời chụp hẳn lên ngay nó rồi.
23. Đang khi nó thốn vào nơi
Bụng đầy cho cứng đương thời diễn ra.
Chúa liền giáng xuống bao la
Những cơn thịnh nộ trải qua bởi Ngài
Cho mưa thịnh nộ tuôn ngay
Thay cho lương thực đương này nó ăn.
24. Nó mà trốn tránh ẩn lần
Khỏi nào vũ khí sắt làm thành nên
Cung bằng đồng sẽ bắn tên
Lủng xuyên qua nó ngay liền chẳng sai.
25. Nó cầm nhổ mũi tên này
Rời ra khỏi nó liền ngay tức thời
Và khi mũi nhọn đã rời
Khỏi gan của nó để rơi ra ngoài
Những cơn khiếp khủng đến ngay
Bao vây kín mít luôn hoài nó đây.
26. Mọi tăm tối đã bao vây
Một tia lửa đến thiêu ngay nó rồi
Đất thiêu hết thảy những người
Sót còn trong trại của thời nó đây.
27. Các tầng trời sẽ tỏ bày
Mọi điều gian ác nó ngay ra kìa
Và rồi đất cũng mau đi
Dấy lên chống nghịch tất thì nó luôn.
28. Một cơn hồng thủy diễn tuôn
Hầu cho quét sạch hết trơn cả nhà
Một cơn bão lụt diễn ra
Đó ngày thịnh nộ trải qua Ngài làm.
29. Và là phần Chúa để dành
Cho nào những kẻ ác gian ở đời
Cũng là gia nghiệp Ngài rồi
Chia phần cho chính con người ác đây.
Nhãn:
22-ÔNG GIÓP,
CỰU ƯỚC,
III-THI PHÚ
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)